20px

Gả vào Hầu phủ Hy Bình đã sáu năm.

 

Ta thủ tiết sống như góa phụ suốt sáu năm ấy .

 

Phu quân của ta trấn thủ Bắc Cương, lại tranh thủ lúc nhàn rỗi để yêu đương sống c.h.ế.t với một nữ t.ử khác.

 

Nàng ta xinh đẹp , mạnh mẽ, có thể phi ngựa, múa trường thương, tinh thông binh pháp, cùng phu quân ta kề vai sát cánh ra chiến trường g.i.ế.c địch.

 

Bách tính biên thành và các tướng sĩ đều gọi nàng ta là phu nhân tướng quân.

 

Còn ta , vị phu nhân tướng quân chân chính, lại chẳng có mấy ai biết đến.

 

Nàng ta là chim ưng nơi Bắc Cương.

 

Ta là chim sẻ trong hậu trạch.

 

Nhưng tai họa đã lặng lẽ kéo đến.

 

1

 

Ta thủ tiết sống như góa phụ trong Hầu phủ Hy Bình sáu năm.

 

Thứ nhận được từ phu quân chỉ là một món quà.

 

Một chiếc hộp gấm, bên trong là một phong thư.

 

Ta rất thích.

 

Ngày nhận được nó, chỉ cảm thấy đất trời như rộng mở hơn rất nhiều.

 

Nhưng cảnh đẹp chẳng kéo dài được bao lâu. Ngay ngày hôm sau , ta đã nghe tin hắn gặp chuyện.

 

Phu quân ta , thế t.ử Hầu phủ Hy Bình, An Viễn tướng quân tam phẩm – Tống Diệu Xuyên, bị nghi tư thông với công chúa Bắc Địch, có dấu hiệu phản quốc.

 

Dù chưa có bằng chứng xác thực nhưng Thánh thượng nổi trận lôi đình.

 

Tống gia bị tước quan đoạt tước.

 

Cha chồng ta có chút thế lực trong triều, lại là đường đệ của Thái hậu đương triều.

 

Thuở nhỏ hai người cùng lớn lên dưới gối tổ phụ tổ mẫu, tình cảm chẳng khác gì ruột thịt.

 

Không ít quan viên đứng ra cầu tình cho phu quân ta .

 

Thái hậu cũng sai người đi khắp nơi dàn xếp.

 

Vì thế Hầu phủ Hy Bình chỉ bị tước tước vị, không bị tịch biên.

 

Nhưng phủ đệ do Hoàng đế ban thưởng vẫn bị thu hồi.

 

Ba ngày sau phải dọn đi .

 

Chính viện rối ren hỗn loạn.

 

Cha chồng tức đến ngã bệnh, mê man bất tỉnh.

 

Mẹ chồng thì thu dọn rương hòm, cho những hạ nhân không cần thiết nghỉ việc.

 

Khi ta đến chính viện.

 

Mẹ chồng hỏi:

 

“Tranh nhi, con đã thu dọn xong chưa ?”

 

“Đã thu dọn xong rồi ạ.”

 

Cha chồng và mẹ chồng đối xử với ta như con gái ruột.

 

Ta cũng chưa từng tránh hiềm nghi.

 

Vì thế liền ngồi bên giường cha chồng châm cứu cho ông.

 

Sau hai khắc, cha chồng chậm rãi tỉnh lại , khạc ra một ngụm đờm đặc.

 

Ông già nua rơi lệ.

 

“Tên nghịch t.ử này , năm đó ta nên đ.á.n.h c.h.ế.t nó mới phải !”

 

“Phụ thân giữ gìn sức khỏe.”

 

Ta nhẹ giọng khuyên nhủ.

 

“Ngày tháng sau này còn dài. Cả nhà già trẻ đều phải dựa vào người .”

 

Ta có bốn vị tiểu thúc t.ử và hai tiểu cô còn chưa xuất giá.

 

Cả nhà vẫn cần cha chồng chống đỡ.

 

Cha chồng thuận được hơi thở này , liền để thứ t.ử dìu mình ra ngoại viện sắp xếp chuyện chuyển nhà.

 

Từ Hầu phủ rộng lớn xa hoa dưới chân hoàng thành.

 

Chúng ta chuyển tới ngõ Vạn Cảnh chật hẹp đông đúc.

 

Trạch viện cũng không tệ, nhưng hoàn toàn không thể sánh với Hầu phủ.

 

Ta được phân cho một tiểu viện thanh tĩnh nhất ở phía tây.

 

Tên là Như Trúc đường.

 

Nửa tháng sau , phu quân ta được đưa về nhà.

 

Lần gặp lại này , hắn vô cùng chật vật.

 

Toàn thân đầy thương tích.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/xuan-canh-chiet-hoan/chuong-1.html.]

Vết thương ở tay phải còn nghiêm trọng hơn, gần như đã phế.

 

Là do thân tín khiêng hắn trở về.

 

Cha chồng mắng hắn thậm tệ.

 

Mẹ chồng lạnh lùng nhìn hắn .

 

Đám tiểu thúc t.ử và tiểu cô đều tránh hắn thật xa.

 

“Tìm một viện trong hậu trạch cho hắn dưỡng thương.” Cha chồng nói .

 

Ta lại đáp: “Không ổn .”

 

“Trước tiên nên đưa hắn vào cung, để bệ hạ nhìn thấy hắn .”

 

Cha chồng do dự.

 

Ông sợ gây chuyện. Thánh tâm khó dò.

 

Nếu khiến Hoàng đế nổi giận thêm lần nữa, hậu quả khó lường.

 

Nhưng ta vẫn kiên trì.

 

“Dù bệ hạ có tiếp tục trách phạt, chỉ cần người xả được cơn giận này , Tống gia vẫn còn cơ hội trở mình .”

 

“Nếu không , đời đời kiếp kiếp cũng chỉ có thể sống trong ngõ Vạn Cảnh.”

 

Mẹ chồng luôn đứng về phía ta .

 

Bà lập tức nói :

 

“Đưa tên nghịch t.ử này tới Nam Dương môn.”

 

“Dù bệ hạ không chịu gặp, cũng để các quan viên qua lại nhìn thấy bộ dạng hiện giờ của nó.”

 

Hắn đ.á.n.h thua trận.

 

Toàn thân nhếch nhác.

 

Hắn từng là vị tướng quân thiếu niên thành danh, giờ đây một cánh tay đã phế.

 

Ánh mắt đờ đẫn, không có tiêu cự.

 

Giống như một người c.h.ế.t còn sống.

 

Chỉ vì mang danh nghi ngờ tư thông với Bắc Địch mà phong tỏa cả Tống gia.

 

Có phải quá hà khắc rồi hay không ?

 

Thế là Tống gia khiêng phu quân ta đến Nam Dương môn.

 

Ta cùng cha chồng, mẹ chồng và hai vị tiểu thúc t.ử đã trưởng thành đều quỳ ngoài cổng.

 

Bệ hạ không chịu gặp.

 

Chỉ sai đại thái giám bên cạnh ra trách mắng một trận.

 

Ta không chịu rời đi .

 

Ta không đi , cha chồng và mẹ chồng cũng cùng ta quỳ tiếp.

 

Các quan viên tan triều đi ngang qua nhìn thấy, đều nhỏ giọng bàn tán rồi tránh xa.

 

Không một ai dám tới nói với chúng ta một câu.

 

Ban đêm giá lạnh.

 

Nước nhỏ xuống liền kết thành băng.

 

Phu quân ta nằm trên tấm chiếu cỏ, sắc mặt dần tái xanh.

 

Hắn cũng bị lạnh đến thấu xương, nhưng dường như hoàn toàn không cảm nhận được .

 

Nằm bất động.

 

Đến canh ba.

 

Một cửa nhỏ bên góc hoàng cung mở ra .

 

Thái t.ử mặc hoa phục, dưới ánh đèn do tiểu thái giám cầm theo, đứng trước mặt chúng ta .

 

Hắn nói : “Về đi .”

 

“Thái hậu nghe nói các người vẫn còn quỳ, đã khóc đến không ngừng.”

 

Hoàng đế nổi giận.

 

Thái hậu khóc .

 

Đến cả Thái t.ử cũng đích thân xuất hiện.

 

Đã tới mức này , nên biết tiến biết lùi.

 

Ta đỡ mẹ chồng đứng dậy.

 

Lại bảo hai vị tiểu thúc t.ử khiêng phu quân gần như tàn phế lên.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Đang định trở về.

 

Thái t.ử lại gọi ta .

 

Hắn nói :

 

“Tranh nhi, đừng làm loạn nữa. Hãy chăm sóc cha mẹ chồng muội cho tốt .”

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...