Đế tâm và ta/Chương 6C. 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trong thư nói rằng, nhị ca Minh Du khi công thành đã là người đầu tiên trèo lên thành lũy.

Sau đó bị một mũi tên lạc b.ắ.n trúng cánh tay trái.

Nhưng vẫn kiên quyết không lui.

Cố chống đỡ tới tận lúc thành bị công phá.

Sau khi đọc thư xong.

Hoàng thượng quay sang thái giám bên cạnh, cảm thán một câu:

“Nam t.ử Minh gia đều là những hảo nam nhi.”

Khi câu nói ấy truyền tới tai ta , ta đang lựa y phục cho Thái t.ử mặc vào ngày hôm sau .

Xuân Hòa kích động tới mức vành mắt đỏ hoe.

Còn động tác trong tay ta vẫn không hề dừng lại .

“Nương nương.”

“Quận Công gia và các công t.ử đã lập được đại công rồi .”

“Ta biết .”

Ta cầm một chiếc trường bào màu lam đặt lên người Thái t.ử ướm thử.

Rồi lại đổi sang chiếc màu xanh ngọc.

“Nương nương không vui sao ?”

“Vui chứ.”

Ta khẽ đáp.

“ Nhưng càng vui, càng phải giữ vững tâm tính.”

Phụ thân và các huynh trưởng càng rực rỡ nơi chiến trường.

Ta ở trong cung càng phải khiêm nhường.

Ta không thể để bất cứ ai có cơ hội bắt bẻ mình .

Tối hôm ấy , hoàng thượng tới.

Tâm trạng của ngài dường như rất tốt .

“Minh Ngọc.”

Ngài tựa trên trường kỷ, khép hờ mắt:

“Phụ thân nàng thật khiến trẫm nở mày nở mặt.”

“Có thể tận trung vì bệ hạ là vinh hạnh của Minh gia.”

“Không phải vinh hạnh.”

Ngài mở mắt nhìn ta :

“Là bản lĩnh.”

“Phụ thân nàng có bản lĩnh ấy .”

“Các huynh trưởng của nàng cũng có .”

Ngài dừng lại một chút.

Rồi tiếp tục nói :

“Còn nàng cũng có bản lĩnh.”

“Nàng xem, năm đó trẫm để nàng nhập cung, quả thật là đúng.”

Ta không đáp.

“Minh Ngọc.”

“Nàng có từng hối hận vì nhập cung không ?”

Ta suy nghĩ một lúc.

“Không hối hận.”

Đó là lời thật lòng.

Hối hận là thứ vô dụng nhất trên đời.

Có thời gian để hối hận, chi bằng nghĩ xem bước tiếp theo nên đi thế nào.

“Trẫm cũng không hối hận.”

Ngài khẽ lẩm bẩm một câu.

Rồi nhắm mắt lại .

Dường như đã ngủ mất.

Ta lặng lẽ nhìn gương mặt ấy .

Một vị hoàng đế mới 32 tuổi.

Nơi thái dương đã lẫn vài sợi tóc bạc.

Tiên đế băng hà quá sớm.

Để lại cả một cục diện rối ren cho một thiếu niên mới 20 tuổi.

Hơn 10 năm qua.

Mỗi ngày ngài chỉ ngủ chưa đầy ba canh giờ.

Từng chuyện mục nát trong triều đình đều được ngài tự tay chỉnh đốn.

Ngài sống rất không dễ dàng.

Nhưng ta không nói ra .

Bởi vì người sống không dễ dàng...

Đâu chỉ có một mình ngài.

Trong chốn thâm cung này .

Mỗi người đều có những gian nan của riêng mình .

11

Sau đại thắng Tây Bắc, hoàng thượng hạ chỉ khôi phục tước vị Quốc công cho Minh gia.

Lâm Dương Công.

Ba đời bị giáng tước, nay một sớm được phục hồi.

Môn đình Minh gia cuối cùng cũng dựng lại được .

Minh Dao phát điên.

Trong thư gửi vào cung, mẫu thân nói rằng kể từ khi tin tức khôi phục tước vị Quốc công truyền về, Minh Dao đã hoàn toàn không còn bình thường nữa.

Nàng nhốt mình trong phòng, không gặp bất kỳ ai.

Có lần nha hoàn mang cơm tới, nàng đột nhiên hất đổ bát xuống đất.

Đứng trước gương vừa khóc vừa cười , miệng không ngừng lẩm bẩm:

“Đáng lẽ tất cả những thứ này phải là của ta .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/de-tam-va-ta/chuong-6.html.]

“Đều là của ta ...”

Phụ thân mời đại phu tới khám.

Đại phu nói nàng tâm hỏa tích tụ quá sâu, kê đơn t.h.u.ố.c điều dưỡng.

Nhưng nàng không chịu uống.

Mẫu thân nói hiện giờ nàng gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.

Đôi mắt trừng trừng vô thần, nhìn mà khiến người ta sợ hãi.

Ta đọc thư xong rồi đốt đi .

Minh Dao phát điên.

Ta không hề bất ngờ.

Từ nhỏ đến lớn, nàng luôn cho rằng mình xứng đáng có được những điều tốt đẹp nhất.

Nhưng nàng chưa từng phải trả giá vì bất cứ điều gì.

Ta không nghĩ thêm về chuyện của nàng nữa.

Trong cung có quá nhiều việc.

Không đáng để phí tâm tư vì một Minh Dao.

Thái t.ử sắp chính thức nhập học.

Hoàng thượng đích thân chọn cho nó một vị Thái phó.

Là Chưởng viện của Hàn Lâm viện.

Học vấn uyên thâm, nhưng tính tình vô cùng nghiêm khắc.

Ngày đầu tiên đi học trở về, khuôn mặt nhỏ của Thái t.ử nhăn nhó như khổ qua.

“Thái phó thật hung dữ.”

Nó lập tức chạy tới cáo trạng với ta :

“Ông ấy bắt con học thuộc Thiên Tự Văn. Con chỉ đọc sai một chữ thôi mà ông ấy đã dùng thước đ.á.n.h vào lòng bàn tay.”

Nói rồi , nó chìa bàn tay nhỏ ra cho ta xem.

Lòng bàn tay đỏ ửng.

“Vậy ngày mai Điện hạ hãy học thuộc Thiên Tự Văn cho thật kỹ.”

Ta dịu giọng nói :

“Không sai lấy một chữ nào nữa, Thái phó sẽ không có lý do đ.á.n.h Điện hạ.”

Nó cúi đầu suy nghĩ.

Một lát sau lại ngẩng lên:

“Vậy con sẽ học.”

Nói xong, nó ôm sách chạy tới án thư.

Lắc lư đầu nhỏ bắt đầu đọc thuộc lòng.

Lúc hoàng thượng tới, vừa hay nhìn thấy Thái t.ử đang nằm nhoài trên bàn luyện chữ.

“Chăm chỉ như vậy sao ?”

Ngài nhướng mày.

“Hôm nay Điện hạ bị Thái phó đ.á.n.h vào tay.”

Ta cười đáp:

“Nên đang quyết tâm phấn đấu.”

Hoàng thượng bật cười một tiếng rồi bước tới xem chữ.

“Chữ ‘Minh’ này viết lệch rồi .”

Ngài chỉ vào một chữ trong bài.

Thái t.ử lập tức ngẩng đầu.

Không phục nói :

“Phụ hoàng viết thử xem.”

Không ngờ hoàng thượng thật sự cầm b.út lên.

Ngài viết một chữ “Minh” trên giấy.

Thái t.ử nghiêng đầu nhìn hồi lâu.

Rồi nghiêm túc kết luận:

“Vẫn là chữ của nương nương đẹp hơn.”

Nụ cười trên mặt hoàng thượng cứng lại trong thoáng chốc.

Ta vội cúi đầu:

“Điện hạ nói bậy rồi .”

“Con không nói bậy.”

Thái t.ử lập tức cuống lên.

“Chữ của nương nương thật sự đẹp hơn chữ của phụ hoàng mà.”

“Phụ hoàng nhìn xem.”

Nó lật sang một trang chữ mẫu khác.

Bên trên là nét chữ ta viết để làm mẫu.

Hoàng thượng nhìn một lượt.

Lại nhìn chữ của mình .

Trầm mặc hồi lâu.

Sau đó đặt b.út xuống.

“Quả thực không bằng nàng.”

Ngài thẳng thắn thừa nhận.

“Thần thiếp chỉ là...”

“Không cần khiêm tốn.”

Ngài cắt ngang lời ta .

“Chữ của nàng viết đẹp hơn.”

Rùa

Ngài nhìn ta rồi khẽ cười .

“Nữ nhi Minh gia ngược lại còn ra dáng hơn mấy nam t.ử khác.”

Ta không biết ngài đang khen ta hay đang khen Minh gia.

Đành thức thời ngậm miệng.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...