Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta run run tạ ơn, ôm cây tỳ bà lui ra ngoài.
Vừa đi đến cửa.
Rùa
Sau lưng chợt vang lên một giọng nói nhàn nhạt:
“Khoan đã .”
Lục Hoài Chu nhìn về phía Tương Vương, giọng điệu lạnh lùng, thanh đạm:
“Sau này mở tiệc, mời gánh ca múa là được .”
“Đừng gọi những nữ t.ử chốn phong trần này nữa.”
“Bọn họ vốn quen thói lả lơi, rất dễ sinh chuyện thị phi.”
6
Sắc mặt Tương Vương dường như trở nên có chút khó coi.
Ta sợ ông ta còn có điều gì phân phó.
Nên chỉ dám đứng ngoài điện, không dám rời đi .
Đêm khuya gió lạnh.
Từng cơn gió xuyên qua lớp sa y mỏng manh trên người ta , lạnh buốt đến tận xương.
Trong lúc vô tình liếc mắt.
Ta thấy một người loạng choạng bước ra khỏi đại điện, rồi tựa vào lan can.
Mày hắn nhíu c.h.ặ.t.
Trông có vẻ vô cùng khó chịu.
Ta do dự một lát, định tiến lên.
Một tỷ muội bên cạnh liền kéo tay ta , nhỏ giọng khuyên:
“Hắn là thương nhân đấy, đừng để ý tới làm gì.”
“Lời của Lục đại nhân lúc nãy muội không nghe sao ?”
“Dây dưa với nam t.ử lạ, chỉ khiến người khác càng nghĩ chúng ta là hạng nữ t.ử khinh phù thôi.”
Ta lắc đầu.
Hắn là thương nhân.
Ta là nhạc kỹ.
Ai lại cao quý hơn ai chứ?
Huống hồ.
Khinh phù hay không , cũng đâu đến lượt Lục Hoài Chu định đoạt.
Ta lấy ra một viên t.h.u.ố.c giải rượu, nhẹ giọng nói :
“Uống cái này đi , rồi dùng thêm chút nước ấm, sẽ dễ chịu hơn nhiều.”
Hắn ngẩn người rất lâu.
Sau đó mới cẩn thận nhận lấy:
“Đa tạ cô nương...”
Ta xoay người định đi .
Phía sau bỗng vang lên tiếng gọi.
Giọng nói có phần căng thẳng:
“Cô nương...”
“Khúc tỳ bà khi nãy trong điện... đàn rất , rất hay .”
Gió đẩy mây trôi.
Ánh trăng như nước đổ xuống nhân gian.
Một khuôn mặt sạch sẽ, tuấn tú thoáng hiện dưới ánh trăng, đường nét rõ ràng sáng sủa.
Trong lòng ta bất giác sinh ra đôi phần thiện cảm.
“Công t.ử cũng hiểu tỳ bà sao ?”
Hắn cụp mắt.
Trong ánh mắt thấp thoáng nét buồn thương:
“Mẫu thân ta lúc sinh thời... cũng là một nữ t.ử đàn tỳ bà.”
Lòng ta chợt trùng xuống.
Thảo nào hắn lại đi buôn.
Khóe mắt vô tình liếc thấy lớp y phục mỏng manh trên người ta , hắn khẽ nhíu mày.
Bàn tay đặt lên áo ngoài.
Rồi lại lặng lẽ dừng lại .
Ta nhìn ra sự băn khoăn của hắn , chủ động nói :
“Trời lạnh quá.”
“Công t.ử có thể cho ta mượn áo ngoài được không ?”
Mặt hắn lập tức đỏ lên:
“Cô nương không sợ... nam nữ thụ thụ bất thân sao ?”
Ta nhàn nhạt đáp:
“Ta đâu phải thiên kim tiểu thư xuất thân danh môn.”
“Không quá để tâm đến những chuyện ấy .”
“Dù sao thân thể là của mình .”
“Đến khi ngã bệnh rồi mới biết khó chịu đến nhường nào.”
Quả nhiên.
Khoác thêm áo ngoài.
Cả người lập tức ấm áp hơn hẳn.
Ta vui vẻ cảm tạ hắn .
Tiểu thương nhân gãi đầu, mặt càng đỏ thêm vài phần.
Có lẽ vì
vừa
giúp
được
người
khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nui-thu-tua-ngoc/chuong-3.html.]
Lúc quay lại đại điện, ngay cả bóng lưng của hắn cũng mang theo vẻ vui sướng khó giấu.
Ta không nhịn được cong môi mỉm cười .
Đúng lúc ấy .
Bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh lẽo:
“Hắn chính là vị ân khách mà nàng nhắc tới sao ?”
7
Toàn thân ta cứng đờ.
Theo tiếng nói nhìn sang.
Màn đêm mờ mịt.
Liễu rủ ven đường, bóng người như hòa vào ánh trăng nhàn nhạt.
Chỉ thấp thoáng thấy trường bào màu tím, đai bạc đính ngọc bên hông.
Thấy ta thất thần.
Lục Hoài Chu lên tiếng:
“Trả lời.”
Ta như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, vội vàng quỳ xuống:
“Nô gia không quen biết vị đại nhân kia .”
“Chỉ là thấy ngài ấy trong người không khỏe nên mới tiện tay giúp đỡ.”
Gió lạnh thổi qua.
Ta theo bản năng khép c.h.ặ.t vạt áo ngoài.
Cảnh ấy rơi vào mắt Lục Hoài Chu.
Giọng chàng đột nhiên trở nên sắc lạnh:
“Cởi ra .”
Tim ta chùng xuống.
Không dám chậm trễ.
Ta vội vàng cởi chiếc trường áo màu xanh trên người xuống, gấp ngay ngắn rồi đặt trước mặt.
Chàng lạnh nhạt nhìn ta :
“Một nữ t.ử như nàng, lại dám mặc y phục của ngoại nam, nghênh ngang đi lại giữa thanh thiên bạch nhật.”
“Nếu ai cũng như nàng, coi thường lễ pháp, chẳng biết liêm sỉ, thì phong tục Dương Châu còn ra thể thống gì nữa?”
Ta nhỏ giọng đáp:
“Đại nhân, trời thật sự quá lạnh.”
“Nô gia sợ mình nhiễm phong hàn sinh bệnh...”
“Nếu có thể lựa chọn, nô gia cũng không muốn tùy tiện mặc y phục của một nam t.ử xa lạ.”
Ánh mắt Lục Hoài Chu dừng trên gương mặt tái nhợt của ta .
Lặng lẽ lưu lại hồi lâu.
Rồi chàng cụp mắt xuống:
“Đó là lựa chọn của nàng.”
Ta bỗng ngẩng phắt đầu lên.
Chàng bình thản nhìn ta .
Con đường nhỏ lát đầy sỏi cuội.
Đêm càng lúc càng lạnh.
Ngay cả ánh trăng phủ trên mặt đất dường như cũng mang theo hơi lạnh.
Ta không biết mình đã quỳ bao lâu.
Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa.
Mới phát hiện Lục Hoài Chu đã rời đi từ lúc nào.
Nơi chàng vừa đứng .
Lặng lẽ để lại một chiếc ngoại bào màu tím.
8
Ta mang theo cả hai chiếc áo trở về nhạc phường.
Chiếc áo tím kia .
Ta giao cho cô cô.
Cô cô trợn tròn mắt:
“Cái này ... đây chẳng phải là quan phục của quan viên Chính Tam phẩm sao ?”
“Con lấy từ đâu ra vậy ?”
Ta mệt mỏi đáp:
“...Nhặt được .”
“Đây là đồ của quý nhân, con không dám giữ bên mình . Phiền cô cô giao lại cho nhạc phường xử lý giúp.”
Cô cô muốn nói lại thôi.
Cuối cùng chỉ khẽ đáp một tiếng:
“Được.”
Đêm ấy , những tỷ muội biểu diễn cùng ta đều phải đứng trong gió lạnh suốt hai canh giờ.
Ai nấy đều đổ bệnh.
Nhạc phường cũng vì thế mà tạm ngừng luyện tập.
Ta rảnh rỗi.
Liền tìm đến hiệu d.ư.ợ.c liệu, trả lại áo ngoài cho Tiết Tế.
Hắn mồ côi mẫu thân từ thuở nhỏ, được một thương nhân người Thiểm Tây nhận nuôi.
Hiện nay chủ yếu kinh doanh d.ư.ợ.c liệu.
Thuốc men ở Dương Châu và các vùng lân cận phần lớn đều do hắn cung ứng.
Bảo sao trong yến tiệc của Tương Vương cũng có chỗ dành cho hắn .
Chaporia
Bình Luận (0)