20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Trong triều liên tiếp xảy ra đại sự. Bắc Địch lại quấy nhiễu biên cương.

 

Vị đại tướng thay thế Tống Diệu Xuyên bị người Bắc Địch ám sát.

 

Triều đình vì thế đau đầu không thôi.

 

Hoàng đế càng thêm căm ghét Tống Diệu Xuyên.

 

Ngài cho rằng chính hắn tư thông bán nước, nuôi lớn dã tâm của Bắc Địch.

 

Ngoài họa biên cương.

 

Trong triều còn có chuyện quan viên tham ô.

 

Những ngày tháng ở ngõ Vạn Cảnh cứ chậm rãi trôi qua.

 

Tống Diệu Xuyên rất kiên nhẫn. Mỗi ngày đều luyện dùng đao bằng tay trái, đồng thời phục hồi cánh tay phải .

 

Ta khai khẩn một mảnh đất nhỏ phía sau Như Trúc đường để trồng rau.

 

Hắn nói đám nha hoàn bà t.ử xới đất không đủ sâu, rau sẽ khó sống, thế là đích thân giúp ta cuốc đất suốt một ngày.

 

Mệt đến đẫm mồ hôi.

 

Từ đó về sau , mỗi buổi chiều tối, chúng ta đều ra ngoài ngõ đi dạo một vòng.

 

Tán gẫu vài chuyện vụn vặt.

 

Trong nhà vẫn còn điền sản và cửa tiệm.

 

Ăn uống không thiếu thốn.

 

Chỉ là họ hàng thân thích đều dần xa lánh chúng ta .

 

Sau Tết Đoan Dương, tay phải của hắn đã có thể nhấc thanh đoản đao nặng tám cân.

 

Mẹ chồng vô cùng vui mừng, bà muốn dẫn ta lên núi hoàn nguyện.

 

Vốn là tam đệ hộ tống, nhưng đúng lúc ấy , hắn bị bằng hữu gọi ra ngoài chơi.

 

Nhà người bằng hữu kia có một muội muội sinh đôi.

 

Dung mạo đầy đặn đáng yêu, tính tình hoạt bát sáng sủa.

 

Mẹ chồng lập tức giục tam đệ mau đi , đừng để lỡ cơ hội.

 

Việc hộ tống vì thế được Tống Diệu Xuyên nhận lấy.

 

Hắn nói : “Con đưa mẫu thân và Tranh nhi đi .”

 

Mẹ chồng càng vui vẻ hơn.

 

 

Ngày đi dâng hương, thời tiết vô cùng oi bức.

 

Mẹ chồng dậy sớm đã thấy không khỏe.

 

Ta nói không đi nữa, bà lại lắc đầu.

 

“Sao có thể được ? Không thể thất tín với Bồ Tát.”

 

Cuối cùng ta thay bà đi hoàn nguyện.

 

Ta và Tống Diệu Xuyên cùng lên núi.

 

Dù ngồi trên ghế mây để gia đinh khiêng, ta vẫn nóng đến đầy mồ hôi.

 

Không ngờ vừa lên núi không bao lâu, sấm chớp đùng đùng, mưa lớn như trút nước.

 

Mưa đầu hạ vốn rất nhanh tạnh.

 

Thế nhưng hôm ấy chẳng hiểu vì sao , mưa cứ kéo dài suốt bốn canh giờ.

 

Góc tây nam của chính điện bị thủng một mảng.

 

Tường sau của sương phòng cũng sập mất.

 

Không thể ở được nữa.

 

Trời dần tối.

 

Các tăng nhân trong chùa đành khuyên khách hành hương xuống núi.

 

“Không còn chỗ ở.”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Đa số sương phòng đều dột nước.”

 

“Phật đường cũng không cho nghỉ lại ban đêm.”

 

Chúng ta cũng phải xuống núi.

 

Tống Diệu Xuyên nhìn con đường núi đã bị nước mưa cuốn lở rõ rệt.

 

Hắn nói :

 

“Gia đinh khiêng ghế mây không còn an toàn nữa.”

 

Chỉ cần trượt chân, cảngười ta lẫn ghế đều sẽ rơi xuống khe núi.

 

Còn tự mình đi bộ, ta cũng khó mà bước nổi trên con đường lầy lội trơn trượt ấy .

 

Ta khẽ nhíu mày.

 

Tống Diệu Xuyên hỏi:

 

“Nàng biết y thuật, biết thêu thùa, vậy có biết võ không ?”

 

Ta lắc đầu.

 

Hắn bật cười :

 

“Lại đây nào, nương t.

ử, để phu quân cõng nàng.”

 

Đó là lần đầu tiên hắn đùa với ta .

 

Ta cân nhắc tình thế.

 

Dù sao cũng phải xuống núi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-canh-chiet-hoan/chuong-3.html.]

 

Khác biệt chỉ là hắn cõng hay gia đinh cõng mà thôi.

 

Ta nằm lên lưng hắn .

 

Cảm nhận được bùn đất dưới chân hắn .

 

Có mấy lần hắn cũng suýt trượt ngã, mỗi bước đều đi rất cẩn thận.

 

Sau này , ta đã nhiều lần tự mình lên xuống con đường núi ấy , nhưng chưa lần nào thấy nó dài như hôm đó.

 

 

Khi trở về ngõ Vạn Cảnh.

 

Trời đã tối đen.

 

Mẹ chồng đứng chờ trước cửa.

 

Không biết đã đợi bao lâu.

 

Ngay cả vạt váy cũng bị nước mưa làm ướt đẫm.

 

Trở lại Như Trúc đường.

 

Chúng ta ai về phòng nấy thay y phục.

 

Ta vô tình nhìn thấy ống quần màu xanh của hắn dính đầy bùn đất.

 

Màu sắc có gì đó không đúng.

 

Hắn dùng tịnh phòng ở gian bên.

 

Một lúc lâu sau mới bước ra .

 

Ống quần căng phồng bất thường.

 

“Qua đây.”

 

Ta gọi hắn vào phòng ngủ của mình .

 

Đứng trước cửa phòng, hắn hơi chần chừ.

 

Trong phòng thoang thoảng mùi hương an thần nhàn nhạt, thần sắc hắn cũng dịu xuống không ít.

 

Ta bảo hắn vén ống quần lên.

 

Hắn làm theo.

 

Bắp chân trái bị đá núi cứa trúng.

 

Sau cơn mưa lớn, đá nhọn sắc bén hơn cả lưỡi d.a.o.

 

Vết thương rất dài, rất sâu, m.á.u vẫn còn đang chảy.

 

Hắn chỉ băng bó sơ sài theo cách xử lý vết thương trên chiến trường.

 

Hắn nói : “Không sao ! Ta biết xử lý ngoại thương.”

 

Ta liền đáp: “Ta có t.h.u.ố.c cầm m.á.u tốt hơn.”

 

Cuối cùng hắn vẫn để ta chữa trị.

 

Sau khi xử lý xong, hắn đứng ngẩn người một lúc rồi mới đứng dậy.

 

“Ta về đây.”

 

Ta gật đầu.

 

Bóng lưng rời khỏi phòng của hắn không còn dứt khoát như trước nữa.

 

Ta quay lưng về phía hắn , thu dọn hòm t.h.u.ố.c.

 

 

Từ sau hôm đó, chúng ta thân thiết hơn đôi chút.

 

Giống như hai con én sống chung dưới một mái hiên.

 

Thỉnh thoảng trò chuyện, thỉnh thoảng tán gẫu.

 

Ta chưa từng ngỏ ý bảo hắn tới ngủ trong phòng mình .

 

Hắn cũng làm như không có chuyện ấy .

 

Cha chồng và mẹ chồng lại càng không nhắc tới.

 

Có một nha hoàn đã hầu hạ trong viện ta nhiều năm.

 

Ngày thường luôn giữ đúng bổn phận, không hiểu sao hôm ấy lại như phát điên.

 

Lúc Tống Diệu Xuyên đang tắm, nàng ta chạy vào lau lưng cho hắn .

 

Bàn tay còn không an phận sờ soạng trên người hắn .

 

Tống Diệu Xuyên vừa nhấc tay, đã ném thẳng nàng ta ra khỏi cửa sổ.

 

Nha hoàn ngã xuống sân.

 

Ngất lịm hồi lâu vẫn chưa tỉnh.

 

Mẹ chồng nghe chuyện, lập tức bán nha hoàn ấy đi .

 

Từ đó người trong Như Trúc đường càng thêm an phận.

 

Cả ngõ Vạn Cảnh cũng không còn ai nhắc đến chuyện ta và Tống Diệu Xuyên vốn là phu thê.

 

 

Phía sau Như Trúc đường vốn có một hồ sen.

 

Sau này được lấp lại , biến thành một giáo trường nhỏ của Tống Diệu Xuyên.

 

Ngoài việc tự luyện tập và theo Lý sư phụ học đao pháp tay trái, hắn còn dẫn mấy vị đệ đệ cùng luyện võ để cường kiện thân thể.

 

Vườn rau nhỏ của ta chỉ cách giáo trường một bức tường.

 

Chiều tối trời mát, bọn họ thao luyện bên kia , ta dẫn theo một bà t.ử làm việc nặng tưới rau bên này .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...