Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sau trận dịch ấy , danh tiếng của Tô Mộc vang xa.
Không lâu sau , có một vị lang trung từ kinh thành về qua nơi này , tình cờ nghe đến chuyện nàng biết chăm sóc bệnh nhân, liền mời nàng lên trấn trên học thêm.
Cha nàng thoạt đầu không nỡ để con gái đi xa, nhưng rồi nghĩ đến tương lai của nàng, ông c.ắ.n răng đồng ý. Mẹ nàng khóc nức nở, ôm lấy nàng mãi không buông.
“Con đi rồi , nhà vắng biết bao nhiêu.”
Tô Mộc cũng suýt rơi nước mắt, nhưng nàng vẫn cười : “Nương đừng lo. Con sẽ về thường xuyên ạ.”
Những ngày học ở trấn trên bận rộn nhưng sáng tỏ hơn nàng tưởng.
Nàng được tiếp xúc với nhiều người hơn, học thêm cách bốc t.h.u.ố.c, cách xác định mạch, cách xử lý vết thương, cách phân biệt bệnh nóng lạnh.
Nàng cũng gặp những người phụ nữ khác: có người từng mất con, có người bị chồng bỏ rơi, có người sống cả đời vì gia đình mà không được ai hỏi một câu mệt không . Họ nhìn nàng bằng ánh mắt lấp lánh hy vọng như nhìn thấy một tia sáng nhỏ trong đêm.
Tô Mộc bỗng hiểu ra , sự dịu dàng của nàng không chỉ là để dành cho nhà mình . Nó còn có thể chữa lành những trái tim khác.
•0•
Một mùa đông nọ, nàng trở về thôn, mang theo ít t.h.u.ố.c và quà cho cha mẹ .
Vừa vào cửa đã thấy Tô Thanh đang ngồi bóp chân cho mẹ , còn cha nàng thì loay hoay nhóm bếp mà lửa mãi không cháy. Cảnh tượng ấy , nếu ở kiếp trước , có lẽ nàng sẽ phải bật cười . Nhưng lúc ấy nàng chỉ thấy mắt mình nóng ran.
Nhà họ Tô đã khác rồi .
Không còn là căn nhà u tối lúc nào cũng nặng mùi t.h.u.ố.c và tiếng thở dài.
Bây giờ trong phòng có mùi bánh nướng, có tiếng cười , có cả tiếng cha nàng cãi nhau với Tô Thanh về một câu thơ cũ, có mẹ nàng ngồi bên cửa may áo, có nàng ngồi dưới ánh nắng lạnh mùa đông xem sổ t.h.u.ố.c.
Đó là một gia đình, một gia đình dù nghèo nhưng không còn bị tuyệt vọng nuốt chửng.
Vào buổi chiều hôm ấy , Trình Dục đến thăm nhà họ Tô.
Hắn mang theo một hộp gỗ nhỏ.
Tô Mộc mở ra , bên trong là một chiếc vòng ngọc đơn sơ, không phải loại đắt giá lộng lẫy mà chỉ là một miếng ngọc trắng rất thuần, bên trên khắc một chữ Mộc thật nhỏ.
Nàng ngẩn người : “Đây là?”
“Đồ cưới.”
Nàng sững ra vài giây rồi mặt đỏ bừng: “Ai bảo chàng tự tiện…”
Trình Dục nhìn nàng, sắc mặt vẫn bình tĩnh nhưng đáy mắt lại có chút dịu dàng hiếm thấy: “Ta không tự tiện. Ta đã hỏi phụ thân nàng rồi .”
Tô Mộc sửng sốt.
Cha nàng ở sau lưng ho khan một tiếng, giả vờ nhìn chỗ khác. Tô Thanh thì ôm tay đứng bên cạnh, cười mà như không cười , rõ ràng đã biết từ trước . Mẹ nàng thậm chí còn lấy tay áo che miệng, mắt cong cong.
Nàng hiểu ra , cả nhà đã biết hết, chỉ giấu mình nàng.
Tô Mộc
vừa
thẹn
vừa
buồn
cười
, nhưng trong lòng
lại
ấm như
có
dòng suối nhỏ chảy qua. Nàng cúi đầu
nhìn
chiếc vòng ngọc, ngón tay chạm lên chữ “Mộc”,
rồi
khẽ
nói
: “Chàng còn
chưa
hỏi
ta
đã
muốn
gả
hay
không
.
”
Trình Dục im lặng một lát, sau đó đáp: “Vậy nàng có muốn không ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/noi-gio-dung-chan/chuong-3.html.]
Nàng ngẩng lên nhìn hắn .
Người trước mặt nàng không phải kẻ biết nói lời hoa mỹ. Hắn chưa bao giờ quỳ trước nàng, chưa bao giờ dùng những câu thề thốt đẹp như tranh vẽ. Nhưng hắn đã cùng nàng qua một trận dịch bệnh, cùng nàng thức đêm sắc t.h.u.ố.c, cùng nàng đỡ lấy một gia đình đang dần mục ruỗng mà dựng lại từ đầu. Hắn là người luôn đứng sau nàng một bước, nhưng mỗi khi nàng quay đầu, hắn đều ở đó.
Nàng mím môi, nước mắt không hiểu sao cứ thế rơi xuống.
“Muốn.”
Chỉ một chữ ấy thôi, nhưng khiến gió xuân ngoài sân dường như cũng ngừng lại .
•0•
Đại hôn của họ không xa hoa.
Nhà họ Tô chẳng có bao nhiêu tiền, Trình Dục cũng vừa thoát khỏi cảnh nghèo khó, vậy nên hôn lễ được làm giản dị giữa mùa hoa mận nở trắng đầu cành.
Người trong thôn đến chúc đông đủ, ai cũng mang theo chút gì đó: mấy quả trứng gà, một bó rau, một tấm vải, một đôi nến…
Có người từng được Tô Mộc cứu, giờ khóc đỏ cả mắt khi tiễn nàng sang nhà chồng. Có bà lão còn nắm tay nàng, run run nói : “Con bé này , tốt số rồi .”
Tô Mộc đứng giữa tiếng pháo, khăn che đầu, tay nắm c.h.ặ.t dải lụa đỏ. Trái tim nàng đập rất mạnh.
Nàng đã từng nghĩ đời mình sẽ mãi là một đường thẳng đơn điệu, không ai thương, không ai chờ. Nào ngờ khi mở mắt ra lần nữa, nàng lại có một gia đình yêu thương, có một người đứng cạnh bằng cả sự kiên định lặng lẽ, và có cả một tương lai mà nàng chưa từng dám mơ.
•0•
Đêm tân hôn, Trình Dục ngồi đối diện nàng rất lâu.
Hắn tháo khăn che đầu cho nàng, ánh nến làm khuôn mặt hắn trông dịu hơn thường ngày rất nhiều. Tô Mộc vốn tưởng hắn sẽ nói điều gì đó, không ngờ hắn chỉ nâng tay lau nước mắt còn đọng bên khóe mi nàng.
“Khóc gì vậy ?”
Nàng ngước lên nhìn hắn : “Ta đâu có khóc .”
Hắn nhàn nhạt đáp: “Mắt nàng đỏ cả rồi .”
Tô Mộc bật cười rồi lại cúi đầu: “Ta chỉ thấy… như một giấc mơ.”
Trình Dục im lặng nhìn nàng thật lâu. Sau đó hắn bỗng đưa tay ôm nàng vào lòng.
Cái ôm ấy rất nhẹ, nhưng lại ấm đến mức khiến toàn bộ nỗi sợ hãi và cô độc trong lòng nàng tan ra như tuyết gặp nắng.
Hắn nói bên tai nàng: “Không phải mơ. Từ nay về sau , nàng có ta .”
Nước mắt Tô Mộc trào ra .
Nàng ôm lấy hắn thật c.h.ặ.t, như một đứa trẻ cuối cùng cũng tìm được nơi để trở về.
Sau thành hôn, cuộc sống của họ vẫn không phải chỉ có ngọt ngào.
Nhưng khác với trước , mỗi lần nàng mệt, Trình Dục đều pha trà cho nàng. Mỗi lần hắn thức khuya đọc sách, nàng sẽ ngồi cạnh may áo. Mỗi lần nàng đi khám bệnh cho người khác, hắn sẽ lặng lẽ đứng ở ngoài chờ, không thúc giục, không trách móc.
Hắn vẫn ít nói , nhưng những việc hắn làm nhiều đến mức lặng lẽ làm trái tim người ta rung động.
Có lần nàng hỏi hắn : “Chàng không thấy ta phiền sao ?”
Trình Dục đang sửa lại khung cửa, nghe vậy thì dừng tay.
Chaporia
Bình Luận (0)