Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Sao lại phiền?”
“Ta hay bận rộn, hay lo chuyện nhà người khác, đôi khi còn nóng nảy.” Nàng bĩu môi: “Không giống thê t.ử hiền dịu trong truyện đâu .”
Hắn nhìn nàng, đáy mắt mang ý cười rất nhạt: “Ta không cần một thê t.ử chỉ biết hiền dịu.”
“Vậy chàng cần gì?”
“Cần nàng.”
Câu ấy đơn giản đến mức như thở ra một hơi , nhưng tim Tô Mộc lại đập loạn một nhịp.
•0•
Tô Thanh sau này cưới một cô gái ở trấn bên tên là Liễu Nhàn. Cô ấy không đẹp kiểu diễm lệ, nhưng có đôi mắt sáng và tính tình mạnh mẽ, rất biết quán xuyến việc nhà.
Hai người họ ban đầu gặp nhau trong lúc Tô Thanh đi giao hàng còn nàng đang giúp nhà may đồ. Liễu Nhàn chê hắn nói ít, hắn chê nàng tính nóng, rồi cãi qua cãi lại mấy tháng trời. Nhưng cuối cùng lại chính nàng nhìn ra , giữa những câu cãi vã ấy là sự quan tâm chân thành.
Lễ cưới của huynh trưởng diễn ra sau nàng nửa năm.
Ngày đó, Tô Mộc đứng trong sân, nhìn Tô Thanh mặc hỉ phục, mắt đỏ lên mà vẫn cố cười . Mẹ nàng nắm tay nàng, giọng nghẹn ngào: “Con trai cũng đến lúc có nhà riêng rồi .”
Tô Mộc nhìn huynh trưởng, nghĩ đến những năm tháng hắn cõng nợ thay cha, gánh vai thay nhà, lòng bỗng đầy xúc động. Nàng kéo tay Liễu Nhàn, khẽ nói : “Huynh của ta tính tình vụng, nhưng rất tốt . Sau này làm phiền tẩu rồi .”
Liễu Nhàn cười : “Ta biết . Muội cũng vậy .”
Hai người phụ nữ nhìn nhau rồi cùng cười .
Bỗng nhiên Tô Mộc nhận ra , hạnh phúc không chỉ là được yêu, mà còn là được thấy những người mình yêu thương tìm được bến đỗ của riêng họ.
•0•
Năm sau , mẹ nàng bệnh cũ tái phát nặng.
Đó là khoảng thời gian Tô Mộc gần như sụp đổ.
Mọi thứ dường như lại quay về điểm khởi đầu.
Nàng đã cố gắng rất nhiều, đã nghĩ mình có thể giữ lại được mọi thứ, vậy mà cuối cùng vẫn có điều nàng không thể chống lại .
Mẹ nàng nằm trên giường, thở yếu dần từng ngày. Tô Mộc sắc t.h.u.ố.c không biết bao nhiêu lần , tay run đến mức làm đổ cả bát, mắt đỏ cả lên nhưng vẫn cố c.ắ.n răng không khóc trước mặt bà.
Mẹ nàng nhìn nàng, khẽ cười .
“Mộc Nhi à .”
“Dạ?”
“Con đừng buồn nữa.”
Nước mắt Tô Mộc cuối cùng cũng không nhịn được mà rơi xuống: “Con không muốn mất nương.”
Mẹ nàng đưa tay, rất chậm, sờ lên má nàng như dỗ một đứa trẻ: “Sống c.h.ế.t là số . Nương không sợ. Chỉ sợ con vì nương mà khổ.”
Tô Mộc nghẹn đến không nói được gì.
Mẹ nàng nhìn Trình Dục đang đứng bên cạnh, ánh mắt mang theo sự yên tâm mà cả một đời người mẹ mới có : “Ta giao con bé cho con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/noi-gio-dung-chan/chuong-4.html.]
Trình Dục quỳ xuống
trước
giường, nắm lấy tay bà, giọng hiếm khi run nhẹ: “Con sẽ chăm sóc nàng
ấy
thật
tốt
ạ.
”
Mẹ nàng mỉm cười .
Đêm hôm ấy , bà ra đi rất yên bình.
Không có tiếng gào khóc dữ dội, không có sự giãy giụa đau đớn. Chỉ có một làn gió thu lặng lẽ đi qua cửa sổ, thổi tắt ngọn đèn dầu.
Tô Mộc ngồi bên giường, ôm lấy bàn tay lạnh dần của mẹ , nước mắt rơi đến cạn khô.
Nàng đã sống lại một đời, tưởng rằng mình có thể cứu được tất cả. Nhưng đến lúc ấy nàng mới hiểu, không phải mọi mất mát đều có thể tránh. Có những người , dù yêu thương đến mấy, cũng chỉ có thể đi cùng ta một đoạn đường.
Nhưng mẹ nàng không biến mất.
Bà sống trong những ký ức, trong cách nàng nấu cháo, trong cách nàng an ủi người bệnh, trong từng lời nói dịu dàng mà nàng từng học được từ bà. Bà sống trong lòng nàng, như một ngọn lửa bền bỉ không tắt.
•0•
Sau tang lễ, Tô Mộc nằm im trong phòng suốt ba ngày.
Nàng không muốn ăn, không muốn nói , cũng không muốn gặp ai.
Trình Dục không ép nàng. Hắn chỉ ngồi bên cạnh, mỗi ngày thay nước, đổi khăn, bưng cháo lên rồi lại lặng lẽ để xuống.
Đến ngày thứ tư, hắn mới nắm lấy tay nàng và nói : “Nàng có thể khóc , cũng có thể buồn. Nhưng đừng bỏ lại chính mình .”
Nàng nhìn hắn với đôi mắt sưng đỏ.
Hắn đặt tay lên n.g.ự.c mình , giọng trầm thấp mà vững vàng: “Mẹ nàng không muốn nhìn thấy nàng như thế này đâu .”
Chỉ một câu ấy thôi, Tô Mộc bỗng bật khóc dữ dội.
Nàng khóc đến nghẹn thở, khóc như thể những đau buồn suốt hai đời đều đổ ra cùng một lúc.
Trình Dục ôm nàng, bàn tay khẽ vuốt lưng nàng. Hắn không nói gì thêm, chỉ cứ thế ôm nàng, để nước mắt nàng thấm ướt vai áo.
•0•
Sau khi tiễn mẹ đi , Tô Mộc thay đổi rất nhiều.
Nàng trở nên trầm tĩnh hơn, nhưng không còn khép mình .
Nàng mở một y quán nhỏ trong huyện, chữa bệnh cho phụ nữ và trẻ con với mức tiền rất thấp.
Nàng thu nhận hai đứa trẻ mồ côi làm việc vặt, dạy chúng học chữ, dạy chúng rửa tay trước khi ăn, dạy chúng rằng dù nghèo cũng phải giữ lòng tự trọng. Mỗi khi nhìn đám trẻ ấy cười , nàng như nhìn thấy một phần ấm áp của mẹ mình đang tiếp tục lan ra .
Một người bạn cũ của nàng ở trấn trên tên là Vân Ninh sau này thường cùng nàng lo việc y quán.
Vân Ninh tính tình sôi nổi, thích cười , lúc nào cũng nói năng như gió bay, nhưng lại rất tốt bụng.
Nàng ấy từng bị chồng cũ bỏ, mang theo con gái nhỏ quay về nhà mẹ đẻ trong cảnh bị bàn tán khắp nơi. Nhưng thay vì gục ngã, Vân Ninh chọn tự kiếm sống bằng chính đôi tay của mình .
Tô Mộc gặp nàng ấy ở chợ, chỉ vì thấy nàng bị mấy kẻ miệng lưỡi cay nghiệt chê cười mà không ai dám bênh.
Tô Mộc lúc ấy không nghĩ nhiều, chỉ bước ra chắn trước mặt Vân Ninh, nói một câu rất bình tĩnh: “Người ta sống có ăn của nhà các ngươi đâu mà các ngươi quản nhiều thế.”
Câu ấy nghe đơn giản nhưng sắc như d.a.o. Đám người kia lập tức ngậm miệng, còn Vân Ninh thì nhìn nàng rồi bật cười .
Từ đó hai người trở thành bạn.
Chaporia
Bình Luận (0)