Núi thu tựa ngọc/Chương 4C. 4
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ngón tay Tiết Tế nhẹ nhàng vuốt ve chiếc áo bông sạch sẽ, mềm xốp.

Trên áo vốn có vài chỗ sờn rách rất khó nhận ra .

Nhưng ta đã cẩn thận vá lại từng chỗ một.

Hắn im lặng thật lâu.

Rồi mới cất tiếng:

“Người thấp hèn như ta ... hà tất cô nương phải đối xử tốt với ta như vậy ?”

Tuyết bắt đầu rơi.

Đọng trên hàng mi dài của hắn .

Ta nhìn hắn .

Sống mũi bỗng thấy cay cay.

Kiếp trước .

Triều chính mục nát.

Quan lại và thương nhân cấu kết, lợi dụng quốc nạn để trục lợi.

Bọn họ thao túng nguồn d.ư.ợ.c liệu, nâng giá lên cao rồi bán lại cho dân chúng.

Đại tai qua đi , tất có đại dịch.

Thiên tai liên miên, dịch bệnh cũng hết đợt này đến đợt khác.

Để gom đủ tiền t.h.u.ố.c cho cả huyện.

Lục Hoài Chu ngày đêm không nghỉ, thức đến đỏ cả mắt.

Dân chúng khổ quá rồi .

Ta cũng muốn tiết kiệm thêm chút bạc để mua t.h.u.ố.c cho họ.

Ngày ngày ăn rau dại, mặc vải thô, nhận may vá thêu thùa kiếm thêm tiền.

Thế nhưng.

Tốc độ tiết kiệm bạc của chúng ta .

Vĩnh viễn không theo kịp tốc độ tăng giá của d.ư.ợ.c liệu.

Người dân dần dần không mua nổi t.h.u.ố.c nữa.

Chỉ có thể nằm chờ c.h.ế.t.

Con ta c.h.ế.t rồi .

Sau đó sẽ đến con của ai?

Không ai biết .

Đúng lúc ấy .

Có một thương nhân d.ư.ợ.c liệu trẻ tuổi xuất hiện.

Hắn liều cả tội mất đầu.

Không lấy một đồng lợi nhuận nào.

Âm thầm chuyển tới Hoài An số t.h.u.ố.c trị giá hàng chục vạn lượng bạc.

Nhờ vậy .

Bách tính Kiến Đức mới có thể vượt qua trận dịch năm ấy .

Lục Hoài Chu từng dẫn ta đích thân đến cảm tạ.

Khi đó, Tiết Tế mặc một chiếc áo bông đã cũ.

Thần sắc điềm đạm, khiêm nhường.

Hắn chắp tay nói :

“Thảo dân cũng muốn cứu dân khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.”

“Chỉ tiếc xuất thân hèn mọn, năng lực có hạn.”

“Những việc này ... chẳng qua chỉ là tiện tay mà thôi.”

Hắn chưa từng thấp hèn.

Ngược lại .

Hắn là một người rất tốt .

9

Tiết Tế mang tới nhạc phường không ít d.ư.ợ.c liệu cho các cô nương đang mắc bệnh.

Sợ ta bị lây nhiễm, hắn còn đặc biệt chuẩn bị cho ta mấy gói t.h.u.ố.c bổ quý giá.

Dặn dò phải dùng đúng liều lượng để bồi bổ thân thể, tăng cường sức khỏe.

Các tỷ muội trong nhạc phường thấy vậy đều cười trêu:

“Biết đâu sau này Thu Ngọc của chúng ta sẽ trở thành bà chủ tiệm t.h.u.ố.c ấy chứ.”

Rùa

Ngay cả cô cô cũng nghe được chút phong thanh, cố ý tìm ta nói chuyện:

“Ta đã hỏi thăm rồi .”

“Thúc phụ của ông chủ Tiết đang giữ chức Quận thừa ở Dương Châu, là tâm phúc dưới trướng Lục quận thủ, trong tay có thực quyền.”

“Chỉ cần Tiết lão bản bỏ chút bạc, lại nhờ nghĩa phụ hắn nói thêm vài câu, chuyện giúp con thoát khỏi tiện tịch chẳng phải việc khó.”

“Tiết lão bản gia sản phong phú, điều đáng quý hơn là còn trẻ tuổi, tướng mạo cũng không tệ...”

“Con gả cho hắn , rất tốt .”

Nhưng ta lại không muốn gả đi .

Ta chỉ muốn sau khi thoát khỏi tiện tịch, mang theo số bạc tích cóp bao năm nay, ôm cây tỳ bà, ngao du sơn thủy khắp nơi.

Ta đem suy nghĩ ấy kể cho Tiết Tế nghe .

Trên dòng Đại Vận Hà.

Mặt sông mênh mang, mây thấp lững lờ.

Hắn vừa chèo thuyền vừa nghe ta nói .

Hai tay đang giữ mái chèo nên không thể vỗ tay tán thưởng, chỉ đành dùng ánh mắt sáng rỡ để biểu lộ sự đồng tình.

“Có thể mang ta theo cùng không ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nui-thu-tua-ngoc/chuong-4.html.]

“Ta chẳng có bản lĩnh gì lớn lao, nhưng tiền bạc thì vẫn có đôi phần.”

“Còn chuyện giữ nhà hộ viện, ta cũng khá thành thạo.”

Nhạc phường không cho ca kỹ qua lại quá thân mật với nam nhân.

Muốn gặp ta , hắn chỉ có thể lấy thân phận khách nhân.

Ba trăm lượng bạc thuê một chiếc hoa thuyền.

Lại thêm ba trăm lượng bạc nữa mời ta lên thuyền đ.á.n.h đàn, hầu rượu.

Cô cô vui vẻ.

Tiết Tế vui vẻ.

Ta cũng vui vẻ.

Dù sao trước kia đều là ta hầu hạ người khác.

Còn trên chiếc thuyền này .

Lại là Tiết Tế hầu hạ ta .

Lần này hắn mang tới một loại trái cây phương Tây.

Vỏ vàng óng ánh, vị ngọt thanh dịu.

Ta hỏi hắn thứ này tên là gì.

Hắn suy nghĩ hồi lâu rồi đáp:

“Gọi là Mãng Cẩu.”

(Mango - xoài, được phiên âm thời cổ thành “盲狗”, đọc gần giống "mãng cẩu".)

Mãng Cẩu rất khó bóc vỏ.

Hắn cẩn thận tách từng miếng thịt quả rồi nhét hết vào miệng ta .

Bóng dáng của hai người in xuống mặt sông.

Lặng lẽ chồng lên nhau .

Chẳng biết từ lúc nào.

Trên mặt sông rộng lớn lại xuất hiện thêm một chiếc thuyền.

Đèn l.ồ.ng đỏ treo cao.

Ẩn hiện một thứ uy nghiêm khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Đó là thuyền của quan phủ.

Bởi người đứng nơi đầu thuyền đang mặc quan phục.

Hắn vẫn luôn nhìn về phía này .

Chỉ là không biết đang nhìn điều gì.

Sương mù trên sông bảng lảng.

Ta không nhìn rõ gương mặt người ấy .

10

Ta ngóng trông hết ngày này qua ngày khác.

Cuối cùng cũng đợi được tin quý phi hạ sinh hoàng t.ử.

Nhưng hoàng đế lại không ban đại xá thiên hạ như kiếp trước .

Ta không cam lòng.

Bèn tìm người dò hỏi.

Lúc ấy mới biết .

Lục Hoài Chu đã dâng tấu khuyên can hoàng đế, lấy dân sinh làm trọng.

Cho rằng đại xá thiên hạ sẽ gây bất lợi cho sự ổn định của bá tánh.

Kiếp trước .

Chàng cũng từng dâng tấu.

Chỉ là khi ấy thanh danh đã bị hủy hoại bởi đủ loại lời đồn.

Hoàng đế căn bản không để tâm.

Còn lần này .

Hoàng đế lại nghe theo.

Muốn có đợt phóng tịch tiếp theo.

Phải chờ thêm 10 năm nữa.

Ta không muốn đợi.

Bèn tìm Tiết Tế nhờ giúp mình thoát khỏi tiện tịch.

Ân tình này .

Có lẽ cả đời ta cũng không trả nổi.

Nhưng từ trước đến nay da mặt ta vốn dày.

Thế là dùng vài lời ngọt ngào dỗ dành hắn đi tìm vị thúc phụ kia .

Tiết Tế sờ lên dấu son trên má mình .

Cả người lâng lâng như trên mây rồi vui vẻ đi mất.

Văn thư thoát tịch.

Chắc chỉ vài ngày nữa sẽ có .

Ta đã thu xếp hành lý.

Lưu luyến chia tay từng tỷ muội trong nhạc phường.

Đến lượt cô cô.

Bà lại gọi riêng ta vào phòng.

Thần sắc có phần phức tạp.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...