Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dùng điều giáo huấn kia để nói với tất cả mọi người rằng.
Chàng oán nàng.
Oán nàng xuất thân thấp kém.
Oán nàng khiến cả đời chàng bị liên lụy.
Yêu hận si mê.
Khiến chàng không thể dứt bỏ.
Sau khi sống lại .
Khoảnh khắc biết Thu Ngọc không còn là thiếp thất của mình .
Chàng đã thở phào.
Như vậy rất tốt .
Cầu về cầu.
Đường về đường.
Chàng còn quá nhiều việc phải làm .
Quốc khố thiếu hụt.
Kho lương trống rỗng.
Quan lại tham ô khắp triều.
Khoa cử năm nay...
So với quốc gia đại sự.
Nàng chẳng đáng nhắc tới.
Ít nhất.
Chàng từng nghĩ như vậy .
Thế nhưng giờ phút này .
Hai người đứng đối diện nhau , chẳng còn lời gì để nói .
Chàng lại không hiểu vì sao .
Vẫn cứ tham lam nhìn nàng thêm một chút.
Luyến tiếc chẳng muốn rời mắt.
Cho đến khi.
Một giọng trẻ con lanh lảnh đột ngột vang lên, phá tan bầu không khí yên tĩnh.
“Mẫu thân …”
Lục Hoài Chu bỗng ngẩng phắt đầu.
Vẻ ung dung điềm tĩnh thường ngày.
Trong khoảnh khắc ấy .
Tan biến sạch sẽ.
15
Con bé ôm lấy ta làm nũng.
Nằng nặc đòi ta dẫn đi tìm phụ thân .
Nhưng lúc này Tiết Tế đã lên đường rồi .
Động đất ở Kiến Đức là thiên tai, sức người không thể ngăn cản.
Theo thời gian của kiếp trước , lúc này dịch bệnh cũng đã bắt đầu xuất hiện.
Hắn không muốn ta mạo hiểm.
Nên quyết định một mình đi trước để xem tình hình.
Ta lo lắng nhìn Lục Hoài Chu một cái.
Trông chàng có gì đó rất kỳ lạ.
Đứng dưới mái hiên.
Gương mặt không chút cảm xúc.
“Không phải nàng nói ... nàng chưa gả sao ?”
Ta giải thích:
“Tiết Tế ở rể nhà ta .”
“Chúng ta cũng xem như là phu thê.”
“Đây là nữ nhi của chúng ta .”
Sắc mặt Lục Hoài Chu lập tức trắng bệch.
Vết thương trên người chàng vẫn chưa lành hẳn.
Ta có chút lo lắng, không nhịn được lên tiếng:
“Đại nhân có cần gọi đại phu tới không ?”
“Không cần.”
Gương mặt chàng lạnh lùng đến đáng sợ.
“Nàng đi đi .”
Ta bế nhi nữ lên.
Nhưng vẫn không nhịn được khuyên thêm một câu:
“Đại nhân là trụ cột của quốc gia. Vẫn nên bảo trọng thân thể.”
Nếu chàng c.h.ế.t.
Những tai họa và cảnh dân chúng lầm than của kiếp trước e rằng sẽ lại tái diễn.
Ta không muốn nữ nhi của mình phải trải qua tất cả những điều ấy .
Nhưng Lục Hoài Chu vẫn lạnh lùng lặp lại :
“Nàng đi đi .”
Lần này ta hiểu rồi .
Chàng đang đuổi ta .
Vừa hay con bé cũng đã sốt ruột chờ đợi từ lâu.
Ta bế nó lên, xoay người bước ra ngoài.
Con bé túm lấy cổ áo ta , đôi mắt sáng lấp lánh:
“Mẫu thân , phụ thân nói đợi người trở về sẽ dẫn chúng ta đi xem hội đèn.”
“Người còn nói sẽ cùng chúng ta lên núi ngoài thành du xuân nữa.”
“Tỷ tỷ nhà thúc công có tới 3 muội muội .”
“Con cũng muốn có một muội muội .”
“Mẫu thân với phụ thân có thể sinh cho con một muội muội được không ...”
Trong khóe mắt.
Lục Hoài Chu vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Không biết câu nói nào đã đ.â.m vào lòng chàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/nui-thu-tua-ngoc/chuong-7.html.]
Đột nhiên.
Chàng bật cười lạnh.
Rồi sải bước tiến tới.
Một tay giữ c.h.ặ.t cổ tay ta .
Một chân đá tung cánh cửa.
Mạnh mẽ kéo ta vào trong.
16
Nhi nữ bị dọa đến bật khóc .
Chẳng biết đã chạy đi đâu mất.
Ta vừa tức vừa giận.
Mắng Lục Hoài Chu là kẻ điên.
Thế nhưng từ đầu đến cuối.
Chàng vẫn bình tĩnh đến đáng sợ.
Chỉ dùng giọng nói rất khẽ, rất khẽ mà ép hỏi ta :
“Triều Triều.”
“Ai cho phép nàng thành thân với người khác?”
Đúng lúc ấy .
Thúc phụ của Tiết Tế đẩy cửa bước vào .
Vừa hay nhìn thấy cảnh tượng hoang đường trước mắt.
Ông sững sờ hồi lâu.
Sau đó vừa kinh hãi vừa tức giận:
“Lục học sĩ, ngài đang làm gì vậy ?”
“Đây... đây... đây là thê t.ử của cháu ta .”
“Ngài sao có thể... sao có thể ức h.i.ế.p nàng ấy như vậy ?”
“Ngài... ngài...”
Ông nghẹn họng.
Nhất thời chẳng biết phải nói gì nữa.
Một người từ trước tới nay thanh tâm quả d.ụ.c.
Được thiên hạ kính ngưỡng.
Vậy mà giữa thanh thiên bạch nhật.
Lại giấu tất cả mọi người làm ra chuyện thấp hèn đến thế.
Lục Hoài Chu cười lạnh.
“Cô ấy là thê t.ử của ta .”
“Hôm nay.”
“Ta nhất định phải đưa cô ấy đi .”
Ta không thể tin nổi.
Giọng nói run rẩy bật ra khỏi môi:
“Lục Hoài Chu.”
“Đại nhân có biết làm như vậy sẽ phải trả giá thế nào không ?”
“Đại nhân muốn ... đi lại vết xe đổ của kiếp trước sao ?”
Ánh mắt Lục Hoài Chu dần tối xuống.
Dường như cuối cùng chàng cũng nhớ ra mình đang ở đâu .
Đang làm chuyện gì.
Cũng nhớ tới quãng ngày sớm tối bên nhau ở kiếp trước .
Nhớ tới chí lớn không thành.
Nhớ tới những oán hận và tiếc nuối lúc cuối đời.
Thế nhưng.
Bàn tay đang giữ lấy ta vẫn siết c.h.ặ.t không buông.
Chàng nhìn ta .
Từng chữ từng chữ vang lên rõ ràng:
Rùa
“Biết rõ là sai mà vẫn làm ...”
“Thì đã sao ?”
17
Lục Hoài Chu muốn đưa ta đi .
Thúc phụ của Tiết Tế nghiến răng nói :
“Nếu đại nhân nhất quyết làm vậy , thần chỉ có thể đi đ.á.n.h Đăng Văn Cổ.”
“Cho dù là hoàng t.ử, giữa ban ngày ban mặt cũng không thể cưỡng đoạt dân phụ.”
“Đại nhân chẳng bao lâu nữa sẽ thành thân .”
“Ngài định ăn nói thế nào với Tạ gia?”
Cuối cùng.
Lục Hoài Chu vẫn lùi một bước.
Chàng nhìn ta :
“Ta sẽ đi từ hôn.”
“Nàng chờ ta .”
“Nữ nhi của nàng, ta sẽ yêu thương như con ruột.”
“Đợi đến khi ta ngồi lên vị trí cao nhất, quyền thế trong tay vượt trên mọi lễ giáo thế tục.”
“Ta sẽ dùng tam thư lục lễ, quang minh chính đại rước nàng vào cửa.”
“Thu Ngọc...”
“Kiếp này , ta sẽ không để nàng làm thiếp nữa.”
Nhưng ta không muốn .
Chàng muốn bắt đầu lại từ đầu.
Còn ta thì không .
Ta khẽ thở dài:
“Lục Hoài Chu, năm đó ta bằng lòng làm thiếp của chàng , quả thực cũng có tư tâm.”
“ Nhưng ba năm ở Dương Châu, ta thật lòng đã yêu chàng .”
“Ta ngưỡng mộ sự thanh cao của chàng , kính phục sự chính trực của chàng , kính phục tấm lòng vì dân vì nước của chàng .”
“Cho nên khi biết mình đã cản trở tiền đồ của chàng , ta lập tức rời đi , chỉ mong chàng được thuận buồm xuôi gió.”
Chaporia
Bình Luận (0)