Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Có thứ gì đó hung hăng gõ mạnh vào trái tim tôi .
Cuối cùng.
Tôi lấy hết can đảm.
Nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay trỏ của anh :
“Giang Mục Châu.”
“Thật ra em chưa từng quên anh .”
“ Nhưng năm đó em đã làm chuyện như vậy với anh .”
“Em không dám nói sự thật.”
“Em muốn đến gần anh .”
“Em sợ sau khi nói hết mọi chuyện, ngay cả sự bình yên hiện tại giữa chúng ta cũng sẽ không còn nữa.”
Giang Mục Châu khựng lại .
Sóng ngầm cuộn trào trong đôi mắt đen.
Vì căng thẳng.
Bàn tay buông bên người của anh siết c.h.ặ.t hết lần này đến lần khác.
Anh muốn nói điều gì đó.
Môi mở ra rồi lại khép lại nhiều lần .
Ánh mắt bỗng dừng trên đôi chân tôi .
Đến cả tôi cũng không nhận ra dây giày của mình đã tuột.
Anh cứ thế ngồi xổm xuống.
Những ngón tay thon dài cẩn thận buộc lại dây giày cho tôi .
Vừa buộc.
Vừa cúi đầu khẽ nói .
Giọng nói trầm thấp.
Mang theo chút tủi thân khó giấu:
“Anh rất dễ theo đuổi.”
“Em có muốn thử lại không ?”
19
Tôi và Giang Mục Châu làm lành rồi .
Rõ ràng chỉ nói là thử yêu lại từ đầu.
Kết quả vừa nghe tôi đồng ý, anh lập tức đứng dậy, gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc:
“Anh đồng ý.”
Tôi : ?
Đây mà là dễ theo đuổi sao ?
Rõ ràng là tự nguyện dâng mình đến tận cửa.
Sau khi ở bên anh , tôi mới biết những lời đồn trong công ty về Giang Mục Châu đáng tin đến mức nào...
Hoàn toàn không đáng tin!!!
Rõ ràng ai trong công ty cũng nói suốt mấy năm nay Giang Mục Châu không hề hứng thú với bất kỳ cô gái nào.
Đời tư sạch sẽ đến mức người ta còn đồn anh lãnh cảm.
Thậm chí tôi còn từng lo anh không được .
Nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại .
Anh dường như có nguồn năng lượng không bao giờ cạn.
Có lúc tôi còn cảm thấy anh giống một chàng trai mới biết yêu hơn là vị tổng tài lạnh lùng trong lời đồn.
Mỗi khi ở cạnh nhau , anh luôn ôm tôi vào lòng, không nỡ buông tay.
Đôi khi chỉ vì một ánh nhìn hay một câu nói của tôi mà anh cũng có thể vui vẻ rất lâu.
Cho dù bên ngoài vẫn là dáng vẻ điềm tĩnh, lạnh nhạt ấy .
Nhưng tôi biết .
Anh đã đợi ngày này quá lâu rồi .
Anh nhẹ nhàng hôn lên tóc tôi .
Giọng nói mang theo ý cười :
“Bỏ rơi anh suốt 2 năm, vậy mà còn dám xuất hiện trên địa bàn của anh ?”
“Bé ngoan, lần này đừng chạy nữa.”
20
Những đêm ngủ trong vòng tay Giang Mục Châu.
Tôi luôn lặp đi lặp lại cùng một giấc mơ kỳ lạ.
Trong mơ.
Ngày Cảnh Thành đổ tuyết năm ấy .
Tôi không ra nước ngoài.
Mà chạy đi tìm Giang Mục Châu.
Tôi muốn giải thích với anh .
Rằng tôi tiếp cận anh không chỉ vì một vụ cá cược.
Mà còn vì từ rất lâu trước đó.
Tôi đã thích anh rồi .
Tôi muốn nói với anh .
Anh có thể giận tôi .
Nhưng liệu anh có thể đừng ghét tôi được không ?
Tôi
muốn
để
anh
biết
.
Tôi không hề muốn chia tay.
Thế nhưng.
Ngay khi sắp tìm được Giang Mục Châu.
Một luồng ánh đèn xe ch.ói mắt đột nhiên chiếu tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/chau-chau-va-duong-duong/chuong-7.html.]
Tôi giật mình tỉnh giấc.
Nhìn thấy gương mặt đang say ngủ của Giang Mục Châu bên cạnh.
Tôi mới nhận ra mình vừa nằm mơ.
Tôi khẽ chạm vào hàng lông mày của anh .
Anh vô thức áp má vào lòng bàn tay tôi .
Tôi không nhịn được mà nghĩ.
Nếu năm đó tôi cũng giống như trong giấc mơ.
Liệu kết cục có khác đi không ?
Liệu tôi và Giang Mục Châu có không bỏ lỡ nhau suốt nhiều năm như vậy không ?
May mắn là.
Bây giờ vẫn chưa quá muộn.
Bởi người tôi yêu.
Chưa từng từ bỏ tôi .
21
Giang Mục Châu xuất hiện trong tuổi 17 của tôi .
Thiếu niên ấy giống như một thân cây khô khan, ít nói .
Thế nhưng lại sinh trưởng giữa mùa hè nóng bỏng nhất.
Còn tôi của tuổi 17.
Đáng lẽ nên rực rỡ như một đóa hoa.
Lặng lẽ chờ đợi mùa xuân chỉ thuộc về riêng thân cây ấy .
Nhưng cậu biết không ?
Hoa nở rực rỡ thật ra còn có một cái tên đẹp hơn.
… Trái tim của cây khô.
Bốn mùa luân chuyển.
Rồi mùa xuân cuối cùng cũng sẽ trở lại .
Còn tôi .
Trong khoảnh khắc trái tim tăng tốc vì anh .
Tôi sẽ yêu anh .
Hết lần này đến lần khác.
Hàng ngàn.
Hàng vạn lần .
[Hết chính văn]
Ngoại truyện: Góc nhìn của Giang Mục Châu.
1
Tôi thích Tô Hứa Đường.
Rất thích.
Trong cuộc sống tĩnh lặng và không có ánh sáng của tôi , cô ấy là ngọn đèn hiếm hoi chỉ vì tôi mà sáng lên.
Nhưng mà...
Cô gái của tôi .
Cô ấy không nhớ tôi nữa rồi .
2
Lần đầu tiên gặp cô ấy , cô ấy mới 17 tuổi.
Buộc tóc củ tỏi, lí nhí chào tôi .
Cô nhóc rất sợ tôi .
Đó là lần đầu tiên tôi thấy chán ghét gương mặt lạnh tanh chẳng có biểu cảm của mình .
Giá mà tôi biết cười thì tốt biết mấy.
Có lẽ cô nhóc cũng sẽ gọi tôi một tiếng anh trai.
Không hiểu vì sao , mỗi lần nhìn thấy cô ấy , tâm trạng tôi luôn tốt hơn vài phần.
Nhưng mục đích tôi đến Doanh Thành lại không hề đơn thuần.
Là con riêng, tôi bước đi trong Giang thị vô cùng khó khăn.
Tôi cần sự giúp đỡ của Tô thị.
Rùa
Dù chỉ một chút cũng được .
Nhà họ Tô tuy không có nữ chủ nhân, nhưng lại là một gia đình vô cùng hạnh phúc.
Ở nơi ấy , tôi gần như quên mất tuổi thơ tự ti và u ám của mình .
Nếu tôi cũng lớn lên trong một gia đình như thế...
Liệu tôi có thể trở nên cởi mở như họ không ?
Tôi lắc đầu.
Dựa vào khung cửa, cẩn thận nhận lấy những quả vải đã được bóc sẵn từ tay cô nhóc.
Cô ấy nhìn sang nơi khác.
Ra vẻ chẳng để tâm.
Nhưng đầu ngón tay đã đỏ lên vì bóc quá nhiều.
Cô ấy ngượng ngùng nói :
“Là bố em nhất định bắt em bóc cho anh đấy. Anh... anh sẽ ăn chứ?”
Tôi không nhịn được mà bật cười khẽ.
Ngồi xổm xuống.
Nghiêm túc nhìn vào mắt cô ấy .
“Ừm.”
“Anh sẽ ăn.”
“Anh sẽ ăn hết.”
Chaporia
Bình Luận (0)