20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Hắn là biểu ca của ta .

 

Mẫu thân ta là biểu muội bên ngoại của Nhân Chiêu Hoàng hậu, mẫu thân ruột của hắn .

 

Ta đáp một tiếng:

 

“Vâng.”

 

Rồi hành lễ cáo lui.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Hắn lại gọi: “Tranh nhi.”

 

Ta dừng bước, quay đầu nhìn lại .

 

Gương mặt hắn ẩn trong bóng tối dưới mái hiên Nam Dương môn, ta không nhìn rõ.

 

Thân hình cao lớn thon dài.

 

Ánh đèn trong tay tiểu thái giám cũng không chiếu tới mặt hắn .

 

“Đêm lạnh, mau trở về đi .”

 

Hắn dặn dò.

 

Ta lại hành lễ một lần nữa rồi rời đi .

 

 

Ngõ Vạn Cảnh vốn đã chật hẹp.

 

Hai vị tiểu thúc t.ử chưa trưởng thành phải ở chung một viện, hai vị tiểu cô thì chen chúc trong một viện nhỏ hơn nữa.

 

Không còn viện nào dư ra .

 

Ta đồng ý để Tống Diệu Xuyên ở Tây sương phòng của Như Trúc đường dưỡng thương.

 

Những ngày sau đó, kinh thành bàn tán không ngừng về Tống gia.

 

Còn Tống Diệu Xuyên vẫn như người c.h.ế.t còn sống. Hắn không ăn, không uống, không động đậy.

 

Cha chồng và mẹ chồng mắng hắn , trách hắn . Nhưng cũng đau lòng đến mức ăn không ngon, ngủ không yên.

 

Ta bèn gọi thân tín đi theo hắn tới hỏi chuyện.

 

“Đại tướng quân có một vị ái thiếp đã theo ngài ấy hơn năm năm.”

 

“Nàng từng ra chiến trường, từng lập công, đa mưu túc trí, tinh thông binh pháp, còn sảy t.h.a.i hai lần .”

 

“Nàng ấy không phải gian tế.”

 

“Cũng không phải công chúa Bắc Địch.”

 

Tên thân tín nói xong thì lập tức hối hận.

 

Hắn căng thẳng liếc nhìn ta .

 

Ta hiểu.

 

Tống Diệu Xuyên đã sáu năm bình loạn ở Bắc Cương không chịu trở về.

 

Không chỉ vì Bắc Địch khó đối phó.

 

Mà còn vì nơi đó có một gia đình khác của hắn .

 

“ Nhưng triều đình đã xác định nàng ta là công chúa Bắc Địch.”

 

Ta bình tĩnh nói .

 

Tên phó tướng thân tín lập tức kích động.

 

Khăng khăng nói chuyện đó không thể nào xảy ra .

 

“Vậy lần đại bại này là vì sao ?” Ta hỏi.

 

Hắn đáp: “Trong quân có nội gián, đ.á.n.h cắp bản đồ bố phòng.”

 

“Đã tra ra chưa ?”

 

“Chưa.”

 

Trận đại bại ấy .

 

Ba mươi vạn đại quân tổn thất quá nửa. Mất liền hai tòa thành.

 

Triều đình phải đổi tướng ngay trước trận mới miễn cưỡng ổn định được cục diện, thu hồi thành trì đã mất.

 

Tống Diệu Xuyên là tội nhân.

 

Có lẽ chiến thắng quá nhiều năm đã khiến hắn trở nên kiêu ngạo mới phạm phải sai lầm lớn như vậy .

 

Triều đình không c.h.é.m đầu hắn , không tru di Tống gia, cũng không liên lụy đến ta .

 

Đúng là hoàng ân cuồn cuộn.

 

 

Ngày thứ chín Tống Diệu Xuyên giả c.h.ế.t.

 

Ta sai người kéo hắn ném ra giữa sân.

 

Đúng lúc giữa mùa đông giá rét.

 

Băng dưới mái hiên kết thành từng dải như rèm cửa.

 

Cả sân lạnh đến thấu xương.

 

Ta đích thân hắt một gáo nước lạnh lên người hắn .

 

Cuối cùng hắn cũng động đậy.

 

Ta nhìn hắn , lạnh nhạt nói :

 

“Tôn Tẫn tàn phế mà vẫn mưu lược hơn người .

 

“Tư Mã Thiên chịu cung hình mà để lại tuyệt tác sử gia.”

 

“Ngươi chỉ mới hỏng một cánh tay phải , thân thể vẫn còn lành lặn.”

 

“Nếu tối nay không c.h.ế.t cóng trong sân, sáng mai lập tức đứng dậy cho ta .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-canh-chiet-hoan/chuong-2.html.]

 

“Rèn luyện cánh tay trái.”

 

Tống Diệu Xuyên bị bỏ mặc ngoài sân suốt một đêm.

 

Hôm sau sốt cao.

 

Nhưng cảm xúc của hắn không còn là sự c.h.ế.t lặng, mà là phẫn nộ.

 

Ta đưa cho hắn một viên T.ử Tuyết đan để hạ sốt.

 

Hắn trút hết cơn giận.

 

Tự sửa soạn bản thân .

 

Thay y phục sạch sẽ.

 

Rồi tới trước mặt phụ mẫu quỳ xuống dập đầu nhận lỗi .

 

Hắn đã liên lụy những binh sĩ đi theo mình nhiều năm.

 

Liên lụy bách tính biên thành.

 

Cũng liên lụy cả Tống gia.

 

Cha chồng và mẹ chồng không mắng nữa. Chỉ nói :

 

“Nếu ngươi có oan khuất, hãy đứng lên mà báo thù.”

 

“Đừng c.h.ế.t một cách hèn nhát, để lại tiếng xấu muôn đời cho Tống gia.”

 

Ta tiếp tục châm cứu, hoạt huyết cho cánh tay phải của hắn .

 

Lại mời Lý Canh Điền, vị đao sư giỏi nhất, tới dạy hắn dùng đao bằng tay trái.

 

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

 

Đến khi tay phải của hắn có thể cầm đũa đã là tháng ba năm sau .

 

Xuân về hoa nở.

 

Hắn nhìn ta , hỏi: “Nàng tên là Tô Tranh, phải không ?”

 

Ta khẽ mỉm cười . “Không phải .”

 

 

Ta có nhũ danh là Tranh nhi, nhưng ta không tên là Tô Tranh.

 

Thậm chí cũng không mang họ Tô.

 

Tên thật của ta là Vương Hành.

 

Ta nói thật với Tống Diệu Xuyên.

 

Nghe xong, vẻ mặt hắn vẫn thản nhiên, không lộ ra chút khác thường nào, chỉ gật đầu nói :

 

“Ta nhớ rồi .”

 

Sau đó hắn lại hỏi:

 

“Ta nhớ đêm trước đại hôn, ta nhận thánh chỉ xuất chinh. Hôm bái đường là nhị đệ thay ta ôm áo mũ hành lễ cùng nàng. Hơn sáu năm qua, vì sao nàng không rời đi ?”

 

Ta im lặng.

 

Hắn tự trả lời:

 

“Là ý của nhạc mẫu sao ?”

 

“Không! Đó là ý của chính ta .”

 

Ta nhìn hắn đáp, hắn có chút khó hiểu.

 

Từng có một thời, hắn là thiếu niên nổi bật nhất kinh thành.

 

Mười ba tuổi ra chiến trường.

 

Một tay nhấc thanh đại đao nặng sáu mươi cân, c.h.é.m đầu địch, danh chấn thiên hạ.

 

Hắn là thế t.ử phủ Hy Bình Hầu, là cháu trai của Thái hậu.

 

Dung mạo tuấn mỹ thừa hưởng từ mẫu thân hắn . Thông minh tuyệt đỉnh, bách chiến bách thắng.

 

Mỗi khi các khuê nữ bàn chuyện hôn sự, không ai không nhắc tới hắn .

 

Ta xuất thân danh môn, mẫu tộc hiển hách.

 

Nhờ vậy mới vượt lên giữa vô số quý nữ, trở thành thê t.ử của Tống Diệu Xuyên.

 

“Nàng vẫn còn trẻ, có lẽ nên rời đi . Không cần cùng chúng ta chịu khổ.”

 

Ta biết , hắn là đang thử lòng ta .

 

Ta không trả lời.

 

Hắn lại hỏi:

 

“Lý sư phụ nói ông ấy nhận dạy ta không phải vì gia thế của nàng, mà là vì nàng.”

 

“Nàng quen vị đao khách danh chấn thiên hạ ấy thế nào?”

 

Lần này ta trả lời.

 

“Con gái ông ấy suýt mất mạng, là ta cứu.”

 

“Nàng biết y thuật.”

 

Đó không phải câu hỏi, mà là lời khẳng định. Dù sao cánh tay phải của hắn hiện tại có thể cầm đũa được , cũng là nhờ ta châm cứu.

 

“Ta còn biết thêu thùa.” Ta nói thêm.

 

Hắn khẽ cười .

 

Nụ cười rất nhạt.

 

Tựa như gió nhẹ lướt qua mặt hồ, chỉ để lại vài gợn sóng mỏng manh.

 

Đó là lần đầu tiên hắn mỉm cười kể từ ngày bị thương trở về.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...