Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Bùi Huyền Tịch, giờ ngươi làm những việc này , muội muội ta cũng sẽ không tỉnh lại ."
Bùi Huyền Tịch thấp giọng.
"Ta biết ."
Chúc Vân Kiều cười khẩy.
"Ngươi không biết ."
"Muội ấy năm đầu tiên sẽ quên tình, ngươi biết quên tình nghĩa là gì không ?"
Ngón tay Bùi Huyền Tịch khẽ run.
Chúc Vân Kiều gằn từng chữ:
"Muội ấy sẽ quên mình đã từng yêu ngươi."
Bùi Huyền Tịch đứng bất động như bị đóng đinh tại chỗ.
Chúc Vân Kiều tiếp tục nói :
"Năm thứ ba quên tên, năm thứ mười quên hết tiền trần."
"Đến khi trăm năm sau tỉnh lại , muội ấy sẽ nhớ Chúc gia, nhớ Bùi gia, nhớ thiên hạ tà ma."
"Chỉ duy nhất không nhớ ngươi."
Đáy mắt Bùi Huyền Tịch dâng lên nỗi đau dữ dội.
"Như vậy cũng tốt ."
Giọng chàng rất khẽ.
Chúc Vân Kiều nhìn chàng .
Bùi Huyền Tịch cụp mắt.
"Quên ta đi , nàng ấy sẽ bớt đau hơn."
Vành mắt Tang Chiếu Tuyết lại đỏ lên.
"Cô nương đã đau đủ rồi ."
"Giờ ngài mới nói bớt đau, quá muộn rồi ."
Bùi Huyền Tịch không thể phản bác.
Huyền Môn công thẩm rất nhanh đã được mở ra .
Bùi Hạc Minh bị tước bỏ vị trí gia chủ.
Nguyễn Vi Vi bị phế linh mạch, giam dưới Tỏa Túy Tỉnh, vĩnh viễn không được ra ngoài.
Danh vọng Bùi gia tụt dốc không phanh.
Gia tộc từng đứng đầu Huyền Môn chỉ sau một đêm đã trở thành trò cười trong miệng thiên hạ.
Thế nhưng Chúc Minh Đường dưới hàn đàm vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào.
7
Mùa đông năm thứ nhất, hàn đàm đổ xuống một trận tuyết lớn.
Bùi Huyền Tịch quỳ bên đầm nước lạnh, tuyết phủ trắng bờ vai.
Bên tay chàng đặt một chiếc bát ngọc trắng, bên trong là m.á.u nơi tâm mạch vừa mới lấy ra .
Văn Trường Sách đứng phía sau , sắc mặt vô cùng khó coi.
"Ngươi còn tiếp tục lấy m.á.u nơi tâm mạch, tuổi thọ sẽ bị tổn hại."
Bùi Huyền Tịch đổ m.á.u vào hàn đàm.
"Hôm nay nàng ấy sẽ quên tình."
Văn Trường Sách im lặng.
Dưới đáy hàn đàm vang lên một tiếng động khẽ.
Như thể có người trong quan tài nhẹ nhàng trở mình .
Đáy mắt Bùi Huyền Tịch lập tức sáng lên.
"Minh Đường?"
Mặt nước gợn lên một vòng sóng.
Ta mở mắt trong hàn quan.
Một năm nay, ta đã tỉnh lại vài lần .
Mỗi lần tỉnh dậy, ta đều nghe thấy có người ở bên ngoài gọi tên ta .
Giọng nói ấy rất hay , chỉ là luôn mang theo vẻ khàn khàn.
Ta biết người đó tên là Bùi Huyền Tịch.
Cũng biết chàng đại khái là vị hôn phu của ta .
Thế nhưng ba chữ vị hôn phu ấy lại giống như bị một màn sương dày ngăn cách.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Mỗi lần cố nhớ đến chàng , trong đầu ta lại hiện lên đài đồng tâm, sợi chỉ đỏ bị cắt đứt và trời tuyết mịt mùng.
Nếu nghĩ sâu thêm, n.g.ự.c sẽ trở nên nặng nề.
Hôm nay, cảm giác bức bối
ấy
dần dần tan
đi
.
Ta như nghe thấy có thứ gì đó đang tách khỏi cơ thể mình .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dong-tam-te-quan/chuong-7.html.]
Rất nhẹ.
Như một cánh hoa rơi xuống mặt nước.
Bên ngoài quan tài, Bùi Huyền Tịch đột nhiên ôm n.g.ự.c.
Chàng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy đau đến mức phải khom người xuống.
Văn Trường Sách khẽ nói :
"Quên tình bắt đầu rồi ."
Bùi Huyền Tịch đột ngột ngẩng đầu.
"Có thể ngăn lại không ?"
Văn Trường Sách lắc đầu.
"Đây là hàn quan đang bảo vệ nàng ấy ."
"Nếu nàng mãi nhớ đến ngươi, trăm năm cô tịch sẽ ép nàng ấy phát điên."
Đáy mắt Bùi Huyền Tịch đỏ ngầu vì tơ m.á.u.
"Vậy còn ta thì sao ?"
Văn Trường Sách nhìn chàng , không nói gì.
Ngươi ra sao , đã không còn liên quan đến nàng ấy nữa.
Câu nói ấy quá tàn nhẫn, Văn Trường Sách không thốt ra .
Nhưng dường như Bùi Huyền Tịch đã hiểu.
Chàng cúi đầu cười khẽ.
Cười đến khi nước mắt rơi xuống nền tuyết.
Trong hàn quan, cuối cùng ta đã không còn nhớ cảm giác thích Bùi Huyền Tịch là thế nào nữa.
Ta chỉ nhớ có người từng tặng ta một chiếc chuông bạc.
Cũng có người từng c.h.é.m đứt sợi chỉ đỏ của ta .
Hai chuyện ấy dường như đều có liên quan đến chàng .
Nhưng ta đã không còn phân biệt được , chuyện nào quan trọng hơn.
Năm thứ ba, hàn đàm lại rung chuyển một lần nữa.
Lần này , ta quên mất tên của chính mình .
Bên ngoài quan tài có người gọi ta là Minh Đường.
Nghe thấy cái tên ấy , ta ngẩn người rất lâu.
Minh Đường là ai?
Khi ta hỏi ra câu ấy , thanh âm xuyên qua hàn quan, mơ hồ truyền lên mặt nước.
Bùi Huyền Tịch quỳ bên đầm nước lạnh, cả người như bị sét đ.á.n.h trúng.
"Minh Đường, là nàng."
Trong quan tài im lặng hồi lâu.
Sau đó ta hỏi:
"Ngươi đang gọi ta sao ?"
Sắc mặt Bùi Huyền Tịch trắng bệch đến đáng sợ.
Văn Trường Sách quay mặt đi .
Tang Chiếu Tuyết đã khóc đến mức đứng không vững.
Bùi Huyền Tịch đặt tay lên mặt nước hàn đàm, giọng run rẩy đến không ra dáng.
"Phải, ta đang gọi nàng."
Ta suy nghĩ một lúc.
"Vậy ta tên là gì?"
Cổ họng Bùi Huyền Tịch như bị một lưỡi d.a.o chặn ngang.
"Chúc Minh Đường."
Trong quan tài lại chìm vào yên lặng.
Rất lâu sau , ta khẽ lặp lại một lần .
"Chúc Minh Đường."
Ta cảm thấy cái tên này rất hay .
Chỉ là nó dường như cách ta rất xa.
Năm thứ mười, ta quên mất đài đồng tâm.
Quên sợi chỉ đỏ.
Cũng quên cả ngày hôm ấy , trước khi bị đẩy vào hàn quan, bản thân từng ngoái đầu nhìn sơn môn một lần .
Thế nhưng Bùi Huyền Tịch lại nhớ ngày càng rõ.
Chàng bắt đầu ngồi bên hàn đàm mỗi ngày, kể lại chuyện trước kia của chúng ta .
Kể rằng năm ta tám tuổi, lần đầu tiên đến Bùi gia, trốn sau lưng Chúc Vân Kiều không chịu nhìn chàng .
Kể rằng năm mười ba tuổi, ta sợ sấm, ôm chuông đồng tâm cả đêm không ngủ.
Chaporia
Bình Luận (0)