ĐỒNG TÂM TẾ QUAN/Chương 10: - HẾTC. 10: - HẾT
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lần đầu tiên Chúc Minh Đường đứng trên đại hội Huyền Môn, Bùi gia cũng cử người tham dự.

Bùi Huyền Tịch ngồi trong góc, nhìn nàng trên đài cao.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Nàng mặc tế phục màu bạc trắng, dung mạo thanh lãnh, giọng nói không lớn nhưng không ai dám xem thường.

"Thiên mệnh không thể trở thành lý do hy sinh một người ."

"Tế quan thuật, từ hôm nay chính thức bị phong cấm."

Mọi người đồng loạt cúi đầu nhận lệnh.

Bùi Huyền Tịch nhìn nàng, trong mắt hiện lên một ý cười rất nhạt.

Cuối cùng nàng đã không còn là người bị đẩy vào hàn quan.

Nàng đã trở thành người tự tay đóng lại hàn quan.

Sau khi đại hội kết thúc, Chúc Minh Đường đi ngang qua bên cạnh chàng .

Bùi Huyền Tịch chống gậy đứng lên.

"Minh Đường."

Chúc Minh Đường dừng bước.

Nàng nhìn chàng , thần sắc bình thản.

"Bùi tiền bối có việc gì sao ?"

Các ngón tay Bùi Huyền Tịch khẽ siết lại .

Thật ra chàng có rất nhiều lời muốn nói .

Muốn nói xin lỗi .

Muốn nói tuyết bên hàn đàm suốt những năm qua rất lạnh.

Muốn nói mỗi ngày chàng đều nghĩ, nếu hôm ấy không c.h.é.m đứt sợi chỉ đỏ trên đài đồng tâm, liệu có một kết cục khác hay không .

Nhưng nhìn vào mắt Chúc Minh Đường, chàng lại không thể nói được lời nào.

Trong mắt nàng không có thù hận.

Cũng không còn tình cũ.

Nàng nhìn chàng như nhìn một vị cố nhân không liên quan.

Bùi Huyền Tịch khẽ nói :

"Không có gì."

Chúc Minh Đường gật đầu.

"Vậy ta xin phép đi trước ."

Bùi Huyền Tịch nhìn theo bóng nàng rời đi .

Gió thổi tung ống tay áo nàng, giống hệt dải lụa đỏ trên đài đồng tâm năm ấy .

Chỉ khác rằng lần này , không còn ai giữ nàng lại được nữa.

Nguyễn Vi Vi c.h.ế.t vào năm thứ chín mươi chín dưới Tỏa Túy Tỉnh.

Tà khí gặm mòn linh mạch của nàng ta , cũng hủy hoại gương mặt từng khiến người ta thương xót.

Trước lúc c.h.ế.t, nàng ta vẫn luôn gọi sư huynh .

Đệ t.ử trấn giữ giếng báo tin cho Bùi Huyền Tịch.

Khi ấy chàng đang lau chùi phù văn cũ trên hàn quan.

Nghe xong, chàng chỉ nói :

"Ta biết rồi ."

Đệ t.ử do dự hỏi:

"Lão tổ có muốn đến nhìn nàng ta lần cuối không ?"

Bùi Huyền Tịch lắc đầu.

"Người nàng ta chờ đợi đã c.h.ế.t trên đài đồng tâm từ một trăm năm trước rồi ."

Đệ t.ử không hiểu.

Bùi Huyền Tịch cũng không giải thích.

Nhiều năm sau , Bùi Huyền Tịch hấp hối.

Chàng vẫn nằm trong căn nhà nhỏ bên hàn đàm.

Trong phòng không có nhiều đồ vật.

Chỉ có một đoạn chỉ đỏ bị đứt, một chiếc chuông đồng tâm chưa từng trao đi và vô số tờ giấy viết đầy tên Chúc Minh Đường suốt trăm năm.

Chúc Vãn Âm đến gặp chàng lần cuối.

Nàng phụng lệnh Chúc Minh Đường mang đến một phần Tế Ti Lệnh.

Trong lệnh chỉ có tám chữ.

Hàn quan đã phong, chuyện cũ đã dứt.

Bùi Huyền Tịch nhìn tám chữ ấy rồi bỗng bật cười .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dong-tam-te-quan/chuong-10-het.html.]

Nụ cười rất khẽ, nhưng nước mắt lại rơi xuống nơi khóe mắt.

Chúc Vãn Âm nói :

"Tế ti đại nhân nhắn ta chuyển lời với người , không cần tiếp tục canh giữ hàn đàm nữa."

Bùi Huyền Tịch khép mắt.

"Nàng vẫn còn nhớ bảo ta đừng canh giữ sao ?"

Chúc Vãn Âm im lặng giây lát.

"Tế ti đại nhân nói rằng, Huyền Môn không nên có thêm ai bị giam cầm bên cạnh hàn quan nữa."

Ánh mắt Bùi Huyền Tịch dần tối đi .

Thì ra không phải nàng nhớ đến chàng .

Chỉ là nàng thương xót tất cả những người bị mắc kẹt.

Bao gồm cả chàng , một cố nhân đến muộn trăm năm.

Đêm khuya, hàn đàm nổi gió.

Bùi Huyền Tịch như quay về đài đồng tâm năm mười bảy tuổi.

Chúc Minh Đường đứng đối diện, sợi chỉ đỏ trên cổ tay vẫn chưa đứt.

Nàng cúi đầu nhìn chàng , trong mắt là niềm vui không giấu được của tuổi thiếu thời.

Chàng muốn đưa tay nắm lấy nàng.

Nhưng ngay sau đó, kiếm quang lóe lên, sợi chỉ đỏ đứt đoạn.

Bóng dáng Chúc Minh Đường càng lúc càng xa.

Chàng liều mạng đuổi theo, nhưng giữa họ mãi mãi cách một cỗ hàn quan.

Bùi Huyền Tịch đột nhiên mở mắt, lẩm bẩm:

"Minh Đường, ta đến đón nàng đây."

Đệ t.ử canh giữ bên giường khóc đến quỳ sụp xuống.

"Lão tổ, trong hàn quan đã không còn ai nữa rồi ."

Bùi Huyền Tịch ngẩn người .

Chàng nhìn về phía hàn đàm ngoài cửa sổ.

Rất lâu sau , chàng khẽ cười .

"Phải vậy ."

"Nàng ấy đã ra ngoài từ lâu rồi ."

Chỉ là Chúc Minh Đường bước ra khỏi hàn quan ấy đã không còn cần chàng nữa.

Đoạn chỉ đỏ trong tay chàng rơi xuống đất.

Mặt nước hàn đàm gợn lên vài vòng sóng nhỏ, rồi nhanh ch.óng trở lại bình lặng.

Sau khi Bùi Huyền Tịch qua đời, Bùi gia an táng chàng bên cạnh hàn đàm.

Trên bia không khắc thiếu chủ.

Cũng không khắc khôi thủ Huyền Môn.

Chỉ có một hàng chữ nhỏ.

Bùi Huyền Tịch, từng phụ một người trăm năm.

Về sau , Chúc Minh Đường nghe được chuyện này , chỉ im lặng trong chốc lát.

Nàng không đến tế bái.

Cũng không cho người phá bỏ tấm bia ấy .

Nàng chỉ tiếp tục đi khắp thế gian, phong ấn từng cỗ hàn quan vốn không nên tồn tại.

Có người hỏi nàng:

"Tế ti đại nhân, thật sự người không còn nhớ gì nữa sao ?"

Chúc Minh Đường suy nghĩ một lúc.

"Ta vẫn nhớ một vài điều."

Người kia tò mò hỏi:

"Người nhớ điều gì?"

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía chân trời.

"Ta nhớ hàn quan rất lạnh."

"Cho nên không thể để người khác bước vào đó nữa."

Còn Bùi Huyền Tịch.

Còn sợi chỉ đỏ đã đứt.

Còn lễ đồng tâm không thể hoàn thành vào năm nàng mười bảy tuổi.

Tất cả đều theo dòng nước lạnh dưới hàn đàm suốt trăm năm, chìm vào giấc mộng cũ không còn ai nhắc đến.

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...