NGU ƯƠNG/Chương 3C. 3
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ánh mắt đầy lệ khí khóa c.h.ặ.t trên người ta .

"Trên cổ nàng... là cái gì?"

Ta lập tức tỉnh ngủ.

Quay đầu nhìn vào gương đồng, liền thấy dấu đỏ ch.ói mắt nơi cổ.

Không chỉ trên cổ.

Vai, n.g.ự.c... cũng đều có .

May mà ta đã thay bộ váy dày hơn, che kín mít.

"Tối qua thấy ngột ngạt nên ra hồ sen dạo một lát, đứng hơi lâu, chắc bị muỗi c.ắ.n thôi."

Nghe vậy , lệ khí trong mắt biểu ca lập tức tan đi , thay vào đó là vài phần hoảng loạn.

"Ương Ương, nàng đừng nghĩ quẩn."

"Ta chưa từng ghét bỏ nàng, thật đấy! Chỉ là thời cơ chưa tới, ta không thể..."

"Thời cơ gì?"

Hắn lắc đầu, trông như không tiện giải thích.

"Nàng chỉ cần nhớ, nàng rất tốt ."

"Đừng bao giờ tự làm mình chịu thiệt."

Ta chớp chớp mắt.

"Ta đương nhiên sẽ không để bản thân chịu thiệt."

Biểu ca bật cười , nhận lấy một hộp gấm từ tay nô tài đưa cho ta .

"Đây là dạ minh châu ta nhận được trong sinh thần, tặng biểu muội chơi cho vui, đừng giận nữa."

Mở hộp ra , từng viên dạ minh châu đều tròn đầy sáng rực, ánh sáng đan xen như tơ, đúng là cực phẩm hiếm thấy.

Mắt ta sáng lên, lập tức nghĩ xong cách dùng.

"Một viên khảm lên mũ, hai viên đính lên giày gấm, số còn lại đặt trên giá nến chiếu sáng..."

Biểu ca thở phào nhẹ nhõm, khóe môi hơi cong lên.

"Ương Ương thích là được ."

Sau sinh thần yến, biểu ca bắt đầu bận rộn hẳn lên.

Nghe nói trong triều xảy ra đại sự.

Giang Nam truyền tin về, thái t.ử trong lúc tuần tra muối bị ám sát rồi mất tích, sống c.h.ế.t chưa rõ.

Cả triều đình rối loạn như kiến bò trên chảo nóng.

Mỗi lần Gia Ninh công chúa tới Thôi phủ nhắc tới chuyện này đều nhào vào lòng biểu ca khóc không ngừng.

Dưới hoa trước cây, hai người trông như một đôi bích nhân.

Thôi Lạc cười hì hì chế giễu ta :

"Thấy chưa ? Trong lòng ca ca ta chỉ có công chúa!"

"Mấy viên dạ minh châu rách nát kia chẳng qua chỉ là đồ trêu chim sẻ thôi, thế mà có người ngày nào cũng mang ra khoe?"

"Ồ."

Ta cố tình duỗi chiếc giày gấm ra phía trước , ánh sáng ch.ói đến mức mí mắt Thôi Lạc giật mạnh.

"Đồ không đáng tiền như vậy , sao Lạc tỷ tỷ lại không có ?"

"Hay là do mấy hôm trước khóc lóc ầm ĩ trong viện mình xong, giờ đã nhìn thấu tình đời rồi ?"

"Ngươi!"

Ta lười cãi nhau với nàng ta , quay người ung dung bỏ đi .

Trong đầu chỉ toàn nghĩ tới chuyện khác.

Sau đêm ấy , ta luôn mơ những giấc mộng khó nói thành lời.

Trong mộng đều là gương mặt tên thị vệ kia , thân thể trần trụi của hắn , cùng những động tác khiến người ta đỏ mặt...

Ban đầu còn vừa xấu hổ vừa tức giận.

Sau đó lại dần sinh ra vài phần dư vị khó tả...

Trước đây lúc ngủ ta luôn rất ngoan ngoãn.

Bây giờ lại vô cớ liên tục nằm mộng xuân, ôm c.h.ặ.t chăn mà mồ hôi đầm đìa.

Chắc ta mắc bệnh rồi .

Ta nhớ tới lời cô cô từng nói :

"Đám nữ nhân chiêu rể như chúng ta , cần gì phải sống những ngày tháng thanh tâm quả d.ụ.

c như vậy ?"

"Phải nếm qua tư vị của tiền bạc và nam nhân mới biết hưởng lạc đúng lúc mới là đạo lý sống."

Mấy tên nam sủng trong phòng cô cô ai nấy đều đẹp hơn cả Phan An, ra sức lấy lòng cô cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ngu-uong/chuong-3.html.]

Cô cô tiêu tiền lên người bọn họ không hề tiếc tay.

Bà nói bạc phải tiêu đúng chỗ.

Ta dần nảy ra một suy nghĩ.

Hay là bỏ chút bạc, thu hắn về bên mình ?

...

Nghe xong ý nghĩ của ta , sắc mặt tên thị vệ lập tức tối sầm.

Hắn thực sự có một gương mặt đẹp như ngọc tạc, đôi mắt đen sâu như đêm tối, ngay cả lúc tức giận cũng đẹp vô cùng.

Ta nghiêm túc phân tích với hắn :

"Ngươi nghĩ xem, đi theo biểu ca ta , ngày nào cũng phải vào sinh ra t.ử mà chỉ nhận được chút bổng lộc ít ỏi."

"Theo ta thì khác."

"Không cần làm gì cũng được hưởng vinh hoa phú quý, tốt biết bao."

Hắn u ám hỏi ngược lại :

"Không cần làm gì?"

Ánh mắt ta chạm phải vết thương nơi eo bụng hắn vừa nứt ra lại được quấn băng lần nữa, lập tức chột dạ .

"Lần trước là ngoài ý muốn ."

Lần sau ta không bỏ t.h.u.ố.c mạnh như thế nữa là được .

"Vậy nên nàng chỉ coi trọng công phu trên giường của ta ?"

"Trong mắt nàng, ta khác gì người mua từ thanh lâu sở quán về?"

Mặt ta đỏ bừng.

Sao hắn nói thẳng như vậy chứ?

"Đương nhiên không phải !"

"Ngươi sạch sẽ hơn bọn họ nhiều!"

Nam nhân tức đến bật cười .

Hắn lạnh lùng cao ngạo quay đầu sang chỗ khác.

"Ta tuyệt đối không vì chút vàng bạc tục vật mà bán thân cho người khác!"

"Vậy ta chỉ đành nói với biểu ca và di mẫu thôi, xem bọn họ có chịu giao khế bán thân của ngươi cho ta không !"

Biểu ca quản người rất nghiêm.

Nếu biết thị vệ bên cạnh mình dây dưa với biểu muội , cho dù không đưa hắn cho ta thì cũng sẽ đuổi đi , tuyệt đối không dùng nữa.

Câu này dường như lập tức bóp trúng điểm yếu của hắn .

"Nàng dám!"

Ta trợn to mắt:

"Ngươi thử xem ta có dám không !"

Thế t.ử phủ Quốc Công ta không ra tay nổi.

Chẳng lẽ còn không trị nổi một tên thị vệ nhỏ?

Ta còn đang đắc ý thì nghe bên ngoài truyền tới tiếng nói chuyện của biểu ca và Gia Ninh công chúa.

Thấy hai người không có ý đi vào mật đạo, lá gan ta lập tức lớn hơn.

Ta cười tủm tỉm ngoắc ngoắc tay với nam nhân.

"Lại đây."

Sau khi biểu ca và Gia Ninh công chúa rời đi , chân ta đã mềm tới mức không đứng nổi.

Ta run run khép lại y phục định rời đi thì bị một cánh tay siết ngang eo kéo vào lòng.

"Ban nãy Ngu tiểu thư chẳng phải còn rất to gan sao ?"

Hắn cười nhạt, cố ý chậm rãi lau ngón tay ướt át trước mặt ta .

"Sao giờ chưa xong việc đã vội đi rồi ?"

Bàn tay hắn trắng trẻo thon dài.

Dùng khăn lau từng ngón một lại càng có cảm giác mê hoặc khó tả.

Ta vô dụng nuốt nước bọt.

Nhưng vẫn nghiêm mặt từ chối:

"Ngươi đang bị thương, ta phải biết thương tiếc ngươi chứ."

"Ta... ta hôm khác lại tới!"

C.h.ế.t tiệt.

Đêm đó hắn tuy thô bạo nhưng vẫn có chừng mực.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...