Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nguyễn Vi Vi vừa khóc vừa gật đầu.
"Muội chỉ muốn huynh ở bên muội thêm một lúc."
Bùi Huyền Tịch bỗng thấy vô cùng nực cười .
Chỉ thêm một lúc.
Chúc Minh Đường vì khoảng thời gian ấy mà phải bước vào hàn quan trăm năm.
Chàng đưa tay đè lên n.g.ự.c, nơi đó đau đến mức gần như không thở nổi.
"Tro tán hồn thì sao ?"
Tiếng khóc của Nguyễn Vi Vi khựng lại .
Ánh mắt Bùi Huyền Tịch hoàn toàn lạnh xuống.
"Cũng là muội ."
Nguyễn Vi Vi cuống quýt lắc đầu.
"Muội chỉ sợ sau khi tỉnh lại , tỷ ấy sẽ hận muội ."
"Đại sư huynh , muội thật sự chỉ vì sợ hãi."
Bùi Huyền Tịch bỗng nhớ lại rất nhiều chuyện trong quá khứ.
Nguyễn Vi Vi làm vỡ chén đồng tâm do Chúc Minh Đường tự tay làm , rồi khóc nói mình lỡ tay.
Nguyễn Vi Vi cố ý làm bẩn tế y của Chúc Minh Đường, rồi bảo mình vô ý.
Mỗi lần gây họa, Nguyễn Vi Vi đều kéo tay áo chàng khóc lóc.
Mà mỗi lần như vậy , người lùi bước đều là Chúc Minh Đường.
Chàng từng nói Vi Vi còn nhỏ.
Chàng từng nói nàng ta sống nương nhờ người khác, trong lòng bất an.
Chàng từng nói Minh Đường, nàng hiểu chuyện nhất.
Giờ nghĩ lại , từng câu từng chữ đều như cái tát giáng lên mặt chính mình .
Bùi Huyền Tịch chậm rãi rút kiếm.
Nguyễn Vi Vi sợ hãi lùi lại .
"Đại sư huynh , huynh muốn g.i.ế.c muội sao ?"
Bùi Huyền Tịch không g.i.ế.c nàng ta .
Một kiếm phế bỏ linh mạch của nàng ta .
Nguyễn Vi Vi thét lên đau đớn, cả người co quắp trên mặt đất.
Bùi Huyền Tịch nhìn nàng ta , giọng nói không gợn chút cảm xúc.
"Những gì ngươi nợ nàng ấy , sau này từ từ trả."
Nguyễn Vi Vi bị nhốt vào nhà lao đá bên cạnh Tỏa Túy Tỉnh.
Nơi đó ẩm thấp lạnh lẽo, tà khí từ khe nứt miệng giếng từng chút từng chút thấm ra ngoài.
Nàng ta từng mượn tà khí hại người .
Giờ đây lại phải ngày ngày chịu tà khí gặm nhấm.
Nàng ta khóc gọi đại sư huynh trong lao ngục.
Nhưng Bùi Huyền Tịch không bao giờ đến gặp nữa.
Chàng cứ nghĩ như vậy , Chúc Minh Đường trong hàn quan sẽ có chút phản ứng.
Nhưng hàn đàm vẫn bình lặng như cũ.
Văn Trường Sách nói với chàng :
"Nàng ấy đã quên tình rồi ."
Bùi Huyền Tịch ngẩn ngơ nhìn mặt nước.
"Quên đến mức nào?"
Văn Trường Sách khẽ thở dài.
"Có lẽ nghe thấy tên ngài cũng sẽ không còn đau nữa."
Bùi Huyền Tịch nhắm mắt.
Lẽ ra chàng nên thấy vui vì nàng không còn đau.
Nhưng khoảnh khắc ấy , chàng lại cảm thấy mình đang bị lăng trì.
6
Khi Chúc Vân Kiều lần nữa đến Bùi gia, huynh ấy dẫn theo toàn bộ đệ t.ử Chúc gia.
Trước từ đường Bùi gia, hai nhà giương cung bạt kiếm.
Bùi Hạc Minh ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt âm trầm.
"Chúc gia muốn khai chiến với Bùi gia sao ?"
Chúc Vân Kiều
cười
lạnh.
"Muội muội ta bị các người ép vào hàn quan, còn muốn ta đến đây dâng hương cho các người sao ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dong-tam-te-quan/chuong-6.html.]
Bùi Hạc Minh đập bàn.
"Chúc Minh Đường là tế quan nữ, trấn tà vốn là số mệnh của nó."
Chúc Vân Kiều rút kiếm chỉ thẳng vào ông ta .
"Nữ nhi Chúc gia ta , không đến lượt Bùi gia các người dùng hai chữ số mệnh quyết định sống c.h.ế.t."
Bùi Huyền Tịch đứng giữa từ đường.
Chàng đã thức trắng cả đêm, sắc mặt tái nhợt.
Chúc Vân Kiều nhìn thấy chàng , hận ý trong mắt càng sâu hơn.
"Bùi Huyền Tịch, ngày lễ đồng tâm là chính tay ngươi c.h.é.m đứt dây đỏ."
"Phải."
"Chính ngươi ôm Nguyễn Vi Vi rời đi ."
"Phải."
"Chính ngươi nói cứu xong nàng ta sẽ đón Minh Đường ra ngoài."
Cổ họng Bùi Huyền Tịch khô khốc.
"Phải."
Chúc Vân Kiều đ.ấ.m mạnh một quyền vào mặt chàng .
Bùi Huyền Tịch bị đ.á.n.h nghiêng đầu, khóe môi bật m.á.u.
Đệ t.ử Bùi gia lại định xông lên.
Bùi Huyền Tịch giơ tay.
"Tất cả lui xuống."
Chúc Vân Kiều đỏ mắt quát:
"Ngươi có biết trước lúc bước vào hàn quan, muội ấy vẫn còn để lại dây đỏ cho ngươi không ?"
Toàn thân Bùi Huyền Tịch cứng đờ.
Tang Chiếu Tuyết đứng sau lưng Chúc Vân Kiều, lấy nửa đoạn dây đỏ ra .
Dây đỏ đã phai màu.
Nhưng vết đứt vẫn hiện rõ.
Tang Chiếu Tuyết đặt nó trước mặt Bùi Huyền Tịch.
"Cô nương bảo ta giữ lấy."
"Vốn dĩ ta không muốn cho ngài xem."
Bùi Huyền Tịch cúi đầu nhìn nửa đoạn dây đỏ, vành mắt dần đỏ lên.
Tang Chiếu Tuyết nói :
"Cô nương đã đợi ngài."
"Đợi đến cuối cùng, vẫn không đợi được ."
Bùi Huyền Tịch đưa tay muốn chạm vào dây đỏ.
Nhưng Tang Chiếu Tuyết đã thu lại trước .
"Bùi thiếu chủ đừng đụng vào nữa."
"Kiếm của ngài đã chạm qua nó một lần rồi ."
Bàn tay Bùi Huyền Tịch dừng giữa không trung rất lâu, không hạ xuống.
Trong từ đường lặng ngắt như tờ.
Cuối cùng, Bùi Huyền Tịch quay người nhìn các gia tộc Huyền Môn.
"Ngày lễ đồng tâm, là ta c.h.é.m đứt dây đỏ, khiến Chúc Minh Đường nhập quan."
Bùi Hạc Minh giận dữ quát:
"Ngươi câm miệng!"
Bùi Huyền Tịch nhìn cha mình .
"Nguyễn Vi Vi nuốt ngọc dẫn tà, tro tán hồn rơi xuống hàn đàm, Bùi gia che giấu sự thật hàn quan nhập thủy trăm năm không thể mở."
"Những chuyện này , ta sẽ giao hết cho Huyền Môn công thẩm."
Bùi Hạc Minh bật dậy.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
"Ngươi vì một tế quan nữ mà muốn hủy cả Bùi gia sao ?"
Ánh mắt Bùi Huyền Tịch không gợn sóng.
"Bùi gia đã bị hủy từ lâu rồi ."
Bùi Hạc Minh tức đến run người .
"Ngươi là thiếu chủ Bùi gia!"
Bùi Huyền Tịch tháo lệnh bài thiếu chủ bên hông, đặt lên bàn thờ trong từ đường.
"Từ hôm nay trở đi , ta không còn là thiếu chủ nữa."
Cả đại sảnh xôn xao.
Chúc Vân Kiều nhìn chàng , trên mặt không có nửa phần hả giận.
Chaporia
Bình Luận (0)