Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhìn quan bào màu tím thêu hình chim thú đặt trước mặt.
Ta lập tức biến sắc:
“Sao vẫn chưa đưa đi ?”
“Ta đã mang tới trả mấy lần rồi .”
“ Nhưng quận thủ phủ lại không chịu nhận, thái độ mập mờ khó hiểu.”
Cô cô ngập ngừng hồi lâu.
Dường như rất khó mở lời:
“Bọn họ nói ...”
“Muốn con đích thân mang tới trả.”
11
Lục Hoài Chu là người coi trọng quy củ hơn bất cứ ai.
Làm việc dưới trướng chàng , từng bước từng bước một đều không được phép phạm sai lầm.
Ví như kiếp trước .
Ta từng muốn phụ giúp chi tiêu trong nhà.
Bèn trồng một vườn rau dại ở hậu viện, lén mang ra ngoài bán.
Sau khi phát hiện.
Chàng đem toàn bộ số rau mà ta cực khổ vun trồng ném bỏ.
Sắc mặt trầm xuống, nói nào là quan thương bất phân, nào là tranh lợi với dân.
Toàn những lời ta nghe chẳng hiểu.
Nhưng điều đó không cản trở việc ta tủi thân .
Ta ôm lấy chàng khóc lớn, đòi chàng trả lại củ cải với khoai tây cho mình .
Lại ví như chiếc ngoại bào này .
Nếu đã là chàng giao cho ta giữ.
Trong mắt chàng , đương nhiên cũng phải do chính tay ta mang trả.
Tại quận thủ phủ.
Ta lặng lẽ dâng chiếc ngoại bào lên trước mặt Lục Hoài Chu.
Chàng đang cúi đầu xem công văn.
Đến nhìn ta một cái cũng không .
Ta vừa định lui xuống.
Chàng đã lạnh nhạt lên tiếng:
“Giặt sạch chưa ?”
Ta vội lắc đầu:
“Đây là quan bào, nô gia không dám tự tiện động vào .”
Lục Hoài Chu khẽ ngước mắt.
Ánh nhìn dừng trên người ta một lát.
“Xem ra nàng rất giỏi tìm lý do cho sự thiên vị của mình .”
Ta im lặng.
Lại là những lời ta nghe không hiểu.
Lục Hoài Chu gọi người tới cất quan bào đi .
Nhưng không cho ta rời khỏi.
Cửa phòng khép lại .
Chàng chậm rãi nhấp một ngụm trà .
“Nàng đã nhờ cậy Quận thừa Tiết, muốn thoát khỏi tiện tịch?”
Tim ta khẽ run lên.
Ta thấp giọng đáp:
“Vâng.”
Dường như chàng rất quan tâm chuyện này :
“Sau khi thoát tịch, một thân một mình nàng định sống thế nào?”
“Cháu trai của Tiết quận thừa nguyện ý tiếp nhận nô gia.”
“Thương nhân?”
Lục Hoài Chu xoay nhẹ chén trà trong tay, trầm ngâm:
“Thương nhân trọng lợi, xem nhẹ ly biệt.”
“Không phải lương phối.”
Ta lắc đầu:
“Không sao cả.”
“Ít nhất hắn cũng không chê nô gia khinh phù.”
Lục Hoài Chu không nói gì.
Ta đành tiếp lời:
“Từ trước đến nay, nhạc kỹ muốn thoát tịch đều cần quan viên đứng ra bảo lãnh, lại thêm bạc chuộc thân .”
“Thủ tục của nô gia đã đầy đủ cả rồi .”
“Không có lý do gì phải tiếp tục ở lại .”
Dường như chàng khẽ cười .
“Nếu ta không chịu phê chuẩn thì sao ?”
Ta lập tức c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
Sắc mặt khó coi:
“Đại nhân hà tất phải làm khó nô gia?”
Trong phạm vi Dương Châu.
Nếu
chàng
không
gật đầu,
ta
thật sự chẳng thể
đi
đâu
được
.
“Hay là đại nhân định vì nô gia mà lấy công làm tư, lạm dụng chức quyền?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nui-thu-tua-ngoc/chuong-5.html.]
Đó không phải Lục Hoài Chu mà ta biết .
Quả nhiên.
Chàng thu lại ánh mắt, thần sắc nhàn nhạt:
“Chỉ là nói đùa thôi. Ta làm quan vì công đạo. Từ trước đến nay vẫn luôn không thẹn với lòng.”
“Nàng còn chưa đủ tư cách để khiến ta trái với bản tâm, lưu lại vết nhơ trong đời.”
Ta lặng lẽ thở phào.
Chàng là thánh nhân.
Mà thánh nhân...
Vốn không có tư tâm.
12
Năm 17 tuổi.
Ta rời khỏi nhạc phường.
Không trở thành thê t.ử, thiếp thất hay ngoại thất của bất kỳ ai.
Nhân lúc thiên hạ còn yên ổn .
Ta ôm cây tỳ bà, chu du khắp bốn phương, mặc thời gian chậm rãi trôi qua.
Cũng học được đôi chút bản lĩnh vụn vặt.
Dựa vào ký ức của kiếp trước .
Mỗi lần thiên tai sắp xảy ra khoảng một tháng.
Ta đều tìm đến nơi đó trước .
Thu thập đủ loại dấu hiệu và chứng cứ.
Rồi gửi cho thúc phụ của Tiết Tế.
Ông ấy lại dâng tấu báo về triều đình.
Vì mọi việc đều có căn cứ rõ ràng.
Nên lần nào kinh thành cũng lập tức phái người tới xử lý.
Mọi tai họa đều được ngăn chặn kịp thời, không gây ra hậu quả nghiêm trọng.
Ban đầu.
Thúc phụ của Tiết Tế vốn có nhiều lời dị nghị với ta .
Nhưng sau khi liên tiếp được thăng chức.
Mỗi tháng ông ấy đều gửi thư thúc giục Tiết Tế mau ch.óng rước ta về nhà.
Thế là.
Tiết Tế mang theo gia sản bạc vạn, ở rể nhà ta .
Ta thích trẻ con.
Nhưng lại không muốn tự mình sinh nở.
Hắn sốt ruột đến mức đi vòng quanh phòng:
“Tại sao người m.a.n.g t.h.a.i lại không phải là ta chứ?”
Mệnh số của hắn quả thật rất tốt .
Tháng thứ ba sau khi thành thân .
Trên đường đi ngang qua một ngôi làng.
Chúng ta nhặt được một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Từ đó.
Gia đình có thêm một nhi nữ.
Chớp mắt.
3 năm đã trôi qua.
Ta và Tiết Tế dự định dẫn nhi nữ lên kinh thành thăm thúc phụ.
Không ngờ.
Giữa đường lại gặp một cố nhân.
Tạ Nhu Gia.
Đích nữ của lão Thủ phụ đương triều.
Cũng là vị hôn thê của Lục Hoài Chu.
Cùng một thời điểm.
Hai kiếp trước sau .
Ta và nàng đều gặp lại nhau .
Rùa
Chỉ khác rằng.
Kiếp này , nàng vẫn là thiên kim danh môn cao quý.
Còn ta chỉ là một thường dân áo vải.
Vốn dĩ không nên có bất kỳ liên hệ nào.
Nhưng khi xe ngựa đi ngang qua.
Nàng bất ngờ vén rèm lên, gọi ta lại .
Khóe môi cong lên như cười như không :
“Thu tiểu nương t.ử.”
“Lục học sĩ cuối cùng... đã hối hận chưa ?”
13
Lục Hoài Chu ở Dương Châu lập được không ít công trạng.
Được điều về kinh trước thời hạn nửa năm, thăng lên chức Tòng Nhị phẩm.
Hiện nay là vị Nội các Đại học sĩ trẻ tuổi nhất triều.
Chàng và Tạ Nhu Gia.
Một người tài hoa tuấn tú, một người khuê các danh môn.
Thật sự là một đôi trời sinh.
Thế nhưng nàng lại chẳng hề vui vẻ.
Chaporia
Bình Luận (0)