20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Đúng lúc ấy , ta nghe tam đệ hỏi:

 

“Đại ca, nghe nói vị ái thiếp kia của huynh là tuyệt sắc giai nhân, vừa biết văn vừa biết võ. Có thật không ?”

 

Tam đệ vốn tính thật thà, không biết nặng nhẹ.

 

Tống Diệu Xuyên đáp: “Nàng ấy c.h.ế.t rồi .”

 

“Nàng ấy không phải ái thiếp , nàng ấy là tẩu tẩu của đệ .”

 

Tam đệ lập tức sửng sốt.

 

“Tẩu tẩu của đệ ?”

 

“Tẩu tẩu của đệ vẫn đang sống khỏe mạnh kia mà.”

 

“Huynh dựa vào đâu mà nguyền rủa tẩu tẩu?”

 

Hai huynh đệ vì thế mà cãi nhau .

 

Tam đệ tò mò là thật, nhưng cũng là đang bênh vực ta .

 

Những năm qua, chúng ta càng giống một gia đình hơn.

 

Còn Tống Diệu Xuyên, người sáu năm không về nhà, lại trở nên xa lạ.

 

Đến bữa tối.

 

Ta nghe nói tam đệ đã đ.ấ.m hắn một quyền, ta giả vờ như không nghe thấy gì cả.

 

 

Tháng tám, hoa quế nở khắp kinh thành, hương thơm dìu dịu lan tỏa khắp các ngõ phố.

 

Đúng ngày Trung thu, trong cung Thái hậu ban xuống bánh trung thu và hoa quả.

 

Những gia tộc tai mắt linh thông đều ngửi thấy mùi vị khác thường.

 

Dần dần bắt đầu có người lui tới ngõ Vạn Cảnh.

 

Ta khuyên cha chồng và mẹ chồng đóng cửa từ chối tiếp khách.

 

Cha chồng ta là công t.ử ăn chơi chính hiệu, dựa vào vị đường tỷ làm Thái hậu mới được hưởng tước vị, cả đời chưa từng làm quan.

 

Mẹ chồng xuất thân thế gia, quanh năm chỉ ở trong nội trạch.

 

Suốt sáu bảy năm qua, ta nhiều lần bày mưu tính kế cho Tống gia.

 

Thái hậu cũng không ít lần khen ngợi ta .

 

Bởi vậy cha chồng và mẹ chồng luôn hết sức tin tưởng lời ta nói .

 

Người lớn còn giữ được bình tĩnh, đám tiểu bối lại không chịu nổi cảnh gò bó.

 

Tam đệ muốn ra ngoài săn b.ắ.n.

 

Mẹ chồng hỏi ý ta .

 

Ta nói :

 

“Núi Mân ở phía tây thành là sản nghiệp của thúc phụ ta .”

 

“Ông ấy vốn thích săn b.ắ.n, còn nuôi không ít gà rừng và thỏ hoang trên núi. Nếu mọi người muốn đi , ta sẽ nhắn với ông ấy một tiếng.”

 

Thúc phụ ta là một công t.ử ăn chơi.

 

Không có chí tiến thủ, tiêu tiền như nước.

 

Nhưng lại đối xử rất tốt với đám cháu trai cháu gái.

 

Ta sai tiểu tư đi thông báo, quả nhiên thúc phụ lập tức đồng ý.

 

Ngày hai mươi bảy tháng tám, người Tống gia cưỡi ngựa xuất hành.

 

Ta cùng hai vị tiểu cô chưa xuất giá ngồi xe ngựa theo sau , cũng tới xem náo nhiệt.

 

Điều khiến người ta bất ngờ là Tống Diệu Xuyên cũng muốn đi .

 

Tối hôm trước , ta chỉ thuận miệng khách sáo hỏi:

 

“Chàng có muốn đi cùng không ?”

 

Hắn không hề do dự.

 

“Được.”

 

Có lẽ hắn cũng muốn thư giãn đôi chút.

 

 

Núi Mân không cao.

 

Đỉnh núi cao nhất cũng chưa đến hai trăm trượng, nhưng cả ngọn núi đều có thể cưỡi ngựa săn b.ắ.n.

 

Người của thúc phụ đã thả trước năm mươi con thỏ, năm mươi con gà rừng cùng hai con hươu.

 

Hai vị tiểu cô chơi ở nông trang dưới chân núi cùng đám hài t.ử nhà tá điền hái hoa quế, hái đài sen.

 

Ta cưỡi một con ngựa, cầm cung nhẹ, cũng muốn đi săn.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Tống Diệu Xuyên hỏi: “Nàng biết cưỡi ngựa b.ắ.n cung sao ?”

 

Tam đệ nhanh miệng đáp thay ta : “Tẩu tẩu đ.

á.n.h mã cầu rất giỏi.”

 

Ta bật cười : “Chỉ là trò tiêu khiển thôi.”

 

Tống Diệu Xuyên không nói gì, nhưng hắn vẫn luôn đi theo phía sau ta .

 

Gió núi nhè nhẹ thổi qua, mang theo chút mát lành.

 

Mái tóc ta khẽ lay động trong gió.

 

Thật vô cùng thư thái.

 

“Phụ thân mẫu thân đã kể cho ta nghe rất nhiều chuyện về nàng.”

 

Tống Diệu Xuyên bỗng lên tiếng.

 

Ta cười :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-canh-chiet-hoan/chuong-4.html.]

 

“Mẫu thân chắc toàn nói tốt về ta thôi.”

 

“Không ngớt lời khen.”

 

Hắn đáp.

 

“Những năm qua nếu không có nàng, Tống gia đã hai lần bị cuốn vào tranh đấu giữa các thế gia.”

 

“Ta chỉ làm hết sức mình .”

 

Ta bình thản nói .

 

Nhưng hắn vẫn không nhịn được hỏi:

 

“Vì sao không rời đi ?”

 

Ta cười nhạt. “Đợi đến khi chàng khỏi hẳn. Hồi phục quan chức, Tống gia khôi phục tước vị, ta sẽ rời đi .”

 

Ánh nắng vàng mùa thu xuyên qua tán cây.

 

Những vệt sáng loang lổ rơi trên gương mặt hắn .

 

Hắn im lặng một lúc.

 

Rất lâu sau mới hỏi:

 

“Nàng thật sự tin ta còn có thể rửa sạch tội danh sao ?”

 

“Ta tin.”

 

“Người bị oan cuối cùng cũng sẽ được minh oan.”

 

Ta đáp chắc chắn, không cho người khác quyền nghi ngờ.

 

Tống Diệu Xuyên khẽ cười .

 

Hắn vốn rất tuấn tú, làn da sẫm màu càng khiến khí chất thêm cứng cỏi.

 

Đúng là nam nhi thiết cốt.

 

“Được.”

 

Hắn nói : “Ta cũng tin Vương Hành.”

 

Lần đầu tiên hắn gọi tên thật của ta .

 

 

Một con hươu bất ngờ lao vụt qua, hắn tháo cây cung sau lưng xuống.

 

Tùy ý giương cung b.ắ.n một mũi tên.

 

Tiếng tên xé gió vang lên trong rừng.

 

Con hươu ngã xuống phía sau một gốc cây không xa.

 

Ta nhìn hắn :

 

“Dùng tay trái b.ắ.n tên mà vẫn chính xác như vậy .”

 

Hắn đáp: “Bắn cung là thứ ta luyện từ nhỏ. Hai tay đều có thể.”

 

Nói rồi hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

 

Một bóng chim nhạn nhỏ bay ngang, tựa như đang theo gió xuôi về phương Nam.

 

Hắn lắp tên.

 

Nghiêm túc ngắm chuẩn hồi lâu.

 

Mũi tên vụt đi .

 

Một bóng đen từ trên trời rơi xuống.

 

Hắn bật cười : “Có con mồi rồi .”

 

Rồi thúc ngựa đuổi theo.

 

Ta ở lại phía sau , b.ắ.n trúng một con thỏ.

 

Sai tiểu tư đi nhặt.

 

Không bao lâu sau , Tống Diệu Xuyên quay lại .

 

Hắn đưa con mồi trong tay cho ta .

 

“Đã c.h.ế.t rồi nhưng vẫn còn rất tươi. Đây là thứ ta nợ nàng.”

 

Hắn đưa tới một con chim nhạn béo tốt .

 

Trong lục lễ hôn nhân, lễ nạp thái dùng chim nhạn.

 

Ta nhận lấy, một lúc sau mới ngẩng đầu hỏi:

 

“Chàng còn nhớ không ? Từng có một phong thư gửi cho ta .”

 

Hắn khẽ sững người .

 

“Mỗi nửa năm ta đều gửi gia thư. Nàng đang nói tới bức nào?”

 

Nghe vậy , ta chỉ mỉm cười , không nói thêm gì nữa.

 

Rồi ta giao con nhạn cho tiểu tư cầm.

 

Tống Diệu Xuyên đi phía sau lại giải thích:

 

“Những bức gia thư đó chưa từng do ta viết .”

 

“Đều là quân thư lại viết thay .”

 

Ta gật đầu: “Ta biết .”

 

Phong thư ta nhận được , nét chữ hơi nguệch ngoạc, nhưng đầu b.út mạnh mẽ hữu lực, là chính tay hắn viết .

 

Có lẽ trước sau phong thư ấy đã xảy ra quá nhiều chuyện.

 

Mà với hắn , đó chỉ là một chuyện nhỏ không đáng để tâm, nên hắn quên mất rồi .

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...