Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[Biết làm sao đây, em muốn tìm người khác chơi cùng.]
[Hay là chúng ta dừng lại đi .]
Gửi xong những dòng đó, tôi lười chẳng buồn để ý đến anh nữa, trực tiếp tắt máy rồi đi ngủ.
Ngày hôm sau .
Tôi ngủ một mạch đến tận trưa mới thức dậy.
Vừa mở mắt ra , tôi phát hiện điện thoại của mình gần như bị tin nhắn của Giang Doãn Thần nhấn chìm.
[Cục cưng, đừng bỏ anh lại .]
[Nếu em chán những trò này rồi , chúng ta có thể cùng nhau tìm những điều thú vị khác. Đừng làm những chuyện chúng ta từng làm với người khác được không ?]
[Cục cưng, đừng tìm người khác, không được tìm người khác.]
[Trên người chúng ta đều có dấu vết của đối phương. Ngày nào soi gương anh cũng nhớ tới em, em không thể giữa chừng bỏ rơi anh .]
[Những điều em không thích anh sẽ sửa. Em muốn anh làm gì anh cũng làm .]
[Chuyển khoản: 52.000,00 tệ]
[Cục cưng, trả lời anh đi . Em thật sự không cần anh nữa sao ?]
...
Tôi ngây người .
Bị tôi phớt lờ cả một đêm, một người kiêu ngạo như anh ngoài đời vậy mà lại cam tâm hạ mình đến mức này .
Tôi hỏi:
[Thật sự chuyện gì cũng làm sao ?]
Anh lập tức gửi tin nhắn thoại tới:
"Cục cưng, cuối cùng em cũng chịu trả lời anh rồi ."
Giọng anh đầy mệt mỏi, dường như đã thức trắng đêm chờ tôi .
"Cuối cùng em cũng chịu để ý đến anh ."
"Anh còn tưởng... còn tưởng em không cần anh nữa."
"Chỉ cần em vẫn cần anh , anh làm gì cũng được ."
"Thật đấy, chuyện gì anh cũng làm được ."
Thật ra trước khi biết anh là Giang Doãn Thần, tôi đã từng muốn gặp mặt anh ngoài đời.
Muốn nghiêm túc yêu anh .
Đáng tiếc tất cả đều không thể nữa rồi .
Nhưng bây giờ tôi đã nghĩ thông.
Nếu tôi quan trọng với anh đến vậy .
Tại sao không chơi đùa anh từ trong ra ngoài cho thỏa thích rồi mới dứt khoát chia tay?
Đặc biệt là nghĩ đến chuyện tối qua, tôi lại thấy tức.
Thế là tôi nghĩ ra một cách để làm khó anh :
[Ồ, vậy hôm nay anh mang món đồ đó đến công ty đi .]
[Lúc nào cũng chỉ ở nhà, chẳng thú vị chút nào.]
[Em muốn anh đeo nó ở công ty cả ngày, không quá đáng chứ?]
Anh sững người một chút rồi bật cười :
"Cục cưng, hóa ra bây giờ em thích chơi kiểu này à ?"
"Được thôi, anh nghe em hết."
Tôi cười .
[Em sẽ gọi video kiểm tra bất cứ lúc nào.]
[Nếu anh không ngoan ngoãn làm theo, chúng ta chia tay.]
Hai chữ "chia tay" rõ ràng khiến anh hoảng hốt, giọng nói lập tức khàn đi :
"Anh... anh sẽ nghe lời."
" Nhưng em không được chia tay anh ."
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời của anh .
Tôi lại nhớ tới gương mặt lạnh lùng của Giang Doãn Thần ngoài đời, khóe môi bất giác cong lên thành một nụ cười đầy gian xảo.
Hừ hừ hừ.
Bình thường lúc nào cũng nhìn tôi không vừa mắt.
Sau lưng chẳng phải vẫn ngoan ngoãn để tôi sai bảo sao ?
Đáng đời!
Đáng đời!
Ha ha ha!
Nhưng cười cười ...
Nước mắt tôi lại bất ngờ rơi xuống.
Tôi ngẩn người nhìn giọt nước mắt trên màn hình điện thoại.
À...
Tại sao bạn trai quen qua mạng của tôi lại là Giang Doãn Thần chứ?
Là Giang Doãn Thần: người không thể nào nhất trên thế giới này .
Là chú ch.ó nhỏ duy nhất sẽ khóc vì tôi , cười vì tôi , và tuyệt đối trung thành với tôi .
Cho dù tôi có thích anh đến đâu .
Anh cũng sẽ không bao giờ tồn tại trong hiện thực.
Rùa
Giống như khi cuối cùng bạn cũng thích một người .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-choc-vo-khoc-anh-trai-lanh-lung-ha-minh-do-danh/chuong-4.html.]
Nhưng rồi lại phát hiện người đó vốn chưa từng tồn tại.
Mãi đến lúc này tôi mới nhận ra .
Đúng vậy .
Thì ra ...
Tôi đã thất tình rồi .
8
Tối hôm đó, tôi uống say một trận ở quán bar.
Chuyện tôi thất tình không thể kể với bất kỳ ai.
Nên chỉ đành một mình tới quán bar mượn rượu giải sầu.
Vừa uống, tôi vừa mở điện thoại lên.
Khung chat với Giang Doãn Thần lại hiện 99+ tin nhắn.
Bởi vì tôi lại phớt lờ anh suốt một ngày.
[Cục cưng, chẳng phải em nói sẽ kiểm tra sao ?]
[Anh vẫn luôn ngoan ngoãn làm theo mà, sao em không kiểm tra vậy ?]
[Hình ảnh ch.ó con rơi nước mắt JPG]
[Cục cưng, em có ở đó không ?]
[Đừng phớt lờ anh .]
Tôi nhìn những tin nhắn ấy nhưng không trả lời.
Tôi uống hết ly này đến ly khác.
Chẳng mấy chốc đã say đến mức gục xuống bàn, bất tỉnh nhân sự.
Ông chủ quán bar hết cách, đành phải gọi điện cho Giang Doãn Thần, bảo anh tới đón tôi .
Khi Giang Doãn Thần tới nơi, nhìn thấy tôi nồng nặc mùi rượu, anh khẽ cau mày.
"Giang Nịnh, kiếp trước chắc anh nợ em."
Anh nhẹ nhàng đẩy tôi :
"Dậy đi , anh đưa em về nhà."
Tôi mơ màng mở mắt, nhìn người đàn ông trước mặt đang mặc chiếc sơ mi đen đầy vẻ c.ấ.m d.ụ.c.
Bỗng nhiên tôi phát hiện nơi n.g.ự.c áo anh dường như hơi nhô lên bất thường.
Giang Doãn Thần khoanh tay, cười lạnh nhìn tôi :
"Giang Nịnh, anh không muốn bế em đâu . Tốt nhất em nên tự đứng dậy rồi lên xe."
Tôi nhìn chằm chằm vào n.g.ự.c anh , đầu óc quay cuồng vì men rượu, đột nhiên buột miệng:
"Vẫn còn đeo sao ?"
Nụ cười trên môi người đàn ông biến mất.
Đầu óc anh trống rỗng trong thoáng chốc.
"...Em nói gì cơ?"
Tôi toe toét cười ngốc nghếch:
"Chính là cái đó đó."
Anh siết lấy cổ tay tôi :
"Cái gì?"
"Giang Nịnh, nói rõ cho anh ."
Tay tôi không yên phận, sờ loạn trên n.g.ự.c anh .
"Ngoan nào."
"Em đã nói rồi mà, sẽ kiểm tra bất cứ lúc nào."
Bị tôi chạm trúng chỗ nhạy cảm.
Lớp vải cọ qua vùng da vốn đã đỏ ửng.
Giang Doãn Thần khẽ hít sâu một hơi .
Anh nhìn tôi .
Mặc cho đôi tay tôi tùy ý quậy phá trên người mình .
Rất lâu sau , anh mím c.h.ặ.t môi.
Rồi cúi người xuống, nhẹ nhàng vòng tay qua eo tôi , cẩn thận bế tôi lên.
"Cục cưng."
"Chúng ta về nhà thôi."
9
Sáng hôm sau tỉnh dậy sau cơn say, đầu tôi vẫn còn choáng váng.
Tôi nằm trên giường ngẩn người rất lâu.
Đột nhiên phát hiện quần áo trên người đã bị thay mất, tôi hoảng hốt ngồi bật dậy.
Tôi day day thái dương.
Tôi nhớ tối qua mình đã uống say bí tỉ ở quán bar.
Sau đó thì sao ?
Không nhớ nổi nữa.
Tôi đưa mắt nhìn quanh.
Ơ?
Đây là biệt thự nhà họ Giang.
Chaporia
Bình Luận (0)