Đế tâm và ta/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta không nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng đã là hết tình hết nghĩa rồi .

Sau chuyện ấy , thái độ của hoàng thượng đối với ta dường như lại thay đổi đôi chút.

Một ngày nọ, ngài bỗng hỏi:

“Chuyện của tỷ tỷ nàng, nàng nghĩ thế nào?”

“Nàng ấy tự làm tự chịu.”

Ta đáp rất bình thản.

Ngài liếc nhìn ta .

“Nàng không định cầu tình cho nàng ta ?”

“Nếu thần thiếp cầu tình cho nàng ấy , chính là bất trung với hoàng thượng.”

“Đã phạm sai lầm thì phải chịu trách phạt.”

Hoàng thượng bỗng bật cười .

Nụ cười rất nhạt.

Nhưng ta nhìn ra được , lần này ngài thật sự đang cười .

“Minh Ngọc.”

“Nếu nàng sinh sớm hơn vài năm thì tốt biết mấy.”

Ta không hiểu ý ngài.

Ngài cũng không giải thích.

Mãi về sau ta mới biết .

Cái gọi là “sinh sớm hơn vài năm”, chính là thời điểm tiên Hoàng hậu còn tại thế.

Tiên Hoàng hậu tính tình ôn nhu, nhân hậu.

Nhưng lại không giỏi quyền mưu.

Trong những cuộc tranh đấu nơi hậu cung, người luôn ở thế bị động, khắp nơi chịu áp chế.

Nếu khi ấy có một người có thể giúp đỡ nàng...

Có lẽ rất nhiều chuyện đã khác rồi .

7

Khi tin tức về kỳ thu săn truyền tới, ta đang kiểm tra bài học của Thái t.ử.

Tập chữ đã được Thái phó phê duyệt, ta lại cầm lên xem thêm một lượt.

Thu săn là đại sự diễn ra vào tháng 9 hằng năm.

Hoàng thượng sẽ dẫn theo phi tần hậu cung cùng các vương công đại thần tới bãi săn Tây Sơn, kéo dài 10 ngày.

Những dịp như thế này , xưa nay ta vốn không thích chen lên phía trước .

Nhưng năm nay, hoàng thượng lại đích danh gọi ta đi theo.

“Thục phi vẫn chưa từng tham dự thu săn.”

Sau buổi thiết triều, ngài thuận miệng nói một câu.

“Năm nay theo giá.”

Chỉ một câu nói ấy , ta lại trở thành mục tiêu của cả hậu cung.

Người đầu tiên không vui chính là Đức phi họ Lưu.

“Muội muội Thục phi biết cưỡi ngựa sao ?”

Nàng tới Thúy Loan cung ngồi chơi, ngoài miệng cười nói nhưng giọng điệu đầy vẻ châm chọc.

“Biết đôi chút.”

Ta đáp.

“Vậy thì phải cẩn thận đấy. Bãi săn Tây Sơn không giống trong cung, thú dữ nhiều vô kể. Nếu chẳng may ngã khỏi lưng ngựa thì thật mất mặt biết bao.”

“Đa tạ Đức phi tỷ tỷ quan tâm.”

Nàng hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi .

Thật ra ta biết cưỡi ngựa.

Dù phủ Lâm Dương Quận Công đã suy tàn, nhưng rốt cuộc vẫn là thế gia lập nghiệp bằng quân công.

Nữ nhi trong phủ từ nhỏ đều phải học cưỡi ngựa b.ắ.n cung.

Đến bãi săn Tây Sơn, ta mới biết mọi chuyện không đơn giản như vậy .

Ngày đầu tiên là nghi thức khai săn.

Hoàng thượng đích thân giương cung, b.ắ.n hạ một con nai.

Quần thần đồng thanh tung hô vạn tuế.

Từ ngày thứ hai bắt đầu chính thức săn b.ắ.n.

Hoàng thượng dẫn theo vài vị cận thần tiến vào rừng sâu.

Các phi tần chỉ hoạt động ở khu vực săn b.ắ.n bên ngoài.

Đức phi quả nhiên nổi bật nhất.

Nàng cưỡi một con ngựa táo đỏ, liên tiếp b.ắ.n ba mũi tên.

Hai con thỏ và một con gà rừng lần lượt ngã xuống.

Ta chỉ đứng bên cạnh nhìn , không tham gia náo nhiệt.

“Thục phi sao không thử một chút?”

Quý phi mỉm cười hỏi.

“Thần thiếp tài b.ắ.n cung không tinh.”

“Đã tới bãi săn rồi mà không thử thì còn gì thú vị?”

Đức phi cưỡi ngựa tiến lại gần, từ trên cao nhìn xuống ta .

“Hay là Thục phi đến cung cũng không kéo nổi?”

Mấy vị phi tần xung quanh đều bật cười .

Ta nhận lấy cây cung từ tay Xuân Hòa.

Lắp tên.

Kéo dây.

Vút…

Mũi tên cắm thẳng vào hồng tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/de-tam-va-ta/chuong-4.html.]

Sắc mặt Đức phi thoáng thay đổi.

Ta lại lắp thêm một mũi tên nữa.

Vẫn là hồng tâm.

Mũi tên thứ ba lao đi .

Sượt qua đuôi hai mũi tên trước , rồi tiếp tục ghim chính giữa bia ngắm.

Bãi săn nhất thời yên lặng.

Người đầu tiên vỗ tay lại là Quý phi.

“Thục phi quả là tài b.ắ.n cung xuất chúng.”

Nàng cười nói .

“Giấu nghề thật kỹ.”

“Chỉ là thần thiếp gặp may thôi.”

Ta bình thản đáp.

Mặt Đức phi đen như đáy nồi.

Nàng giật mạnh dây cương rồi thúc ngựa rời đi .

Ta vốn không thích nổi bật.

Nhưng có những lúc, ngươi không tìm phiền phức, phiền phức cũng sẽ tự tìm tới ngươi.

Để người khác biết mình không dễ bắt nạt, có thể tránh được rất nhiều chuyện.

8

Đến ngày thứ tư, phiền phức thật sự cuối cùng cũng tới.

Hôm ấy , hoàng thượng dẫn người tiến vào khu săn b.ắ.n sâu trong núi.

Ta cũng theo giá.

Ngựa của ta đi giữa đoàn người , cách hoàng thượng chừng mười bước.

Biến cố xảy ra bên một khe núi.

Hoàng thượng vừa định thúc ngựa vượt qua dòng suối thì từ cánh rừng bên trái bất ngờ có một mũi tên lạnh lẽo lao tới.

“Hộ giá.”

Thống lĩnh Cấm quân quát lớn.

Đám khiên thủ lập tức xông lên.

Nhưng mũi tên ấy quá nhanh.

Mục tiêu thẳng hướng mặt hoàng thượng.

Ta là người ở gần nhất.

Đầu óc còn chưa kịp phản ứng.

Thân thể đã hành động trước .

Ta thúc mạnh bụng ngựa, lao thẳng tới chắn trước mặt hoàng thượng.

Phập…

Mũi tên cắm sâu vào vai trái.

Tay cầm dây cương của ta buông lỏng.

Cả người nghiêng khỏi lưng ngựa rồi ngã xuống.

“Thục phi.”

Rùa

Ta nghe thấy tiếng hoàng thượng.

Tiếp đó là tiếng hô hoán hỗn loạn.

Tiếng vó ngựa.

Tiếng binh khí rút khỏi vỏ.

Có người bế ta lên.

Ta cố mở mắt.

Trước mắt là vạt áo của hoàng thượng.

Bộ săn bào màu huyền đen đã nhuốm m.á.u của ta .

“Đừng động.”

Ngài trầm giọng nói .

Ta ngoan ngoãn không động nữa.

Lúc ngự y rút mũi tên ra , đau đớn khiến ta c.ắ.n rách cả môi.

Đầu tên là loại có ngạnh.

Rút ra còn kéo theo một mảng thịt.

Ngự y nói may mắn là không tổn thương đến xương cốt.

Nhưng vết thương rất sâu, phải dưỡng thương một thời gian dài.

Hoàng thượng vẫn đứng bên ngoài lều.

Sau khi nghe ngự y bẩm báo xong, ngài vén rèm bước vào .

Ngài cúi người xuống.

Đưa tay chỉnh lại góc chăn cho ta :

“Minh Ngọc.”

“Trẫm nợ nàng một mạng.”

Ta cụp mắt.

“Hoàng thượng không nợ thần thiếp điều gì.”

“Thần thiếp là phi t.ử của người .”

“Hộ giá vốn là bổn phận nên làm .”

Ngài không nói gì.

Chỉ đứng đó một lúc lâu.

Rồi xoay người rời đi .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...