Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Không có quá nhiều vòng vo tính toán.
Không có quá nhiều cân nhắc lợi hại.
Chỉ đơn giản là…“Vừa gặp đã mến.”
Không xem ta là thế thân của ai.
Cũng không xem ta là công cụ để lợi dụng.
Chỉ bởi vì chính con người ta .
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“…Được.”
…
Rừng mai sau núi chùa Bạch Vân vẫn chưa nở hoa.
Nhưng khắp núi xanh biếc, lại mang một vẻ đẹp riêng.
Giang Thụy quả nhiên giống như lời cữu mẫu nói .
Dung mạo tuấn tú, khí chất xuất chúng.
Hắn là người Giang Nam.
Ta vốn tưởng hắn không cao.
Không ngờ phải ngẩng đầu mới nhìn thấy mặt hắn .
Giang Thụy mặc trường sam màu nguyệt bạch.
Dáng người cao thẳng như cây tùng.
Thấy ta tới, hắn đứng dậy hành lễ.
Tư thái tiêu sái, lưu loát.
“Vệ tiểu thư.”
“Giang công t.ử.”
Cữu mẫu cười , bảo mình phải đến tiền điện dâng hương.
Chỉ để lại hai chúng ta cùng hai nha hoàn trong đình.
Ban đầu có chút ngượng ngùng.
Ta cúi đầu nhìn những hoa văn trên mặt bàn đá, không biết nên nói gì.
“Vệ tiểu thư không cần căng thẳng.”
Giang Thụy chủ động mở lời.
Giọng nói ôn hòa.
“Giang mỗ đường đột hẹn gặp đã là thất lễ.”
“Nếu còn khiến tiểu thư cảm thấy không thoải mái, vậy càng là lỗi của Giang mỗ.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn .
Đôi mắt hắn sáng ngời.
Khóe môi luôn mang theo ý cười .
Quả thật là một người rất quang minh lỗi lạc.
Cũng rất thú vị.
“Giang công t.ử quá lời rồi .”
Ta khẽ đáp.
“Chỉ là ta không quen trò chuyện với người khác, để công t.ử chê cười .”
Giang Thụy bật cười .
Nụ cười rất ấm áp.
“Giang mỗ lại thấy Vệ tiểu thư trầm tĩnh như nước, là người có được sự thấu đáo hiếm có .”
Từ đó, bầu không khí giữa chúng ta dần trở nên nhẹ nhàng.
Từ phong tục Giang Nam đến chuyện lạ ở kinh thành.
Giang Thụy học rộng hiểu nhiều, lại rất biết cách trò chuyện.
Chỉ riêng món cá chua ngọt Tây Hồ thôi mà hắn đã biết năm cách chế biến khác nhau .
“Sau này nếu có cơ hội, nhất định ta sẽ đưa nàng đi nếm thử.”
Ta khẽ gật đầu.
“Ừm.”
Chúng ta lại trò chuyện thêm một lúc.
Cữu mẫu cũng trở về.
Trên xe ngựa hồi phủ, cữu mẫu nhỏ giọng hỏi:
“Thế nào?”
Ta suy nghĩ một chút rồi nhỏ giọng đáp:
“Giang công t.ử… là một quân t.ử.”
Cữu mẫu nhướng mày.
“Chỉ là quân t.ử thôi sao ? Không còn gì khác à ?”
Mặt ta nóng lên.
Cúi đầu không nói .
Cữu mẫu cười đến vui vẻ.
“Được, được .”
“Quân t.ử tốt .”
“Trong thiên hạ này , quân t.ử mới là thứ khó tìm nhất.”
…
Vài ngày sau .
Giang Thụy chính thức đến Vệ phủ bái kiến phụ thân .
Ta trốn sau bình phong lén nhìn .
Hắn mặc trường sam màu lam sẫm.
Làn da càng thêm trắng như ngọc.
Khi trò chuyện với phụ thân , hắn không kiêu không nịnh, lời nào cũng có lý lẽ.
Phụ thân hỏi gì, hắn đáp nấy.
Không quá khiêm nhường.
Cũng không hề ngạo mạn.
Phụ thân liên tục gật đầu.
Trong mắt tràn đầy sự hài lòng.
Cũng phải thôi.
Tri phủ Hàng Châu tuy là quan địa phương nhưng quyền lực thực tế không nhỏ.
Giang Thụy
lại
là đích t.
ử, học vấn
tốt
, phẩm hạnh đoan chính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/giang-nam-xuan-tri/chuong-5.html.]
Một người con rể như vậy .
Gả cho một thứ nữ không được sủng ái như ta .
Phụ thân cầu còn không được .
Sau khi bàn xong chính sự.
Phụ thân cho người gọi ta ra gặp khách.
Ta bước vào tiền sảnh, hành lễ với Giang Thụy.
Hắn đứng dậy đáp lễ.
Ánh mắt dừng trên mặt ta một thoáng rồi lập tức dời đi .
Rất mực giữ lễ.
“Vệ tiểu thư.”
“Giang công t.ử.”
Phụ thân cười nói : “Các con cứ trò chuyện đi , ta còn chút việc phải xử lý.”
Sau khi phụ thân rời đi .
Trong sảnh chỉ còn lại hai chúng ta .
Lúc này Giang Thụy mới ngước mắt nhìn ta .
Gương mặt hơi đỏ.
Nhỏ giọng nói :
“Mấy ngày không gặp…trong lòng rất nhớ nhung.”
Ta có chút ngượng ngùng.
Liền đẩy đĩa điểm tâm về phía hắn .
“Ăn điểm tâm đi .”
Giang Thụy cười , cầm lấy một miếng.
“Ngon lắm.”
Đúng lúc ấy .
Đích tỷ đột nhiên bước vào .
Đích tỷ che miệng cười .
Đôi mắt long lanh như nước.
“Xin lỗi nhé, hóa ra muội muội đang có khách.”
“Vị này chính là Giang công t.ử sao ? Quả nhiên anh tuấn phi phàm.”
Giang Thụy hơi sững lại rồi lập tức đáp lễ.
“Đại tiểu thư quá khen.”
“Giang công t.ử từ Hàng Châu tới, có quen khí hậu kinh thành không ?”
Vệ Phi Yên tiến lại gần hai bước.
Mùi hương trên người thoang thoảng.
“Cũng tạm.”
“Chỗ ta có ít trà Long Tỉnh mang từ Hàng Châu tới. Giang công t.ử có muốn nếm thử không ?”
Lời mời này gần như là công khai lấy lòng.
Ta đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn .
Kiếp trước , Vệ Phi Yên cũng như vậy .
Lúc gần lúc xa với Triệu Hàn, khiến hắn nhớ thương cả đời.
Kiếp này .
Nàng lại dùng cùng một thủ đoạn với Giang Thụy.
Đích tỷ luôn cho rằng mình là tuyệt sắc giai nhân.
Nam nhân nào cũng phải quỳ dưới chân nàng.
Thế nhưng sắc mặt Giang Thụy không hề thay đổi.
Hắn lùi lại nửa bước, chắp tay nói :
“Đa tạ ý tốt của Đại tiểu thư.”
“Chỉ là Giang mỗ đã có hẹn với người khác, không tiện ở lại lâu.”
“Xin cáo từ.”
Nói xong, hắn quay sang ta .
Giọng nói ôn hòa.
“Nhị tiểu thư, Giang mỗ xin phép cáo từ trước . Hôm khác sẽ lại tới bái phỏng.”
Ta gật đầu.
“Giang công t.ử đi thong thả.”
Hắn xoay người rời đi .
Từ đầu đến cuối chưa từng nhìn Vệ Phi Yên thêm một lần .
Sắc mặt đích tỷ hơi tái đi .
Nàng hừ lạnh một tiếng rồi dẫn nha hoàn rời đi .
Cứ như vậy , ta và Giang Thụy đã định thân .
Một hôm Thu Hương lén nói với ta :
“Tiểu thư, nghe nói Triệu Hàn không biết mắc chứng gì.”
“Ngày nào cũng nhốt mình trong phòng đọc sách, người gầy đi cả một vòng.”
“Những thư sinh cùng viện đều bảo hắn như bị ma nhập, nửa đêm vẫn còn đốt đèn.”
Thảo nào gần đây không thấy người này .
Ta không ngẩng đầu lên, chỉ nói :
“Muốn đỗ Trạng nguyên thì đương nhiên phải khổ công.”
Thu Hương bĩu môi.
“Hạ nhân bên tiền viện còn nói bây giờ Triệu công t.ử tự giặt quần áo, giày rách cũng chẳng thay .”
“Theo nô tỳ thấy, hắn đọc sách đến ngốc luôn rồi .”
Ta đặt chén trà nóng xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Triệu Hàn liều mạng như vậy .
Đương nhiên là vì muốn cưới Vệ Phi Yên.
Kiếp này .
Phụ thân sẽ không đem ta làm món hàng thay thế gả cho hắn nữa.
Nếu hắn vẫn có thể đỗ đạt.
Biết đâu mười năm sau , khi đích tỷ thủ tiết.
Hai người thật sự có thể ở bên nhau cũng coi như một chuyện tốt .
Chaporia
Bình Luận (0)