20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Hôm săn b.ắ.n ấy mọi người đều rất vui vẻ.

 

Nhưng trên đường trở về thành lại gặp Thái t.ử.

 

Thái t.ử mặc thường phục xuất thành.

 

Trông như đang du ngoạn.

 

Ta cùng Tống Diệu Xuyên và mọi người xuống xe hành lễ.

 

Thái t.ử mặt như ngọc trắng, khoé môi mang ý cười ôn hòa.

 

“Đi săn trở về sao ?”

 

Mọi người đồng thanh đáp phải .

 

Ánh mắt Thái t.ử lại rơi trên người ta .

 

“Tranh nhi, ống tay áo của muội rách rồi .”

 

Ta cúi đầu nhìn xuống.

 

Quả nhiên tay áo bên trái bị cành cây cào rách một mảng.

 

Chính ta cũng không phát hiện.

 

Tống Diệu Xuyên vẫn luôn đi cạnh ta cũng không nhìn thấy.

 

Đám nha hoàn , tiểu tư theo hầu cũng không thấy.

 

Tiểu thúc t.ử và tiểu cô cũng không thấy.

 

Chỉ có Thái t.ử, ánh mắt sắc bén đến đáng sợ.

 

“Đa tạ điện hạ nhắc nhở.”

 

Ta đáp.

 

Thái t.ử ghìm cương quay ngựa rồi rời đi .

 

 

Buổi tối hôm ấy , ta và Tống Diệu Xuyên dùng bữa tại Như Trúc đường.

 

Hắn chủ động nhắc tới Thái t.ử.

 

“Vị Đông cung ấy có phải quá nho nhã rồi không ?”

 

Nghe vậy ta không nhịn được bật cười .

 

“Sao vậy ?”

 

“Chàng sáu năm không ở kinh thành, không biết thủ đoạn của Thái t.ử.”

 

“Bề ngoài ôn nhã, bên trong lại tàn nhẫn, là người có thù tất báo.”

 

Ta chỉ kể cho hắn nghe một chuyện nhỏ.

 

Năm đó Thái t.ử tuyển phi, người hắn chọn vốn là đường tỷ của ta nhưng lại bị Chu gia chen ngang.

 

Hoàng đế ban hôn Chu tiểu thư cho Thái t.ử.

 

Chưa đầy hai năm, Chu gia sụp đổ, Thái t.ử phi bệnh mất.

 

Thái t.ử từng bước từng bước đẩy cả thế gia ấy xuống vực sâu.

 

Tống Diệu Xuyên cười .

 

“Không ngờ hắn cũng độc ác như vậy .”

 

Vẻ mặt hắn hiếm khi thả lỏng đến thế.

 

 

Mùng một tháng chín là sinh thần của ta .

 

Nhà mẹ đẻ đưa tới hậu lễ, Thái hậu cũng ban thưởng, ngay cả Thái t.ử cũng tặng hai mươi cây lụa thượng hạng để ta may y phục.

 

Cha chồng và mẹ chồng đều chuẩn bị lễ vật, ngay cả đại nha hoàn trong viện cũng tự tay làm cho ta một đôi giày.

 

Chỉ có Tống Diệu Xuyên là không .

 

Tam đệ còn đặc biệt nhắc hắn .

 

Tối hôm đó.

 

Hắn không dùng bữa.

 

Một mình rời khỏi Như Trúc đường.

 

Đến lúc ta chuẩn bị nghỉ ngơi, hắn mới trở về.

 

Trong tay cầm một chiếc cung đăng nho nhỏ.

 

Trên cung đăng vẽ mỹ nhân đồ tinh xảo, bên trong sáng rực.

 

Hóa ra có đến hơn nghìn con đom đóm.

 

Đầu tháng chín vốn rất khó tìm đom đóm, không ngờ hắn lại bỏ công đến vậy .

 

Ma ma quản sự của ta nhìn ta thật sâu.

 

Rõ ràng muốn nói điều gì đó, nhưng ta ngăn bà lại .

 

Ta nhận lấy chiếc đèn.

 

Khẽ nói : “Đa tạ.”

 

Tống Diệu Xuyên lập tức cười .

 

“Về sau mỗi năm, ta đều sẽ cùng nàng đón sinh thần.”

 

Ta cũng cười .

 

Chiếc cung đăng được treo dưới mái hiên.

 

Không bao lâu sau , ta liền thả hết đom đóm đi .

 

Tích đức hành thiện.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-canh-chiet-hoan/chuong-5.html.]

 

Mẹ chồng nghe nói chuyện ở Như Trúc đường.

 

Bà gọi ta tới hỏi.

 

“Tranh nhi, trong lòng con nghĩ thế nào?”

 

Ta đưa phong thư ấy cho bà.

 

Mẹ chồng đọc xong, bàn tay khẽ run lên.

 

Bà hỏi: “Còn có thể cứu vãn được không ?”

 

Ta nhẹ nhàng lắc đầu.

 

Mẹ chồng lặng lẽ nhìn ta , nước mắt dâng lên nơi đáy mắt.

 

Bà thương ta giống như mẫu thân thứ hai của ta vậy .

 

Mà mẫu thân thì luôn không nỡ để nữ nhi phải khó xử, cho nên bà không nói gì thêm nữa. Chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay ta .

 

Ta cứ chờ đợi như thế.

 

Rồi năm mới cũng đến.

 

Tống gia bị “đày” tới ngõ Vạn Cảnh, nhưng năm nay đón Tết lại không quá khó khăn.

 

Ngược lại còn bớt đi không ít chuyện xã giao, cuộc sống cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

 

Chỉ là mùa xuân năm ấy , ta và Tống Diệu Xuyên đang chiến tranh lạnh.

 

 

Tống Diệu Xuyên muốn cùng phòng với ta , hắn đã uyển chuyển bày tỏ ý đó.

 

Ta chỉ đứng yên tại chỗ, thần sắc nhàn nhạt, không có quá nhiều cảm xúc.

 

“Không được .”

 

Có lẽ hai chữ ấy quá mức thẳng thừng và lạnh nhạt.

 

Hắn xoay người trở về Tây sương phòng, không quay lại nữa.

 

Mùng một Tết.

 

Hắn chúc tết phụ mẫu xong liền ra ngoài.

 

Những ngày sau đó, hắn ra vào không báo với ta , cũng không cùng ta dùng bữa.

 

Ta hỏi Lý sư phụ về tình hình luyện tập của hắn .

 

Lý sư phụ nói : “Tiểu t.ử đó tiến bộ rất nhanh.”

 

“Tay trái đã có thể thắng thanh đại đao ba mươi cân của ta .”

 

“Tay phải vẫn chưa chịu lực tốt , nhưng kỹ xảo ngày càng thành thục.”

 

Ta nghe xong rất hài lòng.

 

“Hắn sắp khỏi rồi .”

 

Lý sư phụ nhìn ta : “Vậy thì nhân lúc cánh chim ưng còn chưa hoàn toàn cứng cáp, hãy giữ c.h.ặ.t lấy nó.”

 

“Đợi ngày nó bay lên chín tầng trời, phàm nhân sẽ không đuổi kịp nữa.”

 

Ta biết ông có ý tốt , ta chỉ khẽ cười .

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Tống Diệu Xuyên là anh tài, là trụ cột của quốc gia. Hắn thua thiệt vì quá kiêu ngạo. Lần đả kích này lại quá nặng nề, cần có người đỡ hắn đứng dậy.”

 

Lý sư phụ nhìn ta .

 

“Thiếu phu nhân chính là người đó.”

 

Ta lắc đầu.

 

“Người mới phải .”

 

 

Qua năm mới không lâu.

 

Thái t.ử đột nhiên đến ngõ Vạn Cảnh khiến cả nhà Tống gia hoảng hồn.

 

Mọi người vội vàng ra đón vị Thái t.ử cải trang vi hành.

 

Thái t.ử vẫn ôn hòa nho nhã như trước .

 

Chỉ mỉm cười nói :

 

“Thái hậu bảo cô tới xem thương thế của Diệu Xuyên thế nào rồi .”

 

Tay trái của Tống Diệu Xuyên đã luyện thành.

 

Tay phải chỉ là không thể sử dụng thanh đại đao sáu mươi cân nữa.

 

Nhưng hai mươi cân vẫn không thành vấn đề.

 

Hơn một năm qua.

 

Hắn như cây khô mọc lại chồi non.

 

“Tiếp tục rèn luyện cho tốt , triều đình vẫn sẽ dùng ngươi.”

 

Thái t.ử nói .

 

Ta nghe vậy vô cùng kinh ngạc, bèn bỏ chút bạc dò hỏi tin tức.

 

Lúc ấy mới biết tiền tuyến Bắc Cương lại bại trận.

 

Lần này Bắc Địch quyết tâm tiến vào quan nội, chiếm thêm đất đai màu mỡ.

 

Triều đình phái tướng nào đi cũng thất bại.

 

Gần như không ai thắng nổi đại quân Bắc Địch.

 

Cần một vị tướng vừa hiểu địa hình Bắc Cương, vừa hiểu rõ vương đình Bắc Địch.

 

Dưới sự gợi ý của Thái hậu, có đại thần nhắc tới Tống Diệu Xuyên.

 

Tin đồn hắn tư thông với công chúa Bắc Địch đến nay vẫn chỉ là lời đồn.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...