Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Triệu Hàn đã đứng ra nói giúp ta vài câu.
“Dù sao Nhị tiểu thư cũng là chủ t.ử của Vệ gia, sao ngươi có thể vô lễ như vậy ?”
“Bên trong bọc đồ có thứ gì cũng không đến lượt một hạ nhân như ngươi quản.”
“Còn dám ngăn cản nữa, cẩn thận ta sẽ bẩm báo với Vệ đại nhân!”
Hắn là cử nhân.
Trước mặt phụ thân ta cũng có đôi phần thể diện.
Tên tiểu tư lập tức cười làm lành rồi tránh sang một bên, để ta ra ngoài.
Khi ấy , ta ôm c.h.ặ.t bọc hành lý trong lòng, run giọng cảm tạ.
Ta đã quen nhìn thói đời ấm lạnh trong phủ.
Đó là lần đầu tiên có người đứng ra nói giúp ta .
Triệu Hàn chỉ khẽ xua tay.
“Nhị tiểu thư không cần khách khí.”
Khi hắn xoay người rời đi , ta vô tình nhìn thấy đế giày của hắn đã mòn đến mỏng dính, phần gót còn rách cả một lỗ.
Thì ra … hắn cũng chẳng dễ dàng gì.
Ta vừa cảm kích, vừa có chút đồng cảm với cảnh ngộ của hắn .
Đêm hôm đó, ta thức trắng may cho hắn một đôi giày mới.
Sáng hôm sau , lại bảo Thu Hương lén mang tới phòng hắn .
Từ đó về sau , chuyện tặng đồ dần trở thành thói quen.
Có khi là bánh ngọt.
Ta tiết kiệm phần ăn của mình để dành cho hắn .
Có khi là bạc vụn.
Là số bạc ta kiếm được từ việc bán đồ thêu.
Có khi là giấy b.út.
Ta nói dối rằng mình đang luyện chữ, nên lĩnh thêm một phần từ trong phủ.
Ta chưa từng nghĩ đến việc nói cho Triệu Hàn biết .
Thân là thứ nữ, cuộc sống của ta vốn đã như đi trên băng mỏng.
Nếu bị người khác phát hiện ta lén qua lại , tặng đồ cho ngoại nam…
Ta coi như xong đời.
Khi ấy , ta chỉ muốn dùng chút si tâm của mình để Triệu Hàn có thể sống thể diện hơn đôi chút.
Ba năm thoáng chốc trôi qua.
Triệu Hàn đỗ Trạng nguyên.
Ngày tin mừng truyền tới, phụ thân ta cũng vô cùng hãnh diện.
Ta nấp sau cây cột hành lang, nhìn Triệu Hàn mặc hồng bào, cưỡi ngựa trắng vào phủ tạ ơn.
Nhưng còn chưa kịp tiến lên nói với hắn một câu chúc mừng.
Triệu Hàn đã khom người hành lễ.
“Học trò cả gan, cầu thân Đại tiểu thư của quý phủ.”
“Ba năm ở nhờ trong phủ, được Đại tiểu thư tận tình chiếu cố. Ân tình ấy , học trò suốt đời không quên.”
Khoảnh khắc ấy , ta mới biết .
Thì ra tất cả những gì ta làm …đều bị coi là công lao của đích tỷ.
Trong đại sảnh im phăng phắc.
Đích tỷ Vệ Phi Yên hơi đỏ mặt, thần sắc phức tạp.
Phụ thân và đích mẫu nhìn nhau .
Trong mắt vừa vui vừa lo.
Về sau ta mới biết .
Bọn họ từ lâu đã nhắm cho đích tỷ vị Thế t.ử của phủ Vĩnh Xương Hầu.
Nhưng Trạng nguyên lang cũng là người tiền đồ vô lượng.
Bên nào bọn họ cũng không nỡ bỏ.
Ba ngày sau , ta được gọi đến chính sảnh.
Đích mẫu ôn tồn nói :
“Nhược Trần, con cũng không còn nhỏ nữa.”
“Triệu Hàn cầu thân trưởng tỷ con, nhưng Phi Yên đã được hứa gả cho Hầu phủ.”
“Con cũng là nữ nhi của Vệ gia. Gả cho Trạng nguyên lang cũng không tính là thiệt thòi.”
Đến lúc này , phụ thân mới nhớ ra mình còn có một nữ nhi.
Ông dặn dò ta :
“Vệ gia có ân với Triệu Hàn, hắn sẽ không từ chối.”
“Con chỉ cần làm tốt bổn phận thê t.ử của hắn , đừng làm mất mặt Vệ gia.”
Ta sững người .
Trái tim vốn đã nguội lạnh lại dần dần nhen nhóm một tia hy vọng.
…
Đêm đại hôn.
Ánh nến đỏ lay động.
Ta vừa e thẹn vừa hồi hộp, chờ Triệu Hàn vén khăn hỉ.
Mãi đến đêm khuya.
Hắn mới loạng choạng bước
vào
tân phòng.
Nhìn thấy ta , ánh mắt hắn đầy mê mang, dường như đang tìm kiếm bóng dáng của một người khác trên người ta .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/giang-nam-xuan-tri/chuong-2.html.]
Ta biết .
Trong lòng hắn vẫn nhớ đến trưởng tỷ.
Nhưng ta …
Thật lòng ái mộ hắn .
Vì thế, ta lấy hết can đảm nói :
“Phu quân, có vài chuyện chàng có lẽ không biết …”
“Người âm thầm giúp đỡ chàng suốt những năm qua thật ra là ta …”
“Điểm tâm ta làm cho chàng , còn cả đôi giày kia …”
Ta còn chưa nói hết.
Triệu Hàn đã cười lạnh một tiếng.
“Đủ rồi .”
Sự chán ghét trong mắt hắn đ.â.m thẳng vào tim ta .
“Trưởng tỷ nàng dung mạo xinh đẹp , tâm địa lương thiện. Không ngờ nàng lại xảo quyệt đến vậy !”
“Một thứ nữ như nàng, ngay cả bản thân còn lo chưa xong, lấy đâu ra sức lực giúp ta ? Đừng giở những trò vặt vãnh ấy nữa.”
Hắn dùng sức đẩy ta ngã xuống giường, nghiến răng nói :
“Ta đã cưới nàng, tự nhiên sẽ chịu trách nhiệm với nàng.”
Hai chữ “chịu trách nhiệm”.
Tựa như một mũi băng nhọn đ.â.m xuyên l.ồ.ng n.g.ự.c ta .
Mười năm sau khi thành thân .
Ta phụng dưỡng cha mẹ chồng, chăm sóc con cái.
Quản lý mọi việc trong nhà đâu ra đấy.
Thuở ban đầu, bổng lộc của Triệu Hàn không nhiều.
Của hồi môn của ta cũng chẳng đáng bao nhiêu.
Ta lại cầm kim thêu thùa, mở một phường thêu.
Việc làm ăn không tệ.
Gia cảnh dần khá giả.
Mẹ chồng thường khen trước mặt người khác:
“Hàn nhi thật có phúc, cưới được một người vợ giỏi giang.”
Nhưng thư phòng của Triệu Hàn, ta chưa từng bước vào .
Hắn thường một mình đứng bên cửa sổ.
Trong tay vuốt ve chiếc túi gấm màu xanh.
Chiếc túi năm xưa do chính ta thêu.
Nhưng hắn vẫn luôn cho rằng đó là quà của đích tỷ.
Bất kể ta làm tốt đến đâu .
Hắn chưa từng thật sự nhìn ta lấy một lần .
Khi chỉ có hai người với nhau .
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Hắn từng nhiều lần gọi nhầm tên ta .
Nhưng ta tên là Nhược Trần, không phải Phi Yên.
Mười năm sau , đích tỷ thủ tiết.
Triệu Hàn cũng đã giữ chức quan cao.
Khoảnh khắc ấy , ta biết hắn động lòng.
Muốn nhân cơ hội này giành lấy vầng trăng sáng trên trời.
Ta đã sớm nghĩ kỹ rồi .
Nếu đích tỷ bằng lòng, ta sẽ nhường chỗ.
Bởi vì ta đã mệt.
Mệt đến mức không thể tiếp tục làm một hiền thê của Triệu Hàn nữa.
Nhưng Triệu Hàn suy đi tính lại .
Cuối cùng vẫn không dám vượt quá giới hạn.
Mùa đông năm ấy .
Ta ngã bệnh.
Đại phu nói ta tâm bệnh tích tụ quá lâu, lại lao lực thành tật.
Lúc hấp hối.
Triệu Hàn cuối cùng cũng đến bên giường bệnh.
Hắn nhìn ta .
Ánh mắt phức tạp, dường như có vài phần xúc động.
Đột nhiên ta cảm thấy cuộc đời mình thật đáng buồn, cũng thật nực cười .
Chỉ vì một chút si tâm, ta sống thành cái bóng của người khác.
Hèn mọn như bụi đất.
“Là ta có lỗi với nàng.”
“Nếu có kiếp sau …”
Triệu Hàn khẽ nói , rồi quay mặt đi .
“Ta sẽ không cưới nàng.”
“Ta sẽ luôn chờ Phi Yên…”
Ta nhắm mắt lại .
Tia sáng cuối cùng trong cuộc đời cũng hoàn toàn vụt tắt.
Chaporia
Bình Luận (0)