Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giọng anh hờ hững:
"Chia tay xong sống t.h.ả.m thế này , dễ làm anh hiểu lầm lắm."
"Hiểu lầm gì?"
"Hiểu lầm rằng em không thể sống thiếu anh ."
Tôi cuộn bảng quy trình lại gõ lên vai anh :
"Đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa. Studio thiếu tiền, em bận, vậy thôi."
"Em gầy rồi ."
Tôi khựng lại một chút rồi quay đầu nhìn anh .
Giang Thuật không tiếp tục trêu tôi nữa.
Ánh mắt anh dừng trên cổ tay tôi :
"Trước đây dù thức đêm nhưng em vẫn còn nhớ ăn uống. Giờ nhìn chẳng khác gì tờ giấy."
Trong lòng tôi bỗng nghẹn lại .
Nhưng miệng vẫn đáp rất nhanh:
"Ồ? Anh định tài trợ tiền ăn cho em à ?"
"Được thôi."
"Diễn xong hôm nay rồi tính."
Buổi diễn thử ban ngày nhìn chung khá thuận lợi.
Đến chiều tối, xe của phía nhãn hàng đã lần lượt tới nơi.
Các blogger chuyên review địa điểm dựng máy quay ở sảnh trước .
Một nhóm khách chi tiêu cao cũng tới, đều là các đoàn đã đặt bao trọn gói từ trước .
Sự kiện hôm nay đã đổ vào không ít tiền.
Quảng bá cũng đã tung ra .
Nếu đột ngột hủy bỏ, đừng nói danh tiếng, ngay cả dòng tiền cũng sẽ đứt.
Tôi đang xác nhận vé với quầy lễ tân thì bộ đàm đột nhiên phát ra tiếng rè ch.ói tai.
Ngay giây tiếp theo.
Toàn bộ khu vực chìm trong bóng tối.
Tiếng hét lập tức vang lên từ sảnh trước .
Khu hậu trường cũng loạn cả lên.
Phản ứng đầu tiên của tôi là sờ tìm công tắc dự phòng.
Nhưng bảng điều khiển hoàn toàn không có phản ứng.
Tiểu Chu hét lên trong bóng tối:
"Chị Nam! Mất điện chính rồi !"
A Triết cũng gào:
"Hệ thống không khởi động được !"
Tôi bật đèn pin điện thoại, lao tới phòng điện.
Người phụ trách địa điểm đã bắt đầu đẩy trách nhiệm:
"Hệ thống điện của tòa nhà cũ vốn không ổn định, trước đây chúng tôi đã nói rồi ..."
"Thôi đi ."
Tôi ngắt lời ông ta .
"Mất điện chính là sự cố ngoài ý muốn . Nhưng hệ thống dự phòng cũng hỏng theo thì không thể trùng hợp đến thế được ."
A Triết ngồi xổm bên thiết bị kiểm tra, sắc mặt rất khó coi:
"Chị Nam, dây nối của tủ điện dự phòng từng bị người ta rút ra ."
Tim tôi chùng xuống.
Mười phút trước giờ khai màn.
Điện chính mất.
Nguồn điện dự phòng cũng bị động tay động chân.
Đây không phải thiết bị xuống cấp.
Mà là có người nhắm thẳng vào sự kiện hôm nay.
Bên sảnh trước , người chơi đã bắt đầu xôn xao.
Trợ lý của nhãn hàng chạy tới hỏi có thể khai màn đúng giờ không .
Các blogger cũng đang quay lại tình huống bất ngờ này .
Hai chữ "hủy bỏ" tôi không thể nào nói ra được .
Tôi nghiến răng:
"Bật trước một nửa đèn khẩn cấp. Ổn định sảnh trước . Dời giờ vào của nhóm khách đầu tiên mười lăm phút cho tôi thêm thời gian."
"A Triết ở lại phòng điều khiển."
"Tiểu Chu đi tầng hầm hai với tôi ."
"Anh cũng đi ."
Giang Thuật đưa cho tôi một chiếc đèn pin.
Tôi nhíu mày:
"Anh đi làm gì?"
"Em không phải đang nghi tủ điện dự phòng bị động tay động chân sao ?"
"Hệ thống dây ở tầng hầm hai phức tạp nhất. Thêm một người thêm một đôi mắt."
Anh dừng một chút rồi bổ sung:
"Với lại , để em xuống đó một mình , anh không yên tâm."
Tôi
nhìn
anh
.
Không lập tức trả lời.
Rõ ràng anh rất sợ tối.
Lúc diễn thử còn suýt bị một bàn tay giả dọa tới mức nói tục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-chia-tay-toi-goi-nguoi-yeu-cu-den-dong-npc/chuong-2.html.]
Giờ cả tòa nhà mất điện.
Tầng hầm hai còn đáng sợ hơn ban ngày.
Vậy mà anh lại chủ động đứng ra .
Tôi nhét chiếc đèn pin còn lại vào tay anh :
"Theo sát đấy. Đừng kéo chân em."
Giang Thuật bật cười khẩy:
"Nếu thật sự thấy anh phiền, em đã không gọi cuộc điện thoại đó."
Câu nói ấy khiến tôi không thể phản bác.
Cầu thang dẫn xuống tầng hầm hai vừa hẹp vừa dốc.
Chỉ có vài bóng đèn khẩn cấp sáng leo lét.
Ánh đèn xanh của biển chỉ dẫn lối thoát hiểm lúc sáng lúc tối.
Tiếng bước chân dội qua dội lại trong cầu thang.
Càng xuống sâu càng lạnh.
Tôi đi phía trước .
Giang Thuật đi phía sau .
Ánh đèn pin quét qua sơ đồ điện và những bình cứu hỏa cũ kỹ bên tường.
Anh đột nhiên lên tiếng:
"Sợi dây ở góc bên trái ban ngày vẫn còn được cố định."
Tôi dừng lại , rọi đèn tới.
Quả nhiên.
Khóa cố định dây đã bị tháo ra .
Dây cáp bị kéo tới sát góc tường.
Bên ngoài còn có những vết trầy mới.
Tôi ngồi xuống kiểm tra.
Không phải tự rơi ra .
Mà là có người cố tình làm vậy .
Giang Thuật cũng ngồi xuống.
Ánh đèn pin trong tay anh vẫn rất ổn định.
"Kiểm tra tiếp bên trong đi ."
"Cuối tầng hầm hai còn có một hộp điện nhánh."
"Nếu chỗ đó cũng bị động vào , thì vụ mất điện hôm nay không phải hành động bộc phát."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh :
"Cả chuyện này anh cũng biết à ?"
"Trước đây lúc dựng triển lãm em từng kể cho anh ."
"Em nói một lần , anh nhớ luôn."
Hành lang bỗng im lặng mất một nhịp.
Tôi cầm đèn pin kiểm tra một vòng.
Dây điện không hề xuống cấp.
Các đầu nối cũng không giống bị tuột tự nhiên.
Ngược lại giống như có người cố ý động vào .
Tôi đưa ra kết luận:
"Không phải thiết bị cũ."
"Là có người cố tình phá hoại."
Sắc mặt Tiểu Chu lập tức trầm xuống:
"Liệu có phải đối thủ cạnh tranh không ?"
"Tuần trước chẳng phải có người tới dò hỏi quy trình của mình sao ?"
Khả năng này tôi cũng từng nghĩ tới.
Sau khi kiểm tra xong, chúng tôi lập tức yêu cầu phía địa điểm cung cấp camera giám sát.
Người phụ trách Chu tìm đủ mọi lý do thoái thác.
Nào là một phần camera đang bảo trì từ tối qua.
Nào là quyền truy cập hệ thống không nằm trong tay ông ta .
Ông ta bảo chúng tôi cứ lo tổ chức sự kiện trước rồi tính sau .
Tôi nhìn chằm chằm ông ta :
"Sự kiện tổ chức trên địa điểm của các ông."
"Thiết bị bị người ta động tay động chân."
"Bây giờ ông lại bảo để sau hẵng nói ?"
Người quản lý bên cạnh cười hòa giải:
"Mọi người đều muốn giữ hòa khí thôi mà."
"Không cần căng thẳng đến vậy đâu ."
Nghe những lời đó xong.
Tôi càng bực hơn.
Càng vòng vo.
Càng chứng tỏ có vấn đề.
…
Nhưng người chơi đã bắt đầu lần lượt check-in.
Nếu tiếp tục kéo dài, người chịu thiệt chỉ có chúng tôi .
Tôi đành phải tạm thời đè chuyện này xuống.
Kéo toàn bộ nhân sự trở lại vị trí.
Chaporia
Bình Luận (0)