ĐỒNG TÂM TẾ QUAN/Chương 8C. 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Kể rằng năm mười lăm tuổi, ta tự tay thêu tua kiếm tặng chàng , kết quả đường kim mũi chỉ xiêu vẹo vô cùng.

Chàng kể càng nhiều, giọng càng khàn.

Bởi chàng biết , người trong quan tài dù nghe thấy cũng sẽ không nhớ.

Có một ngày, ta ở trong hàn quan mà hỏi chàng :

"Vì sao ngươi luôn đến đây?"

Bùi Huyền Tịch im lặng rất lâu.

Sau đó chàng nói :

"Ta đã hứa sẽ đón nàng ra ngoài."

Ta nghi hoặc hỏi:

"Ngươi là ai?"

Người bên đầm nước lạnh im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tuyết phủ trắng hàng mi của chàng .

Cuối cùng chàng khẽ đáp:

"Một người đến muộn."

8

Năm thứ mười hai sau khi hàn quan chìm xuống, Tỏa Túy Tỉnh xảy ra chuyện.

Nguyễn Vi Vi bị giam trong thạch lao cạnh miệng giếng, ngày ngày chịu tà khí ăn mòn.

Từ lúc đầu luôn khóc lóc gọi sư huynh , đến sau đó nguyền rủa Chúc Minh Đường.

Rồi về sau nữa, ngay cả lời nói cũng không còn rõ ràng.

Bùi Huyền Tịch chưa từng đến gặp nàng ta .

Cho đến ngày phong ấn của Tỏa Túy Tỉnh xuất hiện vết nứt, Văn Trường Sách mời chàng xuống giếng gia cố trận pháp.

Khi đi ngang qua thạch lao, chàng nhìn thấy Nguyễn Vi Vi co quắp trong góc.

Mái tóc nàng ta đã bạc trắng, trên mặt bò đầy hoa văn màu đen, không còn nhận ra dáng vẻ yếu đuối năm nào.

Nghe thấy tiếng bước chân, nàng ta lập tức ngẩng đầu.

"Sư huynh ?"

Bùi Huyền Tịch dừng bước.

Nguyễn Vi Vi bò đến, đưa tay qua khe song sắt.

"Sư huynh , cuối cùng huynh cũng đến thăm muội rồi ."

Bùi Huyền Tịch nhìn nàng ta , không nói gì.

Nguyễn Vi Vi bật khóc .

"Muội đau lắm."

"Sư huynh cứu muội đi ."

Câu nói này , chàng đã nghe vô số lần .

Ngày làm lễ đồng tâm, nàng ta cũng kéo tay áo chàng như vậy , nói rằng mình rất đau.

Khi ấy chàng không hề do dự mà chọn nàng ta .

Giờ nghe lại , Bùi Huyền Tịch chỉ cảm thấy bên tai ong ong.

Thấy chàng không động đậy, Nguyễn Vi Vi khóc càng t.h.ả.m hơn.

"Muội biết sai rồi , thật sự biết sai rồi ."

"Huynh cho muội gặp tỷ ấy một lần đi , muội sẽ nhận lỗi với Minh Đường tỷ tỷ."

Cuối cùng Bùi Huyền Tịch cũng mở miệng.

"Nàng ấy đã quên ngươi rồi ."

Nguyễn Vi Vi sững sờ.

Giọng Bùi Huyền Tịch rất bình tĩnh.

"Nàng ấy cũng quên cả ta ."

Nguyễn Vi Vi bỗng bật cười .

Tiếng cười sắc nhọn khiến người ta lạnh sống lưng.

"Vậy huynh còn canh giữ nàng ta làm gì?"

"Sau khi tỉnh lại , nàng ta cũng sẽ không nhận ra huynh ."

Bùi Huyền Tịch nhìn nàng ta .

"Như vậy rất tốt ."

Tiếng cười của Nguyễn Vi Vi lập tức ngừng lại .

Bùi Huyền Tịch nói :

"Nàng ấy quên chúng ta , mới có thể sống lại từ đầu."

Nguyễn Vi Vi như bị câu nói ấy đ.â.m trúng, điên cuồng đập vào song sắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dong-tam-te-quan/chuong-8.html.]

"Dựa vào đâu ?"

"Dựa vào đâu nàng ta vẫn có thể sống lại từ đầu?"

"Còn ta thì sao ?"

"Ta phải làm sao đây?"

Bùi Huyền Tịch không nhìn nàng ta nữa.

Chàng xoay người đi xuống Tỏa Túy Tỉnh.

Tiếng khóc gào của Nguyễn Vi Vi dần bị bỏ lại phía sau .

Ngày ấy , tà vật dưới giếng phản công.

Bùi Huyền Tịch dùng nửa thân tu vi gia cố trận pháp, lúc đi lên gần như không thể đứng vững.

Văn Trường Sách đỡ lấy chàng , sắc mặt xanh mét.

"Ngươi không cần mạng nữa sao ?"

Bùi Huyền Tịch ngẩng đầu nhìn về phía hàn đàm.

"Vẫn còn tám mươi tám năm."

Chàng vẫn phải canh giữ nàng thêm tám mươi tám năm.

Làm sao có thể c.h.ế.t.

Từ đó về sau , cơ thể Bùi Huyền Tịch ngày càng suy yếu.

Vị thiếu chủ Huyền môn năm xưa từng một kiếm c.h.é.m trăm tà giờ ngay cả gió lạnh mùa đông cũng khó lòng chống đỡ.

Nhưng mỗi ngày chàng vẫn đến hàn đàm.

Mùa xuân bẻ một nhành hạnh hoa, đặt bên bờ đầm.

Mùa hạ gom một chiếc đèn đom đóm, treo ngoài trận pháp hàn quan.

Mùa thu nhặt một chiếc lá đỏ, kẹp vào cuốn sổ ghi chép về ta .

Mùa đông vẫn cắt m.á.u nuôi quan tài như cũ.

Tang Chiếu Tuyết từ thiếu nữ trở thành phụ nhân, rồi từ phụ nhân trở thành một bà lão tóc bạc.

Mỗi năm nàng đều đến hàn đàm thăm ta .

Ban đầu, nàng vẫn mắng Bùi Huyền Tịch.

Về sau không còn sức mắng nữa.

Nàng đứng bên hàn đàm, khẽ nói :

"Tiểu thư, nô tỳ già rồi ."

"Lúc người tỉnh lại , e rằng nô tỳ không thể đón người nữa."

Bùi Huyền Tịch đứng bên cạnh, giọng khàn khàn.

"Ta sẽ đón nàng ấy ."

Tang Chiếu Tuyết nhìn chàng một cái.

Nàng đã không còn hận chàng sâu sắc như thời trẻ.

Năm tháng bào mòn rất nhiều thứ, nhưng không thể xóa đi nỗi đau năm ấy .

"Sau khi tỉnh lại , tiểu thư sẽ không cần ngươi đón."

Bùi Huyền Tịch khẽ đáp:

"Ta biết ."

Tang Chiếu Tuyết cười khổ.

"Ngươi biết mọi thứ quá muộn."

Bùi Huyền Tịch không phản bác.

Năm Tang Chiếu Tuyết qua đời, nàng giao nửa đoạn chỉ đỏ ấy cho hậu nhân Chúc gia.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Nàng nói , nếu trăm năm sau Chúc Minh Đường tỉnh lại , hãy để chính nàng quyết định có muốn giữ lại hay không .

Bùi Huyền Tịch đứng nhìn từ xa, không bước đến.

Chàng đã không còn tư cách chạm vào nửa đoạn chỉ đỏ ấy nữa.

9

Trăm năm sau , hàn quan cuối cùng cũng mở ra .

Ngày hôm ấy , sơn môn Bùi gia đã thay đổi qua nhiều đời đệ t.ử.

Người từng xuất hiện trên đài đồng tâm năm xưa phần lớn đã hóa thành cát bụi.

Hậu nhân Chúc gia đến rất đông.

Bọn họ mang gia huy Chúc gia, đứng bên hàn đàm với vẻ mặt trang nghiêm.

Bùi Huyền Tịch cũng có mặt.

Mái tóc chàng đã bạc trắng, gương mặt đầy dấu vết thời gian.

Chỉ có đôi mắt ấy vẫn chăm chú nhìn hàn đàm như một trăm năm trước .

Văn Trường Sách đã tọa hóa từ lâu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...