Đế tâm và ta/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ngài giao Thái t.ử cho ta nuôi dưỡng.

Vậy ta sẽ tận tâm nuôi dưỡng.

Không vì điều gì khác.

Chỉ vì đó là trách nhiệm của ta .

Dường như hoàng thượng cũng hiểu điều ấy .

Ngài nhìn ta thật lâu.

Cuối cùng không nói thêm gì nữa, chỉ xoay người rời đi .

5

Ngày tháng cứ thế lặng lẽ trôi qua.

Thái t.ử ngày càng thân thiết với ta hơn.

Có những đêm gặp ác mộng, nó sẽ ôm chiếc gối nhỏ chạy sang tẩm điện của ta , níu lấy tay áo rồi nói muốn ngủ cùng nương nương.

Ta bế nó lên giường, kể chuyện cho nó nghe .

Kể đi kể lại cũng chỉ có vài câu chuyện ấy , vậy mà nó nghe mãi không chán.

Một đêm nọ, nó bỗng ngẩng đầu hỏi ta :

“Nương nương, người là mẫu hậu của con sao ?”

Ta khựng lại trong giây lát:

“Thần thiếp không phải mẫu hậu của Điện hạ. Mẫu hậu của Điện hạ là tiên Hoàng hậu nương nương.”

“ Nhưng con chưa từng gặp người .”

Nó nhỏ giọng nói :

“Nhũ mẫu bảo người đã đi tới một nơi rất xa.”

“Tiên Hoàng hậu nương nương vẫn luôn ở trên trời nhìn theo Điện hạ.”

Ta khẽ đáp.

Câu nói ấy cũng không hẳn là lừa gạt.

Nó im lặng một lúc lâu.

Rồi lại hỏi:

“Vậy người làm mẫu hậu của con được không ?”

Ta không trả lời.

Có những lời không thể nói ra .

Ta chỉ đưa tay ôm nó vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng.

Chẳng mấy chốc, nó đã ngủ thiếp đi .

Nửa năm sau ngày nhập cung, gia thư từ phủ gửi tới.

Là thư của mẫu thân .

Bức thư rất dài, kể đủ thứ chuyện trong nhà, nhưng trọng tâm chỉ có một.

Minh Dao đang làm loạn, nhất quyết đòi vào cung.

Ta đọc xong, liền đưa thư lên ngọn nến.

Ngọn lửa nhanh ch.óng nuốt trọn từng hàng chữ.

Xuân Hòa đứng bên cạnh, mấy lần muốn nói lại thôi.

“Muốn nói gì thì cứ nói .”

“Nương nương... Đại tiểu thư sao lại ...”

“Vì nàng ấy thấy ta được phong Thục phi.”

Ta gảy mảnh giấy cháy cuối cùng vào lư hương.

“Nên cho rằng vào cung cũng chẳng phải chuyện gì xấu .”

Ta hiểu Minh Dao quá rõ.

Từ nhỏ tới lớn, nàng chưa từng chịu nổi việc ta sống tốt hơn mình .

Năm ấy ta được một cây trâm mới.

Nàng tức giận đến ba ngày không thèm nói chuyện với ta .

Về sau , có lần tú nương khen mẫu thêu của ta một câu.

Nàng liền xé nát mẫu thêu ấy .

Giờ đây ta là Thục phi.

Còn nàng chẳng có gì.

Sao nàng có thể nuốt trôi cục tức ấy ?

“Nương nương định làm thế nào?”

Xuân Hòa hỏi.

“Không làm gì cả.”

Ta thản nhiên đáp.

“Nàng ấy có thể gây ra sóng gió gì chứ? Phụ thân sẽ không để nàng vào cung đâu .”

Nhưng lần này , ta đã đ.á.n.h giá thấp Minh Dao.

Nửa tháng sau .

Lấy danh nghĩa vào cung thăm muội muội , Minh Dao bước vào hoàng cung.

Lúc nàng tới Thúy Loan cung, ta đang dạy Thái t.ử nhận mặt chữ.

“Muội muội .”

Nàng mỉm cười hành lễ, dáng vẻ đoan trang nhã nhặn.

“Xin tỷ tỷ ngồi .”

Nàng ngồi xuống, ánh mắt lặng lẽ đảo quanh điện.

“Muội muội sống trong cung có tốt không ?”

“Rất tốt .”

“Vậy thì tốt rồi .

Nàng dịu dàng nói :

“Tỷ tỷ vẫn luôn nhớ mong muội .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/de-tam-va-ta/chuong-3.html.]

Giả dối.

Cả đời này nàng chưa từng nhớ mong ta .

Thái t.ử tò mò nhìn Minh Dao.

Minh Dao cũng chú ý tới nó.

Trong mắt nàng thoáng lóe lên một tia sáng.

“Đây chính là Thái t.ử điện hạ sao ? Thật đáng yêu.”

Nàng cười nói .

Thái t.ử lập tức nép sát bên cạnh ta hơn, không lên tiếng.

“Điện hạ sợ người lạ.”

Ta bình thản đáp.

“Muội muội đúng là có phúc.”

Minh Dao cười .

“...Có thể nuôi dưỡng Thái t.ử.”

Trong giọng nói của nàng, vị chua chát gần như không che giấu nổi.

Ta không tiếp lời.

Nàng lại nói vài câu chuyện phiếm, rồi đứng dậy cáo từ.

6

Ta vốn tưởng đó chỉ là một lần thăm hỏi bình thường.

Không ngờ trước lúc xuất cung, nàng lại “vô tình gặp gỡ” hoàng thượng.

Trong Ngự hoa viên.

Nàng quỳ bên đường, lệ rơi như hoa lê trong mưa, nói một tràng dài.

Đại ý là:

Năm ấy nàng không phải không muốn nhập cung, mà là thân thể không khỏe.

Giờ đây bệnh đã khỏi.

Nàng nguyện ý vào cung hầu hạ hoàng thượng.

Nghe xong, hoàng thượng chỉ lạnh nhạt nói hai chữ:

“Không cần.”

Tin tức truyền về Thúy Loan cung.

Lúc ấy ta đang bóc quýt cho Thái t.ử.

Xuân Hòa tức đến mức mặt mày trắng bệch.

“Nương nương, Đại tiểu thư nàng ấy sao có thể...”

“Đừng nói nữa.”

Ta đưa một múi quýt cho Thái t.ử.

“Ăn quýt đi .”

Xuân Hòa đành ngậm miệng.

Nhưng sự phẫn nộ trong mắt vẫn chưa tan.

Còn ta thì không giận.

Bởi giận dữ chẳng giải quyết được điều gì.

Minh Dao làm ra chuyện như vậy , ta không hề bất ngờ.

Từ nhỏ đến lớn, thứ gì nàng nhìn trúng đều muốn cướp lấy.

Không cướp được thì làm loạn.

Rùa

Trước kia ở trong phủ, có mẫu thân che chở, nàng luôn đạt được điều mình muốn .

Nhưng nơi đây là hoàng cung.

Không phải phủ Lâm Dương Quận Công.

Hoàng thượng cũng không phải phụ thân .

Ngài sẽ không nuông chiều nàng như vậy .

Quả nhiên.

Ngay trong buổi triều sớm hôm sau , hoàng thượng đích thân nói một câu:

“Lâm Dương Quận Công dạy con vô phương.”

“Đích trưởng nữ Minh Dao, năm đó viện cớ bệnh tật để từ chối nhập cung, nay lại tự ý vào cung. Phẩm hạnh bất chính.”

“Truyền chỉ cho Lâm Dương Quận Công nghiêm khắc quản giáo, từ nay không được để nàng bước qua cửa cung thêm nửa bước.”

Lời vừa dứt.

Cả triều văn võ đều biết chuyện xấu của Minh Dao.

Ngay trong ngày, phụ thân dâng sớ nhận tội.

Trong tấu chương toàn là những lời tự trách mình dạy con không nghiêm.

Hoàng thượng không truy cứu tội của phụ thân .

Nhưng hạ lệnh cấm túc Minh Dao trong phủ, không cho ra ngoài.

Tin tức lan truyền khắp nơi.

Phủ Lâm Dương Quận Công lập tức trở nên quạnh quẽ.

Một nữ t.ử bị chính miệng hoàng thượng hạ lệnh cấm túc, còn nhà nào dám cưới về làm chủ mẫu nữa?

Chẳng bao lâu sau , mẫu thân lại gửi tới bức thư thứ hai.

Từng câu từng chữ đều lộ rõ vẻ nóng ruột.

Nào là Minh Dao ngày ngày khóc lóc làm loạn.

Nào là phụ thân tức giận đến phát bệnh.

Nào là mong ta cầu tình trước mặt hoàng thượng.

Ta đọc xong.

Lại đốt sạch.

Cầu tình ư?

Dựa vào đâu ?

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...