Đế tâm và ta/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ngày hôm sau , thân phận thích khách được điều tra rõ ràng.

Là dư đảng của phản vương đã bị bình định từ 2 năm trước .

Bọn chúng trà trộn vào đội tạp dịch của bãi săn.

Tổng cộng bảy người .

Đều đã bị g.i.ế.t s.ạ.c.h.

Thu săn vì thế kết thúc sớm hơn dự kiến.

Trên đường hồi cung, ta nằm trong xe ngựa.

Vết thương từng cơn đau nhói.

Tiểu thái giám bên cạnh Thái t.ử cứ liên tục ló đầu ngoài xe, nói rằng Điện hạ lo lắng đến mức khóc mấy lần .

Ngày trở về cung.

Thái t.ử đã đứng chờ từ sớm trước cổng Phượng Nghi cung.

Vừa nhìn thấy xe ngựa của ta , nó lập tức chạy tới.

“Nương nương.”

Nó bám lấy càng xe muốn trèo lên.

Nhũ mẫu vội vàng ôm lại :

“Điện hạ đừng nóng vội, nương nương đang bị thương...”

“Nương nương.”

Lý Thừa Giác vùng khỏi tay nhũ mẫu, lao tới bên cửa xe.

Ta vén rèm lên.

Lộ ra gương mặt tái nhợt vì mất m.á.u.

“Thần thiếp không sao .”

Vừa nhìn thấy ta , vành mắt nó lập tức đỏ lên.

Đôi môi nhỏ run run.

Rồi bất chợt bật khóc lớn:

“Nương nương nói dối.”

“Con không cần thỏ con nữa.”

Nó vừa khóc vừa cố trèo lên xe.

“Con chỉ cần nương nương thôi.”

Nhũ mẫu ngăn không nổi.

Đành phải bế nó lên.

Nó chui vào trong xe.

Cẩn thận ngồi sát bên cạnh ta .

Không dám chạm vào vết thương.

Chỉ nắm thật c.h.ặ.t ống tay áo của ta .

“Nương nương có đau không ?”

Nó vừa nức nở vừa hỏi.

“Không đau.”

“Người nói dối.”

Nó đưa tay lau nước mắt.

“Thừa Giác thổi phù phù là sẽ khỏi thôi.”

Nói rồi , nó phồng má lên.

Nhẹ nhàng thổi hơi về phía vai bị thương của ta .

Ngay khoảnh khắc ấy .

Trái tim ta bỗng mềm xuống một góc.

9

Thánh chỉ sắc phong Quý phi được ban xuống đúng vào ngày vết thương của ta khỏi hẳn.

“Thục phi Minh thị, tính tình nhu thuận đoan trang, giữ mình cẩn trọng, hộ giá có công, đặc chuẩn tấn phong Quý phi.”

Quý phi.

Trần thị cũng là Quý phi.

Nhưng nàng ấy là người có tư lịch lâu năm trong hậu cung, phải trải qua 10 năm mới được phong tới vị trí ấy .

Còn ta nhập cung chưa đầy hai năm, từ Thục phi một bước trở thành Quý phi, ngang hàng với Trần thị.

Thánh chỉ vừa ban xuống, hậu cung lại một phen chấn động.

Trong lòng những người kia nghĩ gì, ta đều biết rõ.

Nhưng ta lười bận tâm.

Đã ngồi lên vị trí này , những thứ nên đến sớm muộn cũng sẽ đến.

Thay vì phí sức đề phòng người khác, chi bằng củng cố vững chắc nền móng của chính mình .

Mỗi ngày ta đều tự tay kiểm tra công khóa của Thái t.ử.

Hoàng thượng đến thì tận tâm hầu hạ.

Hoàng thượng không đến, ta vẫn sống thanh thản tự tại.

Chuyện trong hậu cung, ta không tranh không giành.

Nhưng cũng tuyệt đối không để mình chịu thiệt.

Có một lần , Đức phi cáo trạng ta trước mặt Thái hậu, nói ta bất kính với người .

Thái hậu truyền ta tới hỏi chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/de-tam-va-ta/chuong-5.html.

]

Ta liền đem sổ ghi chép hằng ngày ra .

Ngày nào tới Từ Ninh cung thỉnh an, ngày nào dâng lễ vật gì, từng khoản từng việc đều được ghi chép rõ ràng.

Thái hậu xem xong, trầm mặc một hồi lâu.

Cuối cùng chỉ nói một câu:

“Quý phi thật có lòng.”

Thế là Đức phi tự đẩy mình vào cảnh khó xử.

Chuyện ấy truyền tới tai hoàng thượng.

Ngài chỉ cười nhạt:

“Minh Ngọc là người không chủ động gây chuyện.”

“ Nhưng cũng chẳng sợ chuyện tìm tới mình .”

Ngài nhìn rất chuẩn.

Nửa năm sau .

Phụ thân được thăng chức.

Người được bổ nhiệm làm Phó Tổng quản Hành quân đạo Tây Bắc, theo Trấn Bắc Đại tướng quân xuất chinh đ.á.n.h dẹp man tộc phương Bắc.

Tin tức này là do chính miệng hoàng thượng nói với ta .

“Phụ thân nàng hiểu việc binh.”

Ngài nói .

“Năm xưa Lâm Dương Quận Công đời trước từng chinh chiến nơi Tây Bắc. Phụ thân nàng lớn lên trong quân doanh từ nhỏ.”

“Những năm qua bị bỏ không ở Binh bộ, quả thật đáng tiếc.”

Rùa

“Bệ hạ tín nhiệm gia phụ, đó là phúc phận của Minh gia.”

“Không phải phúc phận.”

Ngài lắc đầu:

“Là bản lĩnh.”

“Phụ thân nàng có bản lĩnh ấy . Mấy vị huynh trưởng của nàng cũng không tệ. Lần này đều theo quân xuất chinh.”

Nghe đến đó, ta hiểu rồi .

Hoàng thượng chuẩn bị trọng dụng Minh gia.

Những năm gần đây, phủ Lâm Dương Quận Công tuy suy thoái, nhưng căn cơ vẫn còn.

Tổ tiên Minh gia từng theo khai quốc hoàng đế chinh chiến thiên hạ.

Nền móng trong quân đội chưa hoàn toàn đứt đoạn.

Phụ thân ở Binh bộ không có thực quyền, nhưng nhân mạch vẫn còn đó.

Các huynh trưởng đều xuất thân võ tướng.

Hoàng thượng cần một thế gia tướng môn đáng tin cậy để cân bằng thế lực trong triều.

Mà Minh gia cũng cần một cơ hội để vực dậy thanh thế.

Chẳng qua là đôi bên đều có thứ mình cần mà thôi.

Ngày phụ thân xuất chinh.

Ta đứng trên tường cung, từ xa nhìn theo một lần .

Phụ thân cùng các huynh trưởng khoác chiến giáp, cưỡi ngựa đi ở phía đầu đoàn quân.

Ta không biết bọn họ có thể bình an trở về hay không .

Nhưng ta không khóc .

Trên con đường này , mỗi người đều có vị trí của riêng mình .

Vị trí của phụ thân và các huynh trưởng là nơi chiến trường.

Vị trí của ta là trong hoàng cung.

Bọn họ đ.á.n.h thắng trận.

Ta ổn định hậu cung.

Chỉ có như vậy , Minh gia mới có thể một lần nữa đứng dậy.

10

Ba tháng sau .

Tin thắng trận đầu tiên truyền về kinh thành.

Đại thắng Tây Bắc.

Phụ thân ta dưới chân thành Sóc Châu đã đ.á.n.h tan chủ lực của man tộc.

Chém hơn ba nghìn thủ cấp.

Bắt sống năm nghìn tù binh.

Tin tức truyền về.

Hoàng thượng vô cùng vui mừng.

Trên triều, trước mặt văn võ bá quan, ngài đích thân khen ngợi Minh gia.

“Lâm Dương Quận Công Minh Sùng Viễn quả không phụ kỳ vọng của trẫm.”

Không lâu sau .

Chiến báo thứ hai cũng được đưa tới.

Đại ca Minh Cẩn dẫn theo ba nghìn kỵ binh truy kích tàn quân man tộc.

Tiến sâu vào đại mạc bảy trăm dặm.

Một trận phá tan vương đình của man tộc.

Sau trận chiến này , biên giới Tây Bắc ít nhất sẽ được yên ổn 10 năm.

Chiến báo thứ ba là thư tay của phụ thân .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...