Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nói xong, ta liền định rời đi .
Không ngờ biểu tỷ lại túm lấy tay áo ta , giọng điệu gấp gáp:
“Muội muội đừng đi , ta ...”
Nàng vừa kéo như vậy , tờ giấy trong tay ta liền rơi xuống đất.
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Trang giấy trải rộng ra .
Nét chữ trên đó lập tức lọt vào mắt Triệu Án.
Sắc mặt hắn chợt thay đổi.
Hắn cúi người nhặt lên, giọng nói run rẩy:
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Đây là chữ của nàng?”
Ngón tay biểu tỷ từ tay áo ta trượt xuống, khoác lấy cánh tay Triệu Án.
“Là chữ của muội muội .”
“Tỷ muội chúng ta từ nhỏ đã học cùng một loại thư thể.”
Triệu Án siết c.h.ặ.t tờ giấy trong tay.
Ánh mắt liên tục đảo qua lại giữa ta và biểu tỷ.
Một lúc lâu sau , hắn mới trả lại cho ta .
Ta khẽ cúi người hành lễ.
Sau đó xoay người rời đi .
11
Ngày biểu tỷ thành thân , ta lấy cớ trong người không được khỏe nên từ chối tham dự.
Mẫu thân cũng không ép buộc, chỉ chuẩn bị một phần hậu lễ rồi sai người đưa sang.
Tiểu nha hoàn bước vào , vừa cười vừa bóp nhẹ vai ta .
“Tiểu thư, cô gia tương lai lại tới nữa rồi .”
Ta dùng quạt tròn che mặt, không phản bác.
Thánh chỉ ban hôn đã được hạ xuống.
Sau Tết Trung Thu sẽ chính thức thành thân .
Nữ công của ta không giỏi.
Vì thế hỉ phục chỉ đành giao cho tú nương may giúp.
Thẩm Tri Hành sợ ta ở khuê phòng buồn chán nên sưu tầm đủ thứ đồ chơi nhỏ mang tới cho ta .
Hôm nay chàng lại tới.
Trong lòng ôm một con mèo trắng như tuyết.
Chàng nói mua được từ một thương nhân Tây Vực.
Một mắt xanh, một mắt vàng, cực kỳ xinh đẹp .
Ta ôm con mèo không chịu buông tay.
Chàng liền ngồi bên cạnh nhìn ta , khóe môi ngậm cười mà không nói gì.
Chỉ là khoảng cách có hơi xa quá.
Ta buồn bực nhìn chàng đang ngồi trong đình bên kia .
Liền vẫy tay, ra hiệu cho chàng qua đây.
Tuy nói trước hôn lễ không nên gặp mặt.
Nhưng kiếp trước ta bị nhốt trong thâm cung quá lâu.
Tận trong xương cốt đã sớm chán ghét những quy củ rườm rà ấy .
Thế nhưng Thẩm Tri Hành đỏ bừng vành tai rồi lắc đầu.
Ta đọc được khẩu hình của chàng :
“Không hợp quy củ.”
Ta trừng mắt nhìn chàng .
Sau đó nhét con mèo vào lòng nha hoàn , xách váy chạy thẳng tới.
Vì chạy quá nhanh nên không kịp dừng lại .
Nhân cơ hội lao thẳng vào lòng chàng .
Mặt Thẩm Tri Hành lập tức đỏ bừng.
Hai tay giơ lên, ôm cũng không phải , không ôm cũng không xong.
Chỉ biết lắc đầu liên tục, miệng lẩm bẩm:
“Không hợp quy củ, không hợp quy củ.”
Ta ôm c.h.ặ.t vòng eo rắn chắc của chàng , ngẩng đầu nhìn :
“Ta có ăn thịt người đâu !”
Chàng cụp mắt xuống.
Yết hầu khẽ lăn.
Hai bàn tay đặt sau lưng siết c.h.ặ.t đến mức trắng bệch.
Ta bực bội nói , phát tiết nỗi bất mãn trong lòng:
“Vậy A Hành cách vài ngày lại mang đồ tới phòng ta thì hợp quy củ sao ?”
Chàng lập tức cứng họng.
Ta kéo chàng ngồi xuống.
Chàng cũng
không
giãy giụa.
Chỉ là sống lưng thẳng tắp như cây cọc gỗ trên võ trường.
Mấy nha hoàn đứng cách đó hơn mười bước đã sớm quay lưng đi .
Vai ai nấy đều run run.
Không biết là đang nhịn cười hay thay ta xấu hổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/niem-hy/6.html.]
Thẩm Tri Hành bị ta ép ngồi trên ghế đá.
Đôi mắt không biết nên nhìn đi đâu .
Lúc nhìn đông, lúc nhìn tây.
Cuối cùng rơi xuống con mèo đang nằm trong lòng.
“Nó tên là Tuyết Đoàn.”
Giọng chàng căng cứng.
“Nàng thích không ?”
Ta chống cằm bằng hai tay:
“Chàng tặng gì ta cũng thích.”
Vành tai chàng lại đỏ thêm vài phần.
Một lúc lâu sau mới nghẹn ra được một câu:
“Vậy... vậy thì tốt .”
Ta không nhịn được bật cười .
Năm năm sống trong thâm cung ở kiếp trước .
Ta đã sớm quên mất cảm giác được cười thoải mái là thế nào.
Thế nhưng đối diện với thiếu niên vụng về này .
Ý cười lại chẳng cách nào thu lại được .
Nghe thấy tiếng cười của ta .
Cuối cùng chàng cũng chịu quay đầu nhìn sang.
Trong mắt phản chiếu ánh sáng lấp lánh trên mặt hồ.
Khóe môi chàng cũng bất giác cong lên.
“Nàng cười rất đẹp .”
Ta soi bóng mình dưới mặt hồ, cực kỳ tự luyến gật đầu:
“Đó là đương nhiên!”
Trong chốc lát.
Bên hồ ngập tràn tiếng cười vui vẻ.
12
Trước Trung Thu một tháng.
Thánh thượng tổ chức một trận mã cầu kéo dài suốt ba ngày.
Thẩm Tri Hành và Triệu Án là thủ lĩnh của hai đội khác nhau .
Một bên là Đông Cung Vệ Suất do Thái t.ử đích thân dẫn đội.
Một bên là tinh binh biên quân dưới trướng phủ Tĩnh An Hầu.
Trên sân mã cầu, bụi đất tung bay.
Tiếng reo hò vang dội khắp nơi.
Ta ngồi ở một góc khán đài.
Bên cạnh là mẫu thân cùng vài vị phu nhân thế gia.
Sau vài hiệp đấu.
Nhũ mẫu bên cạnh biểu tỷ tới mời ta qua.
Biểu tỷ đầu đội phượng quan, thân mặc hoa phục.
Thế nhưng giữa hàng lông mày vẫn không giấu nổi vẻ mệt mỏi.
Gả cho Triệu Án mới hơn một tháng.
Nàng đã gầy đi một vòng.
Nàng không giống ta .
Không bị Triệu Án hạn chế việc ra vào .
Tháng này mẫu thân từng cùng dì tới Đông Cung vài lần .
Tin tức mang về đều là hai người cử án tề mi, vô cùng hòa thuận.
Biểu tỷ nhìn ra sự nghi hoặc trong mắt ta .
Nàng hạ thấp giọng:
“Thẩm Niệm Hy, ta biết muội cũng đã quay về rồi .”
“Đắc ý lắm phải không ?”
“Nhìn ta ngày ngày nơm nớp lo sợ sống cạnh Triệu Án.”
“Hôm đó ở Tĩnh Quân Các, muội cố ý đúng không ?”
Ta ngẩng đầu nhìn nàng.
Khóe môi khẽ cong:
“Ta không hiểu tỷ đang nói gì.”
Đương nhiên là ta hiểu.
Kiếp trước , trước khi biểu tỷ trở về, đôi khi Triệu Án cũng có lúc giống con người .
Mỗi khi đối xử tốt với ta , hắn sẽ kể cho ta nghe những phiền muộn trên triều đường.
Về dân sinh.
Ta cũng giống như lúc còn thư từ qua lại năm xưa, đem những kiến giải của mình nói cho hắn nghe .
Lâu dần, hắn bắt đầu hoang mang.
Có đôi khi vô thức gọi ta là Hy Tâm.
Nhưng ngay giây tiếp theo lại lạnh mặt, thu hết mọi dịu dàng trở về.
Sau khi biểu tỷ gả vào Đông Cung.
Hắn sẽ dần nhận ra .
Chaporia
Bình Luận (0)