Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
9
Ta kinh ngạc vô cùng.
Bỗng nhớ tới chuyện hồi nhỏ học vẽ thường bị người lớn trêu chọc.
"Rõ ràng bắt được đâu phải b.út vẽ, sao lại thích vẽ đến thế?"
Ta không hiểu, ngây thơ hỏi họ.
Lần nào họ cũng cười nghiêng ngả.
Ta đỏ bừng mặt, đang định trách chàng .
Thì nghe thấy tiếng mẫu thân gọi mình .
Đành nuốt cục tức này xuống, trừng mắt nhìn chàng :
"Chuyện này sau này không được nhắc lại nữa!"
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Khi nghe thấy hai chữ " sau này ", mắt Thẩm Tri Hành lập tức sáng lên.
"Vậy nàng đồng ý rồi sao ? Phải không ?"
Ta che mặt, khẽ "ừ" một tiếng rồi chạy mất như bay.
Trên đường trở về.
Chàng cưỡi ngựa theo sau xe ngựa của chúng ta suốt cả quãng đường.
Mẫu thân thấy ta thỉnh thoảng lại vén rèm nhìn ra ngoài, sao còn có thể không hiểu.
Người không vạch trần ta .
Chỉ mỉm cười , giúp ta chỉnh lại tóc mai, hạ thấp giọng hỏi:
“Nương nhìn thấy hơi quen mắt.”
“Là công t.ử nhà nào vậy ?”
“Tĩnh An Hầu, Thẩm Tri Hành.”
Chiếc quạt tròn trong tay mẫu thân khựng lại trong thoáng chốc.
Người lẩm bẩm:
“Chuyện thôi nôi năm đó, xem ra đúng là có chút duyên số .”
Ta im lặng.
Người bỗng bật cười :
“ Đúng là một đứa trẻ tốt .”
“Hồi con thôi nôi, nó theo Hầu phu nhân tới dự.”
“Con cứ nắm c.h.ặ.t vạt áo nó không chịu buông, khóc đến mức cả phủ đều nghe thấy.”
“Sau đó nó nhất quyết ngồi lì ở nhà chúng ta suốt hai canh giờ, dỗ con ngủ rồi mới rút tay ra được .”
Ta ngẩn người .
Hóa ra chuyện ấy là thật.
“Khi đó nó mới năm tuổi.”
“Vậy mà cứ nghiêm mặt, ra vẻ người lớn, nghiêm túc nói với cha con rằng:”
“Nếu lệnh ái đã chọn tại hạ, vậy tại hạ nhất định sẽ không phụ sự phó thác này .”
Mẫu thân bật cười thành tiếng.
“Cha con lúc ấy tức đến mức râu cũng dựng cả lên.”
Ta cúi đầu.
Lén liếc ra ngoài cửa sổ xe.
Vành tai nóng bừng như sắp cháy.
10
Về nghỉ ngơi được một canh giờ, ta đội mũ rèm rồi rời phủ bằng cửa sau .
Tống phủ đã treo đầy đèn l.ồ.ng đỏ.
Ngày được ban hôn, lúc ta đi nhà xí, biểu tỷ đã nhân cơ hội lục tung phòng ta một lượt.
Đương nhiên nàng chẳng thể tìm được gì.
Sau khi trở về, ta đã đốt sạch toàn bộ thư từ còn giữ trong phòng.
Ngay cả nha hoàn do biểu tỷ cài cắm bên cạnh ta , ta cũng tìm một cái cớ để đuổi ra khỏi phủ.
Một lần bất trung, trăm lần không dùng.
Thuở nhỏ, ta và biểu tỷ cùng chuộc nàng ấy ra khỏi chốn yên hoa.
Thế nhưng nàng chỉ nhớ ân tình của biểu tỷ.
Dù không có thư tay của ta , nàng vẫn có thể bắt chước nét chữ.
Vì vậy , hẳn là bọn họ đã nhận nhau rồi .
Huống hồ,
không
biết
biểu tỷ
đã
nói
gì với Triệu Án mà hôn kỳ của họ
lại
được
dời lên
trước
một tháng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/niem-hy/5.html.]
Ta không dừng lại , thẳng đường tới Tĩnh Quân Các.
Tĩnh Quân Các là nơi tụ họp của các tài t.ử thi nhân.
Nói là các, thực chất là một khu lâm viên xây bên hồ.
Bên trong có thư phường, trà liêu, cầm thất.
Thường có văn nhân mặc khách đến đây ngâm thơ đối đáp.
Các tiểu thư khuê các cũng có thể thưởng hoa phẩm trà , không bị gò bó như nam t.ử.
Kiếp trước , thư từ qua lại giữa ta và Triệu Án đều được truyền đi nhờ Tĩnh Quân Các.
Khi ấy , ta lấy b.út danh “Hy Tâm”, để lại thơ văn cùng thư tín tại đây.
Còn hắn dùng tên “Khách Dưới Cây Án” để hồi đáp.
Mỗi tháng, Tĩnh Quân Các chỉ mở cửa ba lần .
Hôm nay ta tới đây là để xóa tên mình khỏi danh sách.
Từ nay về sau , Tĩnh Quân Các sẽ không chuyển thư tới tay ta nữa.
Ngoài lần vài năm trước tự mình tới đây, những lần còn lại đều do nha hoàn kia thay ta đưa thư.
Không ngờ nàng ta lại mang tới cho biểu tỷ xem trước rồi mới chuyển về.
Vừa xóa tên xong, ta liền gặp một vị khăn tay giao đã lâu không gặp.
Hôm nay đúng lúc nàng ấy bày lôi đài đối thơ ở đây.
Ta từ chối không được , đành ngồi xuống cùng nàng.
Ngay từ lúc ta bước vào cửa, sắc mặt biểu tỷ đã không được tự nhiên.
Khóe mắt nàng luôn khóa c.h.ặ.t trên người ta .
Ta giả vờ như không biết , hứng thú dâng cao nâng chén đối thơ.
Biểu tỷ là khách quen nơi này .
Mỗi tháng chưa từng vắng mặt lần nào.
Nhưng sắp thành thân rồi vẫn tới, chứng tỏ nàng phát hiện nha hoàn kia không còn đưa thư nữa nên tự mình đến kiểm tra.
Ta đứng dậy rời tiệc.
Biểu tỷ lập tức đi theo phía sau , sốt ruột hỏi:
“Muội sao lại tới đây?”
Ta dừng bước.
“Ta không thể tới sao ?”
Biểu tỷ khựng lại , nắm lấy tay ta , thân thiết nói :
“Muội muội hiểu lầm rồi , tỷ chỉ sợ muội không quen thôi. Trước kia tỷ mời, muội đều không tới mà.”
Ta cong môi cười :
“Con người rồi sẽ thay đổi.”
Triệu Án từ cầm thất phía đối diện bước ra .
Nhìn thấy chúng ta , hắn gọi tên biểu tỷ một tiếng.
Sắc mặt biểu tỷ thoáng trắng bệch.
Nàng lập tức buông tay ta ra , khom người hành lễ với Triệu Án.
Triệu Án nhanh chân bước tới.
Ánh mắt dừng trên mặt biểu tỷ, giọng điệu đầy quan tâm:
“Nàng sao lại ở đây?”
“Chẳng phải nói thân thể không khỏe, muốn nghỉ ngơi trong phủ sao ?”
Biểu tỷ cụp mắt, dịu dàng đáp:
“Bẩm điện hạ, thần nữ vốn đang nghỉ ngơi.”
“ Nhưng chưởng quỹ Tĩnh Quân Các sai người tới báo có chuyện quan trọng cần thần nữ đích thân tới một chuyến...”
Nói tới đây, nàng dùng khóe mắt liếc qua ta , muốn nói lại thôi.
Lúc này Triệu Án mới chú ý tới ta .
Ánh mắt hắn dừng trên mặt ta trong chốc lát, khẽ nhíu mày:
“Thẩm tiểu thư?”
Ta bất giác run lên.
Kiếp trước , mỗi đêm hắn tới vấn tội ta đều dùng giọng điệu như thế này .
Ta khom gối hành lễ, không kiêu không nịnh:
“Thần nữ tham kiến Thái t.ử điện hạ.”
“Nếu tỷ tỷ có việc cần thương lượng với điện hạ, thần nữ xin không quấy rầy.”
Chaporia
Bình Luận (0)