ĐỒNG TÂM TẾ QUAN/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Tro tán hồn."

Nguyễn Vi Vi ngã ngồi xuống đất, khóc đến run rẩy.

"Ta không biết , thật sự không biết ."

"Ngọn đèn này là người khác đưa cho ta , ta cứ nghĩ nó có thể cầu phúc cho Minh Đường tỷ tỷ."

Tang Chiếu Tuyết quát lớn:

"Ngươi còn muốn hại cô nương nhà ta đến mức nào nữa?"

Nguyễn Vi Vi khóc lóc lắc đầu.

"Ta không có ."

Bùi Huyền Tịch nhìn chằm chằm chiếc đèn đã vỡ, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Chàng biết Nguyễn Vi Vi có vấn đề.

Nhưng nàng ta khóc quá t.h.ả.m thiết.

Cổ tay nàng ta bị mảnh đèn cắt rách, m.á.u chảy đầy tay.

Thói quen bao năm khiến chàng suýt nữa lại đưa tay đỡ nàng ta .

Nhưng tay vừa đưa ra một nửa đã cứng ngắc giữa không trung.

Tang Chiếu Tuyết nhìn động tác ấy , bỗng bật cười .

"Thiếu chủ lại đau lòng rồi sao ?"

Bùi Huyền Tịch không đáp.

Nguyễn Vi Vi ngấn lệ nhìn chàng .

"Đại sư huynh , huynh tin muội được không ?"

Bùi Huyền Tịch nhắm mắt.

"Đưa nàng ta về, cấm túc."

Ánh mắt Tang Chiếu Tuyết hoàn toàn mất đi tia hy vọng cuối cùng.

"Cấm túc?"

Nàng gằn từng chữ:

"Hồn phách của cô nương nhà ta suýt bị nàng ta đ.á.n.h tan, ngài chỉ phạt cấm túc thôi sao ?"

Giọng Bùi Huyền Tịch khàn đặc.

"Ta sẽ điều tra rõ."

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Tang Chiếu Tuyết lạnh lùng nói :

"Dù thiếu chủ có điều tra rõ ràng đến đâu , cũng không thể đổi lại cô nương nhà ta ."

Hàn đàm dần khôi phục yên tĩnh.

Nhưng Văn Trường Sách nói , tro tán hồn đã kinh động tế văn trong hàn quan.

Phong ấn vong tình vốn phải một năm sau mới xuất hiện, nay đã bắt đầu sớm.

Khi nghe được điều đó, cả người Bùi Huyền Tịch cứng đờ tại chỗ.

"Vong tình?"

Văn Trường Sách thấp giọng nói :

"Tế quan nữ sau khi nhập quan, năm đầu tiên sẽ quên tình, năm thứ ba quên tên, năm thứ mười quên hết chuyện cũ."

Đáy mắt Bùi Huyền Tịch từng chút một vỡ vụn.

"Nàng ấy sẽ quên ta sao ?"

Văn Trường Sách nhìn chàng , thần sắc phức tạp.

"Thiếu chủ nên thấy may mắn."

"Quên ngài đi , ở trong quan tài nàng ấy sẽ không còn đau nữa."

Bùi Huyền Tịch khép mắt.

Lẽ ra chàng nên vui mừng vì nàng không còn đau.

Nhưng khoảnh khắc ấy , chàng lại cảm thấy bản thân như đang bị lăng trì từng nhát một.

5

Bên trong hàn quan rất lạnh.

Ta cứ ngỡ mình sẽ ngủ say mãi mãi.

Thế nhưng ngày tro tán hồn rơi xuống hàn đàm, ta lại tỉnh dậy trong thoáng chốc.

Xung quanh tối đen như mực, chỉ có phù văn trên vách quan tài phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

Ta không cảm nhận được cơ thể mình , chỉ thấy bản thân rất nhẹ, như đang trôi giữa vùng tuyết trắng không có điểm cuối.

Vô số hình ảnh lướt qua trước mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/dong-tam-te-quan/chuong-5.html.]

Lụa đỏ, đài đồng tâm, sợi dây đỏ đứt đoạn, còn có một gương mặt rất quen thuộc.

Người ấy quỳ bên hàn đàm, hết lần này đến lần khác gọi tên ta .

"Minh Đường."

Ta nghĩ rất lâu mới nhớ ra mình tên là Chúc Minh Đường.

Còn người đang gọi ta , ta lại không nhớ rõ.

Dường như chàng rất quan trọng với ta .

Nhưng khi nghĩ đến chàng , tim ta không còn đau.

Điều đó khiến ta thở phào nhẹ nhõm.

Thì ra quên đi cũng không đáng sợ như tưởng tượng.

Ngoài quan tài, Bùi Huyền Tịch ngày ngày dùng m.á.u nuôi quan.

Vết thương cũ trên lòng bàn tay chưa lành, lại thêm vết thương mới.

Về sau lòng bàn tay không còn chảy được bao nhiêu m.á.u, chàng bèn rạch cổ tay.

Rồi về sau nữa, Văn Trường Sách mạnh tay ngăn cản.

"Ngươi còn tiếp tục như vậy sẽ c.h.ế.t."

Bùi Huyền Tịch ngồi bên hàn đàm, quầng mắt thâm đen, giọng nói thấp như gió.

"Ta c.h.ế.t rồi , nàng ấy có thể ra ngoài không ?"

Văn Trường Sách tức giận quát:

"Giờ ngươi c.h.ế.t, chút thần trí cuối cùng của nàng ấy cũng không giữ nổi."

Bùi Huyền Tịch không còn nhắc đến chữ c.h.ế.t nữa.

Chàng bắt đầu lật tìm cấm thư.

Mấy trăm năm cấm quyển trong Tàng Thư Các của Bùi gia bị chàng lục tung đến hỗn loạn.

Cuối cùng, chàng tìm được một loại bí thuật đổi quan.

Nếu tìm được người khác có cùng mệnh tế quan thay Chúc Minh Đường nhập quan, người đang trấn quan sẽ có thể ra ngoài.

Bùi Huyền Tịch mang cấm quyển đi tìm Văn Trường Sách.

Văn Trường Sách chỉ nhìn một cái đã đổi sắc mặt.

"Bí thuật này quá tổn âm đức."

Bùi Huyền Tịch hỏi:

"Có thể thực hiện không ?"

Văn Trường Sách im lặng.

Có thể.

Chỉ là người có cùng mệnh tế quan trên đời cực kỳ hiếm gặp.

Người đầu tiên Bùi Huyền Tịch nghĩ đến là Nguyễn Vi Vi.

Năm xưa Bùi gia nhận nuôi nàng ta , cũng bởi mệnh cách của nàng ta mang một tia âm quan khí.

Chỉ là mệnh cách ấy không hoàn chỉnh, không đủ sức trấn áp tà ma trăm năm.

Bùi Huyền Tịch đi gặp Nguyễn Vi Vi.

Sau thời gian bị cấm túc, nàng ta gầy đi rất nhiều. Vừa nhìn thấy chàng , ánh mắt nàng ta lập tức sáng lên.

"Đại sư huynh , cuối cùng huynh cũng chịu gặp muội rồi ."

Bùi Huyền Tịch đứng ngoài cửa, không bước vào .

"Ngày lễ đồng tâm hôm đó, vì sao muội lại bị tà khí nhập thể?"

Nụ cười trên mặt Nguyễn Vi Vi cứng lại .

"Muội không biết ."

Bùi Huyền Tịch nhìn nàng ta .

"Ngọc dẫn tà đang ở đâu ?"

Sắc mặt Nguyễn Vi Vi tức khắc trắng bệch.

Tim Bùi Huyền Tịch chìm xuống.

Thực ra chàng chỉ đang thăm dò.

Nhưng phản ứng của nàng ta đã nói lên tất cả.

Nguyễn Vi Vi hoảng hốt quỳ xuống bên chân chàng .

"Đại sư huynh , muội chỉ quá sợ hãi thôi."

"Muội sợ sau khi huynh kết lễ với Chúc Minh Đường, huynh sẽ không còn quan tâm đến muội nữa."

Bùi Huyền Tịch cúi mắt nhìn nàng ta .

"Vậy nên muội nuốt ngọc dẫn tà."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...