Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Giang Dịch là một người rất lạc quan. Đôi khi còn lạc quan đến mức có phần ngây ngô. Những khó khăn khiến tôi vật lộn suốt nhiều năm dường như trong mắt anh chẳng đáng nhắc tới. Anh dễ dàng tiếp quản cuộc sống của tôi , dũng cảm đối mặt với mọi ánh mắt phán xét. Không hề sợ hãi trước những lời chỉ trích của người khác, một lòng một dạ hướng tới mục tiêu của mình . Những nỗi sợ hãi đã bén rễ trong lòng tôi từ rất lâu. Vậy mà dưới những câu nói đùa và những hành động vô tư của anh , chúng dần dần tan biến.

Anh giống như một hạt giống, dù bị ném tới nơi nào vẫn luôn tràn đầy sinh mệnh lực, vẫn cố gắng phá đất mà vươn lên. Giang Dịch ngày càng nghiêm túc trong chuyện giảm cân. Mỗi ngày anh đều kiên trì tập luyện ở sân vận động. Thề rằng phải giúp tôi lấy lại tất cả những tủi nhục đã từng chịu đựng. Trong giờ đọc tiếng Anh, cô giáo cũng ngày càng thích gọi Giang Dịch đứng lên đọc bài. Là lớp trưởng môn đọc , Lâm Nguyệt Nguyệt đương nhiên nhận ra điều đó. Nụ cười dịu dàng giả tạo trên mặt cô ta gần như không còn giữ nổi nữa. Hai phút trước khi tan học, cô giáo vừa chỉnh lại slide bài giảng vừa nói :

- “Các em, cuối học kỳ này sẽ có một cuộc thi hùng biện tiếng Anh toàn quốc do đài truyền hình tổ chức. Cuộc thi sẽ được rất nhiều đài truyền hình và doanh nghiệp chú ý. Ba người đạt giải sẽ nhận được phần thưởng rất giá trị, đồng thời cũng có lợi lớn cho việc tìm việc làm sau này . Nếu ai có hứng thú thì giơ tay nhé.”

Mức độ cạnh tranh ở các trường đại học hàng đầu trên cả nước khỏi cần phải nói . Cả lớp im phăng phắc, chỉ có hai cánh tay giơ lên. Lâm Nguyệt Nguyệt và Giang Dịch. Khoảnh khắc Giang Dịch giơ tay cả lớp lập tức vang lên tiếng phản đối. Cô giáo cau mày.

- “Cố Miên, mặc dù em tiến bộ rất nhiều, nhưng trước đây đến cả đọc bài trên lớp em còn gặp khó khăn. Đây là chương trình phát sóng trực tiếp, có khán giả tại hiện trường, lượng người xem ít nhất cũng vài triệu. Em chắc mình làm được chứ?”

Giang Dịch nhướng mày.

- “Đương nhiên là được .”

Cuối cùng, mặc kệ sự phản đối của tất cả mọi người . Anh vẫn kiên quyết đăng ký. Mỗi ngày sau khi tập luyện ở sân vận động. Giang Dịch đều trò chuyện với tôi trong lòng. Chúng tôi cùng luyện phát âm, cùng đọc diễn cảm, cùng luyện ứng biến. Tôi phát hiện cả giọng Anh-Anh lẫn Anh-Mỹ của Giang Dịch đều chuẩn đến đáng sợ. Điều đó khiến tôi không khỏi tò mò. Rốt cuộc anh đã quên mất những ký ức gì? Anh là người như thế nào? Anh còn sống hay đã c.h.ế.t? Nhưng chính Giang Dịch lại chẳng hề quan tâm. Anh chưa từng chủ động nhắc đến chuyện đó. Cuối cùng tôi đành hỏi:

- “Giang Dịch, lần trước anh từng nói mình có cảm giác rất quen thuộc với bóng rổ.”

- “Ừ.”

- “Hay chúng ta thử tới sân bóng xem sao ? Biết đâu anh sẽ nhớ ra điều gì đó.”

- “Được thôi.”

Giang Dịch lập tức dừng chạy rồi đi thẳng về phía sân bóng rổ.

Vừa bước vào sân một quả bóng rổ lập tức bay tới theo đường cong quen thuộc. Giang Dịch lạnh lùng nhìn người đang đứng gần đó. Là Nhan Tiêu. Anh giơ tay chặn quả bóng lại .

- “Lần thứ hai rồi .”

Giang Dịch bình tĩnh nói .

- “Lần thứ hai thì sao ?”

Nhan Tiêu nhặt bóng lên, vẻ mặt khinh thường.

- “Nếu cậu còn dám động vào Lâm Nguyệt Nguyệt nữa, lần sau thứ ném vào cậu sẽ không phải bóng rổ đâu .”

- “Vậy à ?”

Giang Dịch vẫn không đổi sắc mặt.

- “Hay là thử luôn bây giờ đi ?”

Tôi cảm nhận được bàn tay anh đang siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m.

- “Đừng, Giang Dịch. Đừng quên tôi chỉ cao mét sáu thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/toi-va-nam-than-bong-ro-dung-chung-co-the/7.html.]

Tôi vội vàng nhắc nhở.

- “Yên tâm.”

Anh trả lời rất bình thản.

- “ Tôi nhớ mà. Da cậu mềm như vậy , tôi sẽ không để hắn chạm vào cậu đâu .”

Cả đám người lập tức cười ầm lên.

- “Cố Miên, giảm cân đến phát điên rồi à ?”

Giang Dịch liếc nhìn quả bóng trong tay Nhan Tiêu.

- “Nếu không dám đ.á.n.h phụ nữ hay là đấu một trận một đối một đi ?”

Nhan Tiêu nhếch môi cười . Nhưng ý cười không hề chạm tới đáy mắt.

- “Cố Miên, dạo này cậu không soi gương à ?”

- “Cứ thử đi .”

Giang Dịch thản nhiên đáp.

- “Nếu tôi thua, tôi sẽ cúi đầu xin lỗi Lâm Nguyệt Nguyệt và gọi cô ta là bố. Nếu tôi thắng cậu sẽ cúi đầu xin lỗi tôi và gọi tôi là bố.”

Trời đã tối, sân bóng rổ đông nghịt người . Mọi người nhanh ch.óng bị cuộc tranh cãi nhỏ này thu hút và kéo tới xem. Tiếng hò hét không ngừng vang lên. Không ít người còn cố tình kích động, thúc giục Nhan Tiêu đồng ý. Rõ ràng chẳng ai muốn bỏ lỡ một màn kịch hay .

- “Đừng có hối hận là được .”

Nhan Tiêu liếc nhìn Lâm Nguyệt Nguyệt đang đứng ngoài sân rồi hờ hững ném bóng cho Giang Dịch. Lâm Nguyệt Nguyệt cầm chai nước đứng bên ngoài. Ánh mắt đầy vẻ đắc ý và mong chờ. Giống như cô ta đã nhìn thấy cảnh tôi cúi đầu xin lỗi vậy . Giang Dịch cầm bóng dẫn vài nhịp. Đột nhiên anh loạng choạng, suýt ngã.

- “Giang Dịch? Anh không sao chứ?”

Tôi lo lắng hỏi.

- “Không có gì.”

Anh đưa tay xoa thái dương.

- “Chỉ hơi đau đầu thôi.”

Nhan Tiêu đứng phía đối diện với vẻ lười biếng. Rõ ràng cậu ta không hề coi trọng tôi . Dù sao tôi cũng thấp hơn cậu ta nửa cái đầu, lại nặng tới bảy mươi ba cân. Giang Dịch chẳng buồn để ý. Anh ra hiệu bắt đầu. Tiếng còi vừa vang lên, Giang Dịch đột nhiên bật người lên. Cánh tay giơ cao, quả bóng rời tay, một cú ném ba điểm cực đẹp . Nhan Tiêu thậm chí còn chưa kịp phản ứng. Cả sân bóng im lặng hai giây sau đó là vô số tiếng la ó và cười nhạo. Dù nhìn qua có vẻ giống ăn may mhưng điểm số vẫn được tính. Sắc mặt Nhan Tiêu lập tức trở nên khó coi.

- “Tiếp tục.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...