Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Nếu cô nương nhà ta còn nhìn thấy, cũng đỡ phải tiếp tục nhớ mong ngài."
Tay Bùi Huyền Tịch đang đỡ Nguyễn Vi Vi chợt cứng lại .
Nguyễn Vi Vi tựa trong khuỷu tay chàng , khóc đến yếu ớt đáng thương.
"Có phải Minh Đường tỷ tỷ hận muội rồi không ?"
Bùi Huyền Tịch từ từ buông nàng ta ra .
Chàng quay đầu nhìn về phía hàn đàm.
Mặt nước đen thẫm, ngay cả ánh trăng cũng không soi thấu.
"Nàng ấy sợ lạnh."
Chàng nói .
Không ai đáp lời.
Chàng lại lặp lại một lần nữa.
"Nàng ấy sợ lạnh đến thế."
Văn Trường Sách nhắm mắt.
"Thiếu chủ, giờ nói những điều này đã quá muộn rồi ."
Bùi Huyền Tịch như không nghe thấy.
Chàng từng bước đi xuống hàn đàm.
Khi nước lạnh ngập đến đầu gối, đệ t.ử Bùi gia kinh hãi kêu lên.
Văn Trường Sách lập tức ra tay kéo chàng lên.
"Ngươi điên rồi sao ?"
Bùi Huyền Tịch hất tay ông ra .
"Ta phải đưa nàng ấy ra ngoài."
Văn Trường Sách quát lớn:
"Nếu ngươi cưỡng ép mở hàn quan, thứ dưới Tỏa Túy Tỉnh sẽ lập tức phá phong ấn!"
Đôi mắt Bùi Huyền Tịch đỏ ngầu.
"Vậy thì để nó phá."
Bùi Hạc Minh chạy đến vừa lúc nghe thấy câu ấy .
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Sắc mặt ông ta xanh mét.
"Hỗn xược!"
Bùi Huyền Tịch quay đầu nhìn phụ thân mình .
"Phụ thân đã biết từ trước rồi ."
Bùi Hạc Minh im lặng trong thoáng chốc.
Giọng Bùi Huyền Tịch lạnh lẽo đến đáng sợ.
"Phụ thân đã biết hàn quan nhập thủy thì trăm năm không thể mở."
Sắc mặt Bùi Hạc Minh trầm xuống.
"Nàng ta là tế quan nữ, đó vốn là số mệnh của nàng ta ."
Bùi Huyền Tịch bỗng bật cười .
Nụ cười ấy không mang theo chút hơi ấm nào.
"Vậy nên ngay từ đầu lễ đồng tâm chỉ là diễn cho Chúc gia xem sao ?"
Bùi Hạc Minh không trả lời.
Lần này , cuối cùng Bùi Huyền Tịch cũng hiểu ra .
Chúc Minh Đường không phải bị ngoài ý muốn đẩy vào hàn quan.
Mà là bị tất cả bọn họ từng bước đưa vào đó.
Bao gồm cả chính chàng .
4
Từ ngày đó, Bùi Huyền Tịch ở lại bên hàn đàm.
Văn Trường Sách nói với chàng , hàn quan không thể mở, nhưng có thể dùng m.á.u nuôi quan.
Nếu mỗi ngày dùng m.á.u đầu tim nhỏ vào hàn đàm, trăm năm sau Chúc Minh Đường có lẽ vẫn giữ được một phần thần trí.
Nghe xong, Bùi Huyền Tịch không hề do dự rạch lòng bàn tay.
Máu tươi nhỏ xuống hàn đàm, rất nhanh đã bị nước đen nuốt mất.
Tang Chiếu Tuyết đứng bên cạnh nhìn , trên mặt không có lấy nửa phần cảm động.
Nàng nói :
"Lúc cô nương còn sống, nếu thiếu chủ chịu đau lòng như thế này dù chỉ một lần , người cũng không cần phải nằm dưới đó."
Ngón tay Bùi Huyền Tịch khẽ run.
Máu từ vết thương rơi xuống càng nhiều hơn.
Ban đầu Nguyễn Vi Vi ngày nào cũng đến bên hàn đàm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dong-tam-te-quan/chuong-4.html.]
Nàng ta khoác áo choàng trắng như tuyết, sắc mặt tái nhợt, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió thổi ngã.
"Đại sư huynh , thân thể huynh sẽ không chịu nổi đâu ."
Bùi Huyền Tịch không nhìn nàng ta .
"Về đi ."
Vành mắt Nguyễn Vi Vi đỏ lên.
"Huynh vẫn đang trách muội sao ?"
Bùi Huyền Tịch nhìn mặt nước hàn đàm, giọng khàn khàn.
"Ta trách chính mình ."
Nguyễn Vi Vi ngẩn người .
Trước đây chỉ cần nàng ta rơi nước mắt, Bùi Huyền Tịch sẽ mềm lòng.
Lần này nàng ta khóc rất lâu, chàng vẫn không ngoảnh đầu lại .
Vài ngày sau , Nguyễn Vi Vi ngất xỉu bên hàn đàm.
Đệ t.ử Bùi gia hoảng loạn thành một đoàn.
Có người chạy đi tìm Bùi Huyền Tịch.
Khi ấy chàng đang rạch cổ tay lấy m.á.u, nghe báo tin chỉ lạnh nhạt nói :
"Đưa nàng ta về phòng, mời y tu."
Đệ t.ử kia ngây người .
"Thiếu chủ không đến xem sao ?"
Bùi Huyền Tịch nhìn hàn đàm.
"Ta rời đi , huyết dẫn sẽ đứt."
Nguyễn Vi Vi tỉnh lại , đập nát cả phòng đồ sứ.
Nàng ta vừa khóc vừa hỏi tỳ nữ bên cạnh.
"Có phải đại sư huynh không cần ta nữa rồi không ?"
Tỳ nữ không dám trả lời.
Nguyễn Vi Vi siết c.h.ặ.t chăn đệm, lần đầu tiên trong mắt lộ ra vẻ oán độc.
Vài ngày sau , nàng ta bưng một ngọn đèn trấn hồn đến hàn đàm.
Bùi Huyền Tịch nhíu mày.
"Ai cho muội đến đây?"
Nguyễn Vi Vi cúi đầu, giọng nói dịu dàng ngoan ngoãn.
"Muội muốn cầu phúc cho Minh Đường tỷ tỷ."
Tang Chiếu Tuyết chắn trước mặt nàng ta .
"Cô nương nhà ta không nhận nổi ngọn đèn này ."
Nguyễn Vi Vi lập tức rơi lệ.
"Chiếu Tuyết tỷ tỷ, ta biết tỷ hận ta , nhưng ta thật sự chỉ muốn bù đắp."
Bùi Hạc Minh cũng đến.
Ông nhìn Tang Chiếu Tuyết một cái, giọng đầy bất mãn.
"Vi Vi có lòng nhận lỗi , một tỳ nữ như ngươi sao dám ngăn cản?"
Tang Chiếu Tuyết tức đến sắc mặt trắng bệch.
Bùi Huyền Tịch nhìn ngọn đèn trong tay Nguyễn Vi Vi.
Thân đèn làm bằng bạch ngọc, bên trong cháy một ngọn lửa màu lam u ám.
Nhìn qua quả thật rất giống đèn trấn hồn.
Nguyễn Vi Vi quỳ xuống bên bờ đầm, khẽ nói :
"Minh Đường tỷ tỷ, tỷ đừng trách đại sư huynh ."
"Hôm đó đều là lỗi của ta ."
Vừa nói , nàng ta vừa đặt ngọn đèn xuống bên hàn đàm.
Ngọn lửa trong đèn bỗng chao đảo.
Sắc mặt Tang Chiếu Tuyết thay đổi, lao đến hất ngã ngọn đèn.
Chiếc đèn bạch ngọc vỡ tan.
Từ bên trong đổ ra một nhúm bột màu xám trắng.
Bột ấy vừa rơi xuống bờ đầm, mặt nước lập tức cuộn trào dữ dội.
Từ sâu trong hàn quan truyền đến một tiếng va đập nặng nề.
Sắc mặt Bùi Huyền Tịch thoắt cái thay đổi.
"Đó là thứ gì?"
Tang Chiếu Tuyết nhặt lên một ít tro còn sót lại , đầu ngón tay lập tức bị bỏng rách chảy m.á.u.
Văn Trường Sách vội vàng chạy đến, chỉ nhìn một cái đã sa sầm mặt.
Chaporia
Bình Luận (0)