Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Mùa thu khép lại , đầu đông, tôi cùng bạn đi mua thêm quần áo mới.

 

Tôi thích mặc những bộ đồ tông màu xám, trông sẽ chín chắn hơn.

 

Một ngày nọ về nhà, tôi phát hiện Lý Thanh cũng mua cho tôi một bộ đồ.

 

Tôi sửng sốt: "Ôi trời đất ơi, đến b.úp bê Barbie cũng chẳng dám mặc bộ đồ hồng l.ồ.ng lộn thế này đâu ."

 

Váy hồng, áo khoác hồng, đến cả giày cũng màu hồng.

 

Thậm chí còn có cả một bộ trang sức đính đá quý màu hồng nữa.

 

Tôi kịch liệt phản đối: "Dù bây giờ anh nuôi em thật đấy nhưng em cũng sẽ không vì đồng tiền mà khom lưng đâu , em sẽ không mặc bộ này đâu ."

 

Lý Thanh gật đầu: "Không sao , anh chỉ là đi ngang qua rồi tiện tay mua thôi, nếu em không thích thì cứ cất trong tủ áo là được ."

 

Bộ đồ đó cứ thế nằm im trong tủ quần áo ở phòng tôi , thỉnh thoảng lúc lấy đồ tôi lại nhìn thấy nó.

 

Sau đó vào một ngày cuối tuần nọ, tôi đột nhiên nảy ra ý tưởng mới, thay bộ đồ đó vào , còn trang điểm và làm cả tóc nữa.

 

Tôi vờ như bình thản đi ra khỏi phòng, lượn lờ một vòng trước mặt dì giúp việc và nhân viên làm theo giờ.

 

Chẳng ai để ý cả, thế là tôi lại lượn thêm vòng nữa.

 

Dì giúp việc liếc nhìn tôi một cái, tôi khẽ hắng giọng, làm bộ như vô tình hỏi: "Dì Vương, dì thấy bộ đồ này của cháu thế nào?"

 

Dì Vương nhìn tôi rồi nghiêm túc đ.á.n.h giá: "Đẹp lắm, con bé này mặc bộ này trông xinh xắn hẳn ra ."

 

Vậy là đã nhận được sự công nhận.

 

Khóe miệng tôi cong tớn lên, lại chạy đi gõ cửa phòng làm việc của Lý Thanh.

 

"Vào đi ."

 

Tôi đẩy cửa bước vào , Lý Thanh ngẩng đầu lên nhìn tôi , tôi giả vờ như không có chuyện gì mà tiến tới, còn tìm đại một cái cớ:

 

"Em thấy anh bận quá nên vào thăm chút thôi, anh biết đấy, sức khỏe là quan trọng nhất mà."

 

Lý Thanh nhìn tôi , trong ánh mắt anh tràn ngập ý cười .

 

"Rất đẹp ."

 

Tôi bỗng thấy hơi ngượng, cố gắng kìm nén nụ cười đang chực trào: "Em có hỏi anh chuyện quần áo đâu , đơn thuần là vào thăm anh thôi mà."

 

"Thì nó vẫn cứ đẹp ."

 

Tôi không nhịn nổi nữa, cười hì hì rồi sáp lại gần, ngoắc ngoắc ngón tay với Lý Thanh.

 

Lý Thanh không hiểu chuyện gì, bèn ghé sát tai lại , tôi liền hét lớn vào tai anh ấy : "Gu của anh đỉnh của ch.óp luôn!"

 

Anh ấy ôm tai rồi bật cười ha hả.

 

Tôi tung tăng nhảy chân sáo ra khỏi cửa.

 

Đi được nửa đường, tôi ngoảnh lại nhìn , Lý Thanh vẫn ngồi đó.

 

Chỉ là nụ cười đã nhạt đi , dường như đang mải suy nghĩ điều gì đó, anh ấy nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng trên bàn đầy xuất thần.

 

Mùa đông tuyết rơi trắng xóa, tôi kéo cô bạn cùng phòng ra sân trường nặn một con người tuyết.

 

Nhưng vừa mới nặn xong thì đã bị ai đó đá cho một phát nát bét.

 

Cô bạn Dương Hạ lập tức nổi đóa: "Đệch, mày bị điên à !"

 

Gã con trai kia chẳng thèm quan tâm, vẻ mặt còn đắc ý: "Mày có t.h.u.ố.c à ?"

 

Dương Hạ tức đến mức muốn đau tim luôn, vậy mà tên đó còn tưởng mình đã thu hút được sự chú ý của cô ấy .

 

"Này người đẹp , cho xin cái phương thức liên lạc đi !"

 

Dương Hạ điên tiết thực sự.

 

"Cho cái đầu nhà mày ấy ."

 

Dương Hạ mắng xong cho hả giận nhưng gã kia thì bắt đầu lộ vẻ hằn học: "Mày cứ đợi đấy, tao nhớ mặt mày rồi ."

 

"Nhớ cái con khỉ, biến đi cho khuất mắt."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-dinh-hon-toi-va-nam-chinh-da-co-cai-ket-hanh-phuc/chuong-3.

html.]

"..."

 

Gã đó bỏ đi rồi , một người bạn cùng phòng khác mới lo lắng nói : "Cái tên lúc nãy hình như là Tôn Trạch, con trai của thành viên hội đồng quản trị trường mình đấy."

 

Dương Hạ chẳng thèm để tâm: "Kể cả bố nó là ông trời thì cũng mặc kệ."

 

Khai giảng được nửa năm, tôi và Dương Hạ đã trở thành đôi bạn thân thiết nhất.

 

Hai đứa tôi chẳng có gì khác ngoài việc một đứa cung Lửa, một đứa cung Khí, đúng kiểu "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", cùng hay c.h.ử.i đổng như nhau và cũng thường xuyên "phát điên" trong ký túc xá.

 

Lần điên nhất của hai đứa là vào kỳ nghỉ đông, lúc hai giờ sáng nó gọi điện cho tôi bảo: "Ra ngoài đi ."

 

"Hả?"

 

"Tớ đang ở cổng nhà cậu ."

 

Tôi còn chẳng thèm hỏi là đi đâu , dậy thay bộ đồ ngủ rồi lao ra khỏi cửa luôn.

 

Hai giờ rưỡi sáng, Dương Hạ cưỡi con xe điện đưa tôi ra ga tàu, hai đứa mua vé giường nằm , lên xe là lăn ra ngủ.

 

Đến sáng sớm khi tàu tới trạm, Lý Thanh phát hiện tôi không có nhà liền gọi điện hỏi: "Em đi đâu đấy?"

 

Tôi dụi mắt nhìn bảng tên nhà ga: "A! Đến Thanh Đảo rồi ."

 

"..."

 

Lý Thanh không thích Dương Hạ cho lắm, chuyện này cũng bình thường thôi.

 

Chẳng có người lớn có trách nhiệm nào lại thích mấy đứa bạn "tồi" của trẻ con nhà mình cả.

 

Nhưng Lý Thanh không can thiệp vào việc kết bạn của tôi , anh ấy chỉ thương lượng với tôi rằng: "Đi như vậy nguy hiểm quá, lần sau em ra ngoài phải báo với anh một tiếng, gửi cả định vị nữa."

 

Tôi giơ tay chào kiểu quân đội: "Rõ, thưa sếp."

 

Tôi thực hiện nghiêm túc nghĩa vụ báo cáo của một "học sinh", đặc biệt là kỳ nghỉ đông, mỗi lần ra ngoài đều gửi định vị và báo cáo đang ở đâu .

 

Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, việc này lại thực sự có ích đến thế.

 

Mẹ tôi cứ ở lỳ bên nước ngoài không chịu về.

 

Thế là cả kỳ nghỉ đông tôi đều lêu lổng cùng Dương Hạ, tận hưởng tuổi thanh xuân đến muộn của mình .

 

Chúng tôi thử thách trượt băng trên mặt hồ đóng băng vào mùa đông.

 

Chạy điên cuồng trên tuyết, rồi rủ nhau đi nhảy Bungee ở vách núi.

 

Đi lượn lờ phố xá, bước vào mấy cửa hàng đồ hiệu, thấy cái gì cũng phải thốt lên "ồ quao" một tiếng.

 

Tiện thể thu thập luôn những cái lườm nguýt từ nhân viên bán hàng ở đó.

Anan

 

Sau đó đi ra góc phố mua một ly trà sữa Mixue, ngồi xổm ven đường mà uống.

 

Tôi kể tỉ mỉ cho Lý Thanh nghe về hành trình mỗi ngày của mình .

 

Kèm theo đủ loại ảnh chụp chung.

 

Trong ảnh, tôi mặc chiếc áo phao trắng, quấn khăn len nâu, rồi cả ảnh ly trà sữa tôi uống hay món gà hầm tôi ăn.

 

Cho đến ngày hôm đó, khi tôi đang mải chụp ảnh thì có một nhóm người vây quanh từ phía sau .

 

Tôi quay đầu lại và giật mình , đằng sau là một đám con trai với mái tóc đủ màu sắc xanh đỏ tím vàng.

 

Trong lúc cảm thán, tôi còn tiện tay chụp một tấm ảnh gửi cho Lý Thanh.

 

"Anh Thanh nhìn này , đủ màu luôn..."

 

Chữ còn chưa gõ xong, điện thoại đã bị ai đó giật mất rồi ném xuống đất vỡ tan tành. Lúc này tôi mới nhìn rõ kẻ đứng giữa đám đông chính là Tôn Trạch.

 

Dương Hạ cũng nhận ra gã, liền quát lên: "Các người định làm gì hả?"

 

"Nhìn mà không biết à ?"

 

Nhóm người đó càng lúc càng ép sát, tôi kéo Dương Hạ định chạy nhưng cuối cùng lại bị dồn vào một con hẻm cụt.

 

Tôi thật không hiểu nổi cái thành phố c.h.ế.t tiệt này sao mà lắm hẻm cụt thế không biết .

 

Tôi không nói gì, rút một con d.a.o ngắn ra , chắn c.h.ặ.t trước mặt Dương Hạ. Cô ấy có chút sốc khi thấy tôi rút d.a.o từ trong tất ra một cách mượt mà như vậy nhưng vì sợ hãi nên vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...