GIANG NAM XUÂN TRÌ/Chương 6C. 6
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Chớp mắt đã tới kỳ thi mùa xuân.

 

Cả Vệ phủ đều căng thẳng.

 

Trong số những học t.ử được phụ thân tài trợ.

 

Triệu Hàn là người được kỳ vọng nhất.

 

Nhưng trước kỳ thi, hắn đột nhiên nhiễm phong hàn.

 

Thu Hương cảm thán vài câu:

 

“Chắc là học hành quá sức nên đổ bệnh rồi .”

 

Ta cười lạnh.

 

“Vậy thì đúng thật là được không bù mất.”

 

Dù sao hắn nhường lại vị trí Trạng nguyên ta còn vui mừng hơn.

 

Sau khi ba vòng thi kết thúc.

 

Ngày yết bảng.

 

Vệ phủ đã sớm cho người đi xem kết quả.

 

Ta ngồi trong phòng thêu giá y.

 

Thu Hương lại đứng ngồi không yên.

 

Lúc thì đi tới đi lui.

 

Lúc lại chạy ra cửa ngóng trông.

 

“Tiểu thư, người thật sự không sốt ruột sao ?”

 

“Ta sốt ruột chuyện gì?”

 

“Nếu Giang công t.ử đỗ cao, người sẽ là Trạng nguyên phu nhân đó!”

 

Ta bình thản đáp:

 

“Đỗ hay không đỗ, hắn vẫn là Giang Thụy.”

 

Thứ ta coi trọng là con người hắn chứ không phải công danh của hắn .

 

Kiếp trước ta đã gả cho Trạng nguyên lang.

 

Kết quả thế nào?

 

Danh tiếng vốn chỉ để người ngoài nhìn .

 

Có phù hợp hay không .

 

Chỉ bản thân mình mới biết .

 

Vừa qua giờ Ngọ.

 

Tiền viện bỗng trở nên náo nhiệt.

 

Thu Hương lao vào phòng, vui mừng hô lớn:

 

“Tiểu thư!”

 

“Đỗ rồi !”

 

“Giang công t.ử đỗ rồi !”

 

“Đỗ Trạng nguyên!”

 

Niềm vui to lớn lập tức bao phủ lấy ta .

 

Đúng là một tin mừng!

 

Hạ nhân trong phủ bàn tán không ngớt:

 

“Vừa mới định thân với Nhị tiểu thư đã đỗ Trạng nguyên. Nhị tiểu thư thật vượng phu!”

 

“Các ngươi nghe chưa ? Triệu công t.ử ở tiền viện cũng đỗ, nhưng chỉ hơn mười hạng.”

 

“Tôn công t.ử cùng viện nói trong phòng thi, Triệu công t.ử ho suốt cả buổi, mặt trắng bệch. Thi được như vậy đã là rất giỏi rồi .”

 

Ta chỉ nghe thoáng qua vài câu.

 

Điều ta quan tâm chỉ có tin tức của Giang Thụy.

 

Còn về Triệu Hàn…kiếp trước hắn là Trạng nguyên, kiếp này chỉ đỗ thứ hạng hơn mười.

 

Vì sao vận mệnh lại thay đổi?

 

Ta không biết , mà cũng chẳng còn quan trọng nữa.

 

 

Tin mừng truyền tới, Vệ phủ giăng đèn kết hoa.

 

Phụ thân mở tiệc lớn, mời khách khứa tới chung vui.

 

Giang Thụy và Triệu Hàn đều có mặt trong bữa tiệc.

 

Một người xuân phong đắc ý.

 

Một người thần sắc trầm mặc.

 

Sau vài tuần rượu.

 

Triệu Hàn bỗng đứng dậy, bước ra giữa sảnh, khom người hành lễ với phụ thân .

 

“Vệ đại nhân, học trò có một việc muốn cầu xin.”

 

Cảnh tượng này …giống hệt kiếp trước .

 

Ta nhìn sang đích tỷ, trong lòng không gợn chút sóng.

 

Phụ thân cười nói :

 

“Cứ nói .”

 

Triệu Hàn ngẩng đầu lên, ánh mắt lại lướt qua người ta .

 

Hắn hít sâu một hơi , chậm rãi nói :

 

“Học trò cả gan, cầu thân Nhị tiểu thư của quý phủ, Vệ Nhược Trần.”

 

Cả đại sảnh lập tức im lặng.

 

Trong lòng ta chấn động.

 

Chén trà trong tay khẽ nghiêng.

 

Vài giọt trà b.ắ.n ra ngoài.

 

Sắc mặt Vệ Phi Yên thay đổi rõ rệt.

 

Đích mẫu cũng không được tự nhiên.

 

Phụ thân sững người .

 

Ông ho khan một tiếng rồi nói :

 

“Hiền chất, có chuyện ngươi không biết .”

 

“Nhị nha đầu nhà ta đã được đính hôn với Giang Trạng nguyên rồi . Vài ngày nữa Giang gia sẽ tới nạp sính lễ.”

 

Triệu Hàn đột ngột quay đầu nhìn về phía Giang Thụy.

 

Trong mắt tràn đầy vẻ không cam lòng và khó tin.

 

“Không thể nào…”

 

Hắn lẩm bẩm.

 

Giọng nói run rẩy.

 

“Nàng ấy sao có thể…”

 

“Sao có thể đồng ý với ngươi…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/giang-nam-xuan-tri/chuong-6.html.

]

Giang Thụy đứng dậy, chắp tay nói :

 

“Triệu huynh , tại hạ và Vệ tiểu thư đã có hôn ước.”

 

“Xin đừng nhắc lại chuyện này nữa.”

 

Triệu Hàn bỗng bật cười tự giễu.

 

Hắn nhìn chằm chằm vào ta .

 

Đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ m.á.u.

 

“Nhị tiểu thư, tại hạ thật lòng muốn cầu thân …”

 

“Ta…”

 

“Giang gia còn chưa chính thức nạp sính lễ, vậy thì vẫn chưa hoàn toàn định đoạt!”

 

“Xin nàng suy nghĩ lại lời thỉnh cầu của tại hạ!”

 

“Nàng và ta mới là người có duyên có phận…”

 

Ta cười lạnh, cắt ngang lời hắn .

 

“Triệu công t.ử, xin hãy tự trọng.”

 

“Hôn nhân đại sự là do phụ mẫu quyết định, có bà mối làm chứng.”

 

“Phụ thân ta đã nhận lời Giang gia thì không thể thay đổi.”

 

“Triệu công t.ử tài hoa hơn người , tiền đồ rộng mở, hà tất phải cố chấp như vậy .”

 

“Hơn nữa…”

 

“Điều Triệu công t.ử muốn rốt cuộc là Vệ Nhược Trần ta , hay là gia sản của Thẩm gia sau lưng ta ?”

 

“Nếu là vế trước , công t.ử đã bỏ lỡ từ lâu.”

 

“Nếu là vế sau , vậy công t.ử chẳng phải đã quá xem nhẹ nữ nhi Vệ gia rồi sao ?”

 

Từng lời từng chữ vang vọng khắp đại sảnh.

 

Triệu Hàn chấn động toàn thân .

 

Sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch như giấy.

 

Hắn há miệng.

 

Dường như muốn phản bác, nhưng khi nhìn thấy Giang Thụy đang vững vàng đứng chắn trước mặt ta .

 

Ánh sáng trong mắt hắn dần dần tắt đi .

 

Triệu Hàn loạng choạng lùi lại hai bước.

 

Lẩm bẩm:

 

“Hay cho một mối si vọng không có kết quả…”

 

Phụ thân sợ hắn tiếp tục làm loạn liền ra hiệu cho quản gia.

 

Ngay sau đó, hai tên tiểu tư lực lưỡng bước tới.

 

Mỗi người giữ một bên cánh tay hắn .

 

Triệu Hàn bị kéo ra khỏi tiền sảnh.

 

Tiếng nói cũng dần xa đi .

 

Trong đại sảnh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

 

Đích tỷ nhỏ giọng hừ lạnh:

 

“Thật xem thường muội rồi .”

 

“Hết người này đến người khác bị muội quyến rũ…”

 

Giang Thụy trầm giọng:

 

“Đại tiểu thư, xin thận trọng lời nói .”

 

Sắc mặt Vệ Phi Yên lập tức cứng đờ.

 

Đúng lúc ấy , Triệu Hàn đã bị kéo tới cửa.

 

Không ngờ hắn vấp chân một cái.

 

Lại vùng thoát khỏi hai tên tiểu tư, lao thẳng về phía ta .

 

“Cẩn thận!”

 

Giang Thụy lập tức bước lên trước , che chắn cho ta phía sau lưng.

 

Triệu Hàn ngã mạnh xuống đất.

 

Trán đập vào nền đá, m.á.u chảy ra .

 

Rồi cứ thế ngất lịm.

 

Phụ thân vội vàng nói :

 

“Mau mời đại phu!”

 

Trong cảnh hỗn loạn ấy , Giang Thụy quay người nhìn ta .

 

Trong mắt tràn đầy lo lắng.

 

“Nàng không sao chứ?”

 

Ta lắc đầu: “Không sao .”

 

Hắn nắm lấy tay ta .

 

Lòng bàn tay ấm áp mà vững vàng.

 

“Đừng lo, có ta ở đây.”

 

Trong lòng ta chợt nóng lên.

 

“Ừm.”

 

 

Triệu Hàn nằm ở phòng khách một ngày.

 

Đến sáng hôm sau mới tỉnh lại .

 

Khi Thu Hương tới báo tin, ta đang thêu túi gấm cho Giang Thụy.

 

Giang Thụy thích màu vàng.

 

Chiếc túi này dùng gấm vàng sáng làm nền, còn thêu mây bạc bên trên .

 

Hắn nhất định sẽ thích.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Đúng lúc ấy , Thu Hương bước vào .

 

“Tiểu thư, Triệu công t.ử tỉnh rồi , nói muốn gặp người .”

 

Nhớ lại bộ dạng thất thố của hắn hôm qua.

 

Ta không ngẩng đầu lên.

 

“Không gặp.”

 

Thu Hương có chút khó xử.

 

“ Nhưng hắn đang chờ ở tiền sảnh.”

 

“Nói rằng nếu không gặp được người thì sẽ không đi .”

 

Trong phủ nhiều người nhiều miệng.

 

Đích tỷ và đích mẫu đều đang nhìn chằm chằm.

 

Ta cười lạnh.

 

“Vậy thì gặp.”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...