Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sau khi năm ba bắt đầu nhập học.
Tôi lập tức chuyển vào ký túc xá.
Bạn cùng phòng hỏi tôi :
"Sao rồi ? Có tiến triển gì với bạn trai quen qua mạng không ?"
"Hai người gặp mặt chưa ? Tiến triển đến đâu rồi ?"
Tôi lắc đầu.
"Tớ định chia tay anh ấy ."
Cô ấy sửng sốt.
"Không phải chứ?"
"Trước đây cậu thích người ta như vậy , ngày nào cũng ôm điện thoại cười ngốc cơ mà."
"Cậu nói thật đi , có phải gặp mặt rồi phát hiện anh ta xấu lắm không ?"
Giang Doãn Thần không hề xấu .
Nói thật.
Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng gặp ai đẹp trai hơn anh .
Có lẽ hồi bé tôi bám lấy anh như vậy cũng vì tôi mê cái đẹp từ nhỏ.
Haiz.
Một người đẹp trai như thế...
Sao lại cố tình mọc thêm cái miệng chứ.
Nhưng nghĩ lại .
Đây đúng là một cái cớ rất hay .
Đỡ phải tự nghĩ lý do khác.
Thế là tôi dứt khoát gật đầu.
" Đúng vậy ."
"Anh ta xấu lắm."
Bạn cùng phòng thở dài.
"Quả nhiên yêu qua mạng có rủi ro."
"Gặp mặt cần phải thận trọng."
Cô ấy vỗ vai tôi .
"Không sao đâu ."
"Tối nay khoa mình có buổi giao lưu với bên khoa Luật."
"Đến lúc đó cậu đi cùng tớ."
"Lần này chúng ta không yêu qua mạng nữa."
"Chúng ta yêu một mối tình học đường thật ngọt ngào."
Tôi gật đầu.
"Được thôi."
12
Lần này là buổi giao lưu với các đàn em năm hai.
Một đám người trẻ tuổi vừa cười vừa nói , bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Bạn cùng phòng của tôi đã nhanh ch.óng hòa nhập với đám đàn em bên kia rồi .
Dù ở trên mạng tôi nói chuyện rất táo bạo.
Nhưng ngoài đời, tôi lại không phải người giỏi giao tiếp.
Vì thế, tôi chỉ lặng lẽ ngồi một góc, ăn trái cây trong đĩa hoa quả.
Đúng lúc ấy , Giang Doãn Thần gọi điện tới.
"Nịnh Nịnh, tối nay anh nấu những món em thích."
"Em có muốn về nhà không ? Anh tới đón em."
"Đều là những món em thích cả."
"Có cánh gà coca, sườn xào chua ngọt, đậu phụ Ma Bà và cơm rang nấm cục đen."
Nghe những món ăn ấy , tôi quả thực có chút d.a.o động.
Đúng lúc đó, một đàn em mặc áo sơ mi trắng chủ động tới bắt chuyện với tôi .
"Chào chị Giang Nịnh."
Tôi ngẩn người :
"Em quen chị sao ?"
Cậu ấy ngượng ngùng gật đầu.
"Lúc lễ kỷ niệm trường, chị làm MC, em đã chú ý đến chị rồi ."
"Hôm đó chị mặc váy trắng, nổi bật lắm."
"Người dẫn chương trình bên cạnh quên lời, nhưng phản ứng ứng biến của chị rất tốt ."
"Em vẫn luôn rất ngưỡng mộ chị. Chúng ta có thể kết bạn WeChat không ?"
Tôi cười gật đầu.
"Được chứ."
"Em quét mã của chị hay chị quét mã của em?"
Giang Doãn Thần khựng lại , giọng điệu lập tức nghiêm túc.
"Nịnh Nịnh, em nói gì cơ?"
"Em định kết bạn với ai?"
Tôi trực tiếp cúp máy, chuyển sang giao diện WeChat rồi đưa mã QR cho đàn em quét.
Sau khi thêm được phương thức liên lạc của tôi , cậu ấy còn ghim cuộc trò chuyện lên đầu ngay trước mặt tôi .
Người được ghim đầu tiên của tôi vốn là bạn trai quen qua mạng: Giang Doãn Thần.
Tôi suy nghĩ một chút.
Sau đó dứt khoát bỏ ghim anh , đổi thành cậu đàn em này .
Thêm
được
WeChat của
tôi
,
cậu
ấy
vui đến thấy rõ.
Hai má đỏ bừng.
"Chị ơi, em có thể ngồi cạnh chị không ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-choc-vo-khoc-anh-trai-lanh-lung-ha-minh-do-danh/chuong-6.html.]
Lần đầu tiên được người khác bắt chuyện như thế, tôi hơi căng thẳng.
Bạn cùng phòng thấy vậy liền vỗ vai tôi rồi nói với cậu ấy :
"Tất nhiên là được rồi !"
Cô ấy nháy mắt với tôi , còn làm động tác nắm tay cổ vũ.
"Đây là nam thần khoa Luật đấy, cậu phải biết nắm bắt cơ hội."
Tôi gật đầu.
Cậu đàn em áo trắng ngồi xuống bên cạnh tôi .
Tôi cũng thật lòng muốn bắt đầu một mối quan hệ mới.
Nhưng lại không biết nên nói gì.
Hồi nhỏ thật ra tôi rất thích nói chuyện.
Lúc nào cũng quấn lấy Giang Doãn Thần, líu ríu không ngừng.
Nhưng vì Giang Doãn Thần quá lạnh nhạt.
Tôi chỉ có thể vắt óc tìm chủ đề, rồi nhanh ch.óng bị anh dùng một câu kết thúc cuộc trò chuyện.
Điều đó đả kích nhiệt tình giao tiếp của tôi rất nhiều.
Vì thế, chẳng biết từ lúc nào tôi đã trở nên ít nói .
May mà cậu đàn em này lại rất hoạt ngôn.
Cậu ấy luôn có thể nhắc đúng những chủ đề tôi hứng thú.
Chẳng mấy chốc chúng tôi đã thân thiết hơn.
Sau khi buổi giao lưu kết thúc, tôi vẫn còn chưa muốn về.
Cậu ấy chủ động đề nghị:
"Để em đưa chị về ký túc xá nhé."
Tôi đồng ý:
"Được."
Suốt dọc đường, tôi và cậu ấy vừa đi vừa cười nói .
Đúng lúc đó, cậu đàn em bỗng dừng bước.
"Chị ơi, sao người đàn ông phía trước cứ nhìn chúng ta mãi vậy ?"
"Chị quen anh ta à ?"
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Người đó không ai khác.
Chính là Giang Doãn Thần.
Anh đứng dưới ánh đèn đường mờ tối, nhìn cậu đàn em đang đứng cạnh tôi với ánh mắt cực kỳ u ám.
13
Lúc đi ngang qua anh .
Anh gọi tôi :
"Nịnh Nịnh."
Tôi cứ thế đi thẳng qua bên cạnh.
Cậu đàn em hỏi:
"Không cần để ý tới anh ta sao ?"
Tôi đáp:
"Không quen, không biết , không cần để ý."
Tim Giang Doãn Thần đau nhói.
Anh giữ lấy tay tôi , cười mà không cười nhìn cậu đàn em.
" Tôi là anh trai của Giang Nịnh."
Rùa
"Cứ giao em ấy cho tôi là được , cậu về đi ."
Cậu đàn em ngẩn người .
"Chị ơi, anh ấy là anh trai chị sao ?"
Không muốn lôi người ngoài vào chuyện gia đình mình .
Tôi thở dài.
"Xem như vậy đi ."
"Em về trước đi ."
Cậu ấy lo lắng nhìn tôi một cái.
Thấy thái độ tôi kiên quyết.
Cuối cùng chỉ có thể chần chừ rời đi .
Sau khi cậu ấy đi khỏi.
Tôi đẩy Giang Doãn Thần ra .
"Anh tới đây giả vờ làm anh trai tốt cái gì? Em với anh không thân ."
Vành mắt Giang Doãn Thần đỏ lên:
"Em không nhận Giang Doãn Thần nữa. Cũng không nhận anh luôn sao , cục cưng?"
Khoảnh khắc ấy , đầu óc tôi trống rỗng.
Tôi lẩm bẩm hỏi:
"Anh biết hết rồi ?"
"Ừ."
"Anh nhìn thấy hình xăm của em rồi ."
"Không phải ."
"Hôm em say rượu đó... em nhất quyết đòi kiểm tra."
Tôi kinh ngạc mở to mắt.
Anh cúi đầu.
"Xin lỗi . Trước đây anh không nên đối xử với em như vậy ."
Tôi dùng sức muốn rút tay về.
"Nếu anh đã biết là em. Thì càng nên buông em ra ."
"Dù sao anh ghét em như thế cơ mà, không phải sao ?"
Chaporia
Bình Luận (0)