Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Một bộ trang sức hồng ngọc quý giá.
Sắc mặt đích mẫu có phần cứng lại , nhưng vẫn cố giữ nụ cười .
Cữu mẫu nắm lấy tay ta .
“Lúc Trần tỷ nhi cập kê, chúng ta không thể tới.”
“Lần này xem như bù lại .”
“Cữu cữu con còn nói , của hồi môn ở Giang Nam đã chuẩn bị xong từ lâu.”
“Ba cửa hàng, hai trăm mẫu ruộng tốt . Chờ con xuất giá sẽ mang tới hết.”
Cả hoa sảnh lặng ngắt như tờ.
Đích tỷ Vệ Phi Yên siết c.h.ặ.t khăn tay.
Ngay cả của hồi môn tương lai của nàng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Sau khi cữu mẫu rời đi , ta gặp Triệu Hàn trên hành lang.
Hắn nhìn ta , ánh mắt phức tạp.
Sau đó chắp tay hành lễ.
“Nhị tiểu thư, tại hạ nghe nói chuyện bên nhà cữu gia của cô nương rồi , thật đáng mừng.”
Trước đây hắn nào có nhiều lời với ta như vậy .
Ta khẽ gật đầu.
“Đa tạ Triệu công t.ử.”
Nói xong liền tiếp tục bước đi .
Phía sau vang lên giọng nói của hắn .
“Nhị tiểu thư, xin dừng bước!”
“Tại hạ có một chuyện muốn hỏi.”
Lúc này tâm trạng của Triệu Hàn vô cùng phức tạp.
Trong khoảng thời gian gần đây.
Không còn ai mang quần áo, đồ dùng hay thức ăn tới cho hắn nữa.
Nửa đêm đói bụng.
Giày rách không vừa chân.
Trong tay không có nổi chút bạc vụn.
Cảm giác túng quẫn ấy dường như đã rất lâu rồi hắn chưa từng trải qua.
Thì ra … lại khó chịu đến vậy .
Sáng nay gặp Vệ Đại tiểu thư.
Thần sắc nàng vẫn như thường ngày.
Dường như chẳng có gì thay đổi.
Vậy tại sao nàng lại không tiếp tục tặng đồ cho hắn nữa?
Triệu Hàn thật ra không phải kẻ chỉ biết vùi đầu đọc sách.
Nghĩ kỹ lại .
Hắn dường như đã dần hiểu ra một vài chuyện.
Hắn nhớ năm ngoái từng tình cờ gặp Vệ Phi Yên trong hoa viên.
Nàng đẹp đến rung động lòng người .
Tựa ánh trăng sáng trên cao, xa không thể với tới.
Khi ấy hắn từng cẩn thận hỏi nàng có phải đã tặng điểm tâm cho mình hay không .
Vệ Phi Yên chỉ mỉm cười nhàn nhạt.
“Triệu công t.ử thích là được .”
Không thừa nhận, cũng không phủ nhận.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Hắn liền mặc nhiên cho đó là sự thừa nhận.
Khi ấy hắn cố nén sự kích động trong lòng.
Từ đó càng chăm chỉ đọc sách hơn.
Chỉ mong một ngày có thể đề tên bảng vàng.
Ôm được giai nhân về nhà.
Nhưng giờ nghĩ lại …
Điểm tâm của Đại tiểu thư sao lại được gói bằng loại giấy dầu bình thường như thế?
Mấy lượng bạc vụn trong chiếc túi kia …
Còn cả từng đồng tiền lẻ…
Thật sự là do Đại tiểu thư tặng sao ?
Triệu Hàn không khỏi nhớ tới một bóng hình yểu điệu khác.
Vệ Nhị tiểu thư cũng là một mỹ nhân.
Chỉ là từ trước đến nay quá mờ nhạt.
Mỗi lần nhìn thấy hắn , nàng luôn mỉm cười rụt rè.
Không hề có phong thái hào phóng, đoan trang như Đại tiểu thư.
Nói thật, hắn vốn không thích nàng, nhưng cũng có đôi phần thương hại.
Khoảng thời gian này , hạ nhân trong Vệ phủ đều bàn tán rằng Nhị tiểu thư thật có phúc.
Có cữu gia có tình có nghĩa như vậy quả thực là vận may của nàng.
Thế nhưng
không
hiểu vì
sao
, sự
thay
đổi của nàng
lại
khiến
hắn
cảm thấy ch.
ói mắt.
Y phục vải thô đã đổi thành gấm vóc.
Cây trâm ngọc trên tóc cũng là loại dương chi bạch ngọc thượng hạng.
Tất cả đều do Thẩm gia mang tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/giang-nam-xuan-tri/chuong-4.html.]
Ngay cả thái độ của nàng đối với hắn cũng thay đổi.
Từ e thẹn trở thành lạnh nhạt, thậm chí có phần khinh thường…
Triệu Hàn kéo suy nghĩ trở về hiện tại.
Hắn mấp máy môi:
“Nhị tiểu thư… có phải nàng từng tặng điểm tâm cho tại hạ không ?”
Ta dừng bước.
Khó hiểu quay người nhìn Triệu Hàn.
Kiếp trước , hắn chưa từng nói những lời như thế.
Hắn một lòng một dạ cho rằng mọi việc ta làm đều là công lao của đích tỷ.
Nhìn ánh mắt ngập ngừng của hắn .
Ta chỉ cảm thấy phiền toái và chán ghét.
Điểm tâm là ai tặng ư?
Thật ra chẳng hề quan trọng.
Trong lòng hắn từ lâu đã nhận định đó là đích tỷ.
Bây giờ lại tới hỏi những chuyện này .
Thật không biết còn có ý nghĩa gì.
Ta bình thản đáp: “Không có chuyện đó.”
Giọng ta tĩnh lặng như mặt nước sâu.
Từng chữ từng câu đều rõ ràng:
“Triệu công t.ử, ta chưa từng tặng điểm tâm cho bất kỳ ai.”
Triệu Hàn ngây người .
Sự kinh ngạc và hoang mang trong mắt hắn hoàn toàn không che giấu được .
Ta ngước mắt nhìn hắn .
Kiếp trước , mỗi khi nhìn ta , ánh mắt hắn luôn lạnh nhạt, dò xét còn mang theo sự chán ghét mơ hồ.
Dường như ta làm gì cũng sai.
Ngay cả hít thở cũng là thừa thãi.
Lúc này đây.
Tình thế dường như đã đảo ngược.
Ta nhàn nhạt nói :
“Triệu công t.ử, nếu không còn việc gì, ta xin cáo từ.”
Ta khẽ hành lễ rồi xoay người rời đi .
Khi bước ra khỏi hành lang.
Thu Hương nhỏ giọng nói :
“Tiểu thư, Triệu công t.ử vẫn còn đứng ngẩn người ở đó.”
Ta cười lạnh.
Không hề quay đầu lại .
…
Những ngày tiếp theo tràn đầy hy vọng.
Kiếp trước , toàn bộ tâm sức của ta đều dùng để lấy lòng Triệu Hàn.
Phụng dưỡng cha mẹ chồng.
Quản lý việc nhà.
Để hắn cơm áo không lo, có thể chuyên tâm làm quan.
Bên ngoài ai ai cũng khen ngợi.
Thế nhưng ta tự làm khổ mình đến c.h.ế.t vẫn không đổi lại được sự công nhận của hắn .
Kiếp này , ta phải tính toán cho bản thân thật tốt .
Vài ngày sau , cữu mẫu lại đến phủ.
Bà cho lui hạ nhân, kéo ta ngồi xuống bên cửa sổ rồi dịu dàng nói :
“Trần tỷ nhi, cữu mẫu đã chọn cho con một mối nhân duyên rất tốt .”
Tim ta khẽ lỡ một nhịp.
“Người đó là công t.ử của Tri phủ Hàng Châu, tên Giang Thụy, năm nay hai mươi mốt tuổi, vẫn chưa thành thân .”
Cữu mẫu cười nói :
“Hiện giờ hắn cũng đang ở kinh thành chuẩn bị thi cử, ở biệt viện phía nam thành.”
Bà kể rằng Giang Thụy tuấn tú lịch thiệp, ôn hòa hữu lễ.
Lần trước khi chúng ta gặp nhau ở trà lâu, hắn vô tình nhìn thấy ta .
Chỉ một lần gặp mặt đã đem lòng yêu mến.
Vì thế mới nhờ cữu mẫu tới nói chuyện hôn sự.
Cữu mẫu nắm lấy tay ta .
“Trần tỷ nhi, cữu mẫu là người từng trải, nhìn người rất chuẩn.”
“Giang Thụy thật sự rất tốt . Nhân phẩm, gia thế, dung mạo đều không có gì để chê.”
Bà quan sát vẻ mặt ta rồi nói :
“Nếu con không phản đối, cữu mẫu sẽ sắp xếp cho hai đứa gặp nhau một lần .”
“Ở chùa Bạch Vân, có cữu mẫu đi cùng, sẽ không ai nói ra nói vào .”
Ta thoáng sững người .
Trong lòng gợn lên một làn sóng lạ.
Ta thích sự thẳng thắn và quang minh chính đại như thế.
Chaporia
Bình Luận (0)