Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trong lòng nàng vẫn còn vị phu quân của kiếp trước .
Chỉ tiếc.
Quyền thế và tình cảm, phần nhiều không thể vẹn toàn cả hai.
Ta khuyên nàng:
“Lục Hoài Chu là người rất tốt .”
“Hai người đều là những người có tài, lại đồng điệu về chí hướng và tâm tính, sau này nhất định sẽ cầm sắt hòa minh.”
Rùa
“Ta ngu dốt nông cạn, không biết chữ nghĩa, vậy mà chàng cũng chưa từng ghét bỏ.”
“Chàng rất chung tình. Kiếp trước ngoài ta ra , chưa từng có nữ nhân nào khác.”
“Nàng gả cho chàng , cũng không phải lo chuyện thông phòng thiếp thất.”
Tạ Nhu Gia khẽ lắc đầu.
“Đó là bởi vì chàng thích ngươi.”
“Ngươi luôn nghĩ mình không xứng với chàng .”
“ Nhưng sao ngươi biết được chàng không thích sự kiêu hờn, vụng về và cả những nét thô mộc nơi ngươi?”
Ta lặng thinh.
Trước lúc chia tay.
Tạ Nhu Gia bỗng nhiên lên tiếng:
“Xin lỗi .”
Nàng nói :
“Kiếp trước , ta từng rất xem thường ngươi.”
“Ta luôn cho rằng ngươi là hồng nhan họa thủy trong lời đồn.”
“Không biết nỗi khổ của dân gian, chỉ biết phong hoa tuyết nguyệt.”
Ta khẽ cười .
Thương nữ không biết nỗi hận mất nước.
Nàng nghĩ như vậy cũng chẳng có gì lạ.
Tạ Nhu Gia hạ giọng:
“Sau khi sống lại , ta cũng muốn làm điều gì đó.”
“Lũ lụt ở Đông Lăng, cuộc khởi nghĩa ở Hoa Nhạc, ta đều từng nhắc với phụ thân .”
“Đáng tiếc ta chỉ là nữ t.ử khuê các nuôi trong thâm viện.”
“Những lời ta nói chẳng ai tin.”
“May mà có ngươi...”
Ta lắc đầu.
Không sao cả.
Chỉ cần nàng gả cho Lục Hoài Chu.
Sẽ có người tin nàng.
Đến lúc đó, dựa vào ký ức của kiếp trước , nàng phụ tá Lục Hoài Chu.
Nàng có thể cứu được nhiều người hơn nữa.
Đêm ấy .
Ngoại thành kinh thành đổ một trận mưa như trút nước.
Tiết Tế nhận được lệnh từ thúc phụ, phải vào thành ngay trong đêm.
Ta dẫn theo nhi nữ, tạm trú tại dịch quán.
Tiếng sấm ầm vang làm ta giật mình tỉnh giấc.
Ngay sau đó.
Là một tiếng động lớn.
Có người từ cửa sổ lật vào .
Ngã mạnh xuống đất.
Vệt m.á.u kéo dài trên nền nhà.
Ta lập tức giấu nữ nhi đi .
Rồi cầm chiếc nỏ đã bỏ ra số bạc lớn mới mua được , chậm rãi tiến lại gần.
Nhưng người kia dường như đã cạn sạch sức lực.
Nằm bất động trên mặt đất.
Không rõ sống c.h.ế.t.
Khoảnh khắc nhìn rõ mặt hắn .
Ta sững người .
14
Xem ra làm danh thần cũng chẳng dễ dàng gì.
Lục Hoài Chu đã bước tới địa vị nhập các bái tướng.
Vậy mà vẫn bị người khác trả thù, suýt mất mạng.
May mắn những năm qua.
Ta cũng học được chút y thuật.
Sau khi giúp chàng cầm m.á.u.
Tạm thời đã không còn nguy hiểm đến tính mạng.
Làm xong mọi việc.
Ta định rời đi .
Thế nhưng cổ tay bỗng bị giữ lại .
“Triều Triều...”
Chàng nhắm mắt.
Mồ hôi lạnh phủ đầy trán.
Không ngừng lặp đi lặp lại hai chữ ấy .
Triều Triều là nhũ danh của ta .
Kiếp trước .
Sau khi trở thành
thiếp
thất của Lục phủ.
Những lúc ân ái riêng tư trong khuê phòng.
Chàng luôn thích gọi ta như vậy .
Ta không dám nghĩ thêm.
Ôm nữ nhi đổi sang một khách điếm khác ngay trong đêm.
Lần tiếp theo gặp lại Lục Hoài Chu.
Đã là một tháng sau .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nui-thu-tua-ngoc/chuong-6.html.]
Ta cùng Tiết Tế tới bái phỏng thúc phụ hắn .
Không ngờ Lục Hoài Chu cũng ở đó.
Từ xa nhìn thấy ta .
Thần sắc chàng vẫn bình thản như thường:
“Thu tiểu thư.”
Gặp Tiết Tế.
Chàng cũng không hề tỏ vẻ cao ngạo.
Vẫn khách sáo mà xa cách:
“Tiết công t.ử.”
Ta ngoan ngoãn hành lễ.
Lục Hoài Chu nhàn nhạt nói :
“Ta nghe nói những năm qua hai người vẫn chưa thành thân .”
“Thế nào?”
“Là nàng không thích hắn sao ?”
Ta lập tức hiểu ra .
Chuyện Tiết Tế ở rể cho ta .
Lục Hoài Chu hoàn toàn không biết .
Vẫn tưởng sau 3 năm, ta còn cô độc một mình .
Ta cung kính đáp:
“Chuyện riêng của dân nữ. Không dám phiền đại nhân bận tâm.”
“Ta biết nàng từ trước tới nay tâm khí vẫn cao.”
Dường như chàng khẽ cười :
“Nếu nàng thật lòng muốn gả cho một thương nhân. Thì cũng chẳng đợi tới 3 năm trước mới chịu thoát khỏi tiện tịch.”
Sắc mặt ta lạnh đi .
“Đại nhân dường như vẫn luôn coi thường thương nhân.”
“Xin đại nhân đừng quên. Sĩ, nông, công, thương, mỗi nghề đều có giá trị riêng của nó.”
Ta không muốn tiếp tục tranh luận.
Định xoay người rời đi .
Lại bị chàng gọi lại .
“Triều Triều.”
Toàn thân ta cứng đờ.
“Người cứu ta đêm đó.”
“Là nàng.”
Ta đột ngột quay đầu.
Lục Hoài Chu lặng lẽ nhìn ta .
Trong đôi mắt đen sâu thẳm.
Vô số cảm xúc cuộn trào rồi lắng xuống.
Cuối cùng.
Chàng thu lại tất cả.
Bình tĩnh nói :
“Ta đã nhớ lại chuyện của kiếp trước .”
“Hôm nay tới Lục phủ, cũng là đặc biệt muốn cảm tạ nàng.”
“Cảm tạ nàng đủ tỉnh táo. Sau khi sống lại , không tiếp tục dây dưa với ta .”
“Nếu sau này có việc cần giúp đỡ. Có thể tới tìm ta .”
“Dù sao ... cũng từng là phu thê một đời.”
Thì ra là vậy .
Ta thở phào nhẹ nhõm.
“Không dám nhận.”
“Cũng xin chúc mừng đại nhân. Ngày đại hôn sắp tới, tiền đồ rộng mở, vạn sự như ý.”
...
Lục Hoài Chu không đáp.
Chàng chăm chú nhìn nữ t.ử trước mặt.
Mái tóc đen mềm mại.
Đôi mắt trong veo sáng ngời.
Dịu dàng linh động.
Hệt như thuở thiếu nữ năm nào.
Mà ở kiếp trước .
Vào thời điểm này .
Nàng đã sinh cho chàng hai đứa con.
Hai đứa trẻ đều giống nàng.
Nghịch ngợm vô cùng.
Ba người các nàng suốt ngày ríu rít đùa nghịch trong phủ.
Khiến chàng thường xuyên đau đầu.
Vì nàng.
Chàng bị phụ mẫu oán trách.
Bị đồng liêu chế giễu.
Bị cấp trên lạnh nhạt chèn ép.
Cả đời lênh đênh bị giáng chức, chuyển nhiệm sở.
Mang đầy hoài bão nhưng chẳng thể thực hiện.
Nhìn dân chúng lầm than.
Cũng bất lực không thể thay đổi.
Đến cả sử sách.
Cũng chỉ lạnh nhạt viết về chàng một dòng:
“Đắm chìm nữ sắc, vì tình mà lỡ chí.”
Chàng biết nàng vô tội.
Nhưng vẫn không nhịn được .
Chaporia
Bình Luận (0)