Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôn Trạch nhìn con d.a.o trên tay tôi có chút do dự, rồi cuối cùng mới lên tiếng: "Hôm nay có d.a.o chúng mày cũng không chạy thoát được đâu . Trần Tư Nhan, mày có thể đi , tao chỉ cần Dương Hạ thôi. Nó dám c.h.ử.i tao, hôm nay nó phải quỳ xuống l.i.ế.m giày xin lỗi tao mới xong chuyện."

 

Đám đông dạt ra một lối đi , Dương Hạ khều khều tôi : "Cậu đi trước đi !"

Anan

 

Tôi không nhúc nhích, Dương Hạ vì sợ mà mắt đã đỏ hoe, nước mắt chực trào, cô ấy run rẩy đẩy tôi : "Trần Tư Nhan, cậu đi đi ! Việc này liên quan gì đến cậu đâu ."

 

"Dương Hạ, cậu đừng sợ, hồi nhỏ tớ đ.á.n.h lộn giỏi lắm, chưa bao giờ thua đâu . Tớ sẽ không bỏ mặc cậu một mình ở đây đâu ."

 

Nghe vậy , Dương Hạ càng khóc dữ dội hơn.

 

Thật ra tôi cũng sợ nhưng chỉ cần kéo dài thời gian là được , Lý Thanh nhất định sẽ phát hiện ra tin nhắn gửi dở kia .

 

Nếu thật sự bỏ Dương Hạ lại đây, cô ấy coi như xong đời.

 

Đám người đó càng lúc càng ép sát, Dương Hạ cũng lau nước mắt, nhặt một viên gạch dưới đất lên.

 

Nhờ con d.a.o trong tay, tôi vẫn có thể cầm cự được với bọn chúng.

 

Có kẻ muốn xông lên cướp d.a.o, bị tôi điên cuồng quẹt cho một nhát nhưng giây tiếp theo lại có hai ba tên khác ập tới.

 

Trong lúc xô xát tôi bị trúng hai đ.ấ.m nhưng tôi nhất quyết không chịu thua.

 

Tôi từng đ.á.n.h nhau rất nhiều lần , tôi biết mình chỉ cần nắm c.h.ặ.t d.a.o, cho dù bị đ.á.n.h gục cũng không sao , chỉ cần liên tục vung d.a.o là được .

 

Máu b.ắ.n lên mặt tôi , Dương Hạ bị đá ngã, tôi liền chắn cho cô ấy vào góc tường.

 

Khắp người bị đá đau điếng, tôi nghe thấy những tiếng kêu la t.h.ả.m thiết, cuối cùng là tiếng còi cảnh sát. Thấy đám người đó định bỏ chạy, tôi mới thả lỏng tinh thần trong giây lát.

 

Khi Lý Thanh đến nơi, tôi không biết bị ai đá trúng, đang quỳ sụp xuống ôm bụng, đau đến mức không thở nổi.

 

Có người quỳ xuống trước mặt tôi , tôi ngẩng đầu nhìn Lý Thanh rồi nhe răng cười : "Em lại thắng rồi nhé."

 

Khoảnh khắc đó, ánh mắt Lý Thanh rất lạ, có đau lòng, có lo lắng, có xót xa và cả những cảm xúc khác mà tôi không hiểu nổi.

 

Anh ấy đưa tay lau vết m.á.u trên mặt tôi . Chắc hẳn gương mặt tôi lúc này trông tệ lắm, chắc là tím tái chỗ này sưng vù chỗ kia , lần nào đ.á.n.h nhau xong tôi cũng thế cả.

 

Cuối cùng tôi cũng nhớ ra mình hiện giờ siêu cấp xấu xí, bản năng muốn né tránh, tôi theo phản xạ đẩy Lý Thanh một cái nhưng lại bị anh ấy nắm c.h.ặ.t lấy.

 

"Đau không ?"

 

Tôi lắc đầu, đau đến mức tê liệt rồi , nên cũng không thấy đau mấy nữa.

 

Lý Thanh nhắm mắt lại .

 

Tôi vội giải thích: "Đừng lo, em không sao đâu ."

 

Nói xong tôi ráng gượng đứng dậy để chứng minh nhưng vừa mới đứng lên thì người đã nhũn ra ngất xỉu.

 

Trước khi lịm đi , tôi cảm nhận được mình đang được ôm c.h.ặ.t lấy.

 

Thật ra lớn lên rồi cũng tốt , hồi nhỏ đ.á.n.h nhau tôi chẳng dám ngất, vì sợ chỉ cần ngất đi là sẽ c.h.ế.t luôn.

 

Tôn Trạch đã bị kết án vì tội tụ tập sàm sỡ, quấy rối phụ nữ.

 

Tại tòa, Tôn Trạch cố gắng biện hộ: " Tôi chỉ muốn dọa bọn họ thôi, tôi không ngờ bọn họ dám phản kháng, lúc đó tôi bị kích động quá nên mới..."

 

Lời biện hộ của gã chẳng có tác dụng gì, bố mẹ gã thì khóc lóc t.h.ả.m thiết ở tòa. Tôn Trạch là con trai duy nhất của họ, họ nói muốn bồi thường bao nhiêu cũng được .

 

Lý Thanh đã từ chối. Nhìn cặp vợ chồng đó có vẻ thật sự rất đau lòng.

 

Kể từ sau vụ đ.á.n.h nhau đó, tôi và Dương Hạ đều ngoan ngoãn hơn hẳn.

 

Những nơi vắng vẻ là tuyệt đối không bước chân tới nữa.

 

Chúng tôi còn rủ nhau đi tập gym mỗi ngày.

Nỗi sợ hãi lớn nhất của con người chính là đến từ việc bản thân không đủ sức mạnh.

 

Giờ đây tôi ra ngoài không chỉ mang d.a.o, mà còn thủ sẵn một cái dùi cui điện mini và một bình xịt ớt nhỏ.

 

Vật bất ly thân giả trân: Khăn giấy.

 

Vật bất ly thân thực tế: Dùi cui điện.

 

Bảo vệ bản thân , bắt đầu từ chính mình .

 

Tôi tin chắc rằng, nếu có ai dám bắt nạt mình , thì đó là do tôi chưa đủ cơ bắp thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-dinh-hon-toi-va-nam-chinh-da-co-cai-ket-hanh-phuc/chuong-4.html.]

 

Tôi ra ngoài, Lý Thanh cũng bắt đầu đi theo.

 

Anh ấy không thích uống mấy loại trà sữa rẻ tiền hay đi dạo quanh mấy trung tâm thương mại cũ kỹ nhưng anh ấy lại thích đưa tôi đến trang trại để sưởi nắng.

 

Đặc biệt là vào mùa đông.

 

Anh ấy ngồi bên đó sưởi nắng lướt điện thoại, còn tôi và Dương Hạ thì thả diều.

 

Vì có Lý Thanh lái xe nên không cần đi xe điện, con ch.ó Samoyed nhà Dương Hạ cũng được mang theo. Nó cứ chạy tung tăng theo chúng tôi , trông như một cục bột khổng lồ vậy .

 

Kể từ khi có thêm Lý Thanh, thói quen đi dạo phố của hai đứa tôi đã chuyển thành đi dã ngoại.

 

Mùa xuân đi dã ngoại dưới chân núi, rồi câu cá dưới sông.

 

Mùa hè đi dã ngoại ở sa mạc, rồi giẫm lên những bãi cát nóng bỏng chân.

 

Mùa thu đi đến đồng cỏ, tôi đứng trên thảo nguyên nghêu ngao hát với Dương Hạ: " Tôi đến từ thảo nguyên, mang hơi ấm đến trái tim bạn."

 

Anh trai của Dương Hạ là Dương Xuân lần này cũng đi cùng, anh ấy ngồi đợi thịt cừu chín với Lý Thanh, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn con Samoyed đang chạy nhảy cùng hai đứa tôi .

 

Mấy ông chú già chẳng bao giờ quan tâm thảo nguyên đẹp thế nào, họ chỉ quan tâm xem lũ trẻ có bị lạc hay không thôi.

 

Chúng tôi ở trong lều m.ô.n.g cổ, hai người họ một lều, tôi với Dương Hạ một lều.

 

Ngủ đến nửa đêm, tôi lẻn ra ngoài ngắm trăng rồi nhắn tin cho Lý Thanh.

 

"Ra ngoài mau lên."

 

Vừa hay Lý Thanh vẫn chưa ngủ, anh ấy kéo khóa lều ra thì thấy tôi .

 

"Sao thế?"

 

Mắt tôi sáng rỡ: "Lên sườn núi ngắm trăng đi , chỉ hai chúng ta thôi."

 

Tôi luôn nghĩ rằng, bạn thân tuy quan trọng nhưng thỉnh thoảng cũng phải nhớ tới người yêu nữa.

 

Ví dụ như vào một đêm trăng thanh gió mát như thế này .

 

Gió thổi qua t.h.ả.m cỏ rì rào.

 

"Đêm nay ánh trăng thật đẹp ."

 

Lý Thanh nhìn vầng trăng bị mây đen che khuất phân nửa, im lặng không nói gì.

 

Không thấy anh ấy trả lời, tôi định nắm tay anh ấy nhưng lại hụt.

 

Lý Thanh không biết đang nghĩ gì mà lại ngồi xích ra xa một chút. Tôi không cam lòng, lại gần hơn, dứt khoát nắm c.h.ặ.t lấy tay anh ấy .

 

Anh ấy không nói lời nào, chỉ rũ mắt xuống.

 

Tôi tức đến mức bật cười : "Anh có ý gì đây? Quen nhau cả năm trời rồi , giờ anh mới giả vờ không thân thiết thì có hơi muộn rồi đấy."

 

"Hôm nay Dương Xuân có hỏi anh ."

 

Đó là anh trai của Dương Hạ, tôi thắc mắc: "Hỏi anh cái gì?"

 

Lý Thanh ngẩng đầu, trong vẻ ôn nhu có chút bất lực, anh ấy khẽ thở dài: "Hỏi anh có phải là anh trai của em không , anh không biết phải trả lời thế nào."

 

"Chuyện đó khó thế sao ?"

 

"Trần Tư Nhan, anh 34 tuổi rồi ."

 

"Thì đã sao ?"

 

"Vài năm nữa em sẽ hối hận cho xem."

 

"Đó là chuyện của tương lai, liên quan gì đến bây giờ? Suốt ngày cứ đi lo lắng mấy chuyện chưa xảy ra , anh không thấy chán à ?"

 

"Trần Tư Nhan, anh không còn ở cái tuổi mười chín nữa."

 

"Nếu anh mười chín tuổi, chắc gì em đã yêu anh ."

 

Lý Thanh ngẩng đầu nhìn tôi .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...