Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Không có bằng chứng xác thực.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Hoàng đế đã trách phạt Tống gia, mà Tống gia cũng ngoan ngoãn nhận phạt.
Suốt hơn một năm qua không hề gây chuyện.
Kín tiếng đến mức quá đáng.
Lòng dạ đế vương khó dò.
Bước đầu tiên của kế hoạch giả đáng thương năm đó.
Đã thành công gieo một hạt giống trong lòng Hoàng đế.
Chỉ trong một năm ngắn ngủi, ngài lại nhớ tới Tống Diệu Xuyên.
Sai Thái t.ử đến xem hắn còn sống hay đã c.h.ế.t.
…
Lại thêm hai tháng nữa trôi qua.
Mùa xuân hoa nở.
Tay trái của Tống Diệu Xuyên đã đủ sức đ.á.n.h bại cả thanh trường đao bên tay phải của Lý sư phụ.
Hắn thực sự đã luyện thành.
Thiên phú cực cao lại chịu được khổ.
Sinh ra đã là tướng tài.
Hoàng đế triệu kiến hắn .
Đúng lúc ấy , tiền tuyến Bắc Cương đã c.h.ế.t tới vị chủ soái thứ sáu.
Hoàng đế nổi trận lôi đình, thề phải tiêu diệt vương đình Bắc Địch.
Ngài cho phép Tống Diệu Xuyên ra trận một lần nữa.
Đồng thời hạ t.ử lệnh: Nếu không thể đ.á.n.h hạ vương đình Bắc Địch.
Lúc trở về, không chỉ một mình hắn phải c.h.ế.t, mà toàn bộ Tống gia cũng phải chôn cùng.
Tống Diệu Xuyên được khôi phục chức vị.
Lĩnh binh xuất chinh.
Trước khi đi , hắn bất chấp tất cả xông vào phòng ngủ của ta .
Dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy ta .
Hắn nói : “Tranh nhi.”
“Đợi ta khải hoàn . Giữa nàng và ta … có thể cho nhau một kết quả được không ?”
Ta gật đầu.
“Được.”
…
Sau hơn một năm.
Sáu vị đại tướng liên tiếp t.ử trận đã khiến Bắc Địch ngày càng kiêu ngạo.
Bọn chúng càng thêm ngông cuồng. Tống Diệu Xuyên rút kinh nghiệm từ thất bại trước .
Chưa đầy bốn tháng đã dẫn quân đ.á.n.h thẳng vào vương đình Bắc Địch.
Tin chiến thắng truyền về kinh thành.
Triều dã chấn động.
Hắn lại trở thành vị đại tướng quân được người người ca tụng.
Ai cũng lấy việc nhắc tới chiến công của hắn làm vinh dự.
Ngưỡng cửa ngõ Vạn Cảnh gần như bị giẫm nát.
Đám quyền quý kinh thành vốn thích nhất là dệt hoa trên gấm.
Ngay cả Hoàng đế cũng đích thân buông lời, muốn phong hắn làm Quận vương, bởi hắn đã lập đại công cho xã tắc.
…
Lại một mùa Trung thu nữa.
Tống Diệu Xuyên khải hoàn hồi triều.
Phó tướng của hắn trở về trước để mang thư về nhà.
Ta cố ý giữ người lại .
Hỏi: “Tướng quân có bị thương không ?”
Phó tướng đáp: “Không có .”
Ta lại hỏi: “Vị ái thiếp của tướng quân… có phải đã tìm thấy ở vương đình Bắc Địch rồi không ?”
Phó tướng im lặng một lát.
Rồi đáp: “Tướng quân dặn rằng nếu thiếu phu nhân hỏi thì phải nói thật.”
“ Đúng vậy .”
“Nàng ta đã trở về chưa ?”
Phó tướng khẽ cúi đầu.
“Tướng quân đã tự tay c.h.é.m đầu nàng ta . Nàng ta quả thật là công chúa Bắc Địch.”
“Để tránh xảy ra biến cố, tướng quân lấy đầu của một thị nữ khác thế vào .”
“Còn đầu của nàng ta thì đã bị hủy.”
Nghe vậy , ta không hề bất ngờ.
Phó tướng dường như sợ ta không tin.
Nhưng ta tin.
Tình yêu là chuyện riêng.
Thù hận quốc gia mới là đại nghĩa.
Tống Diệu Xuyên
biết
mình
phải
lựa chọn điều gì.
…
Khi Tống Diệu Xuyên còn chưa về đến kinh thành, Tống gia đã được phục tước.
Hoàng đế trả lại tòa phủ đệ dưới chân hoàng thành.
Bộ Công còn đích thân sửa sang lại toàn bộ phủ đệ .
Cha chồng và mẹ chồng dẫn đám tiểu thúc t.ử, tiểu cô đi xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-canh-chiet-hoan/chuong-6.html.]
Ai nấy đều vô cùng phấn khởi.
Chúng ta sắp chuyển nhà.
Gần hai năm khổ cực, cuối cùng cũng vượt qua được .
Cha chồng kích động đến đỏ mắt, ông nắm tay ta nói :
“Tranh nhi, con nói đúng, chúng ta đã trở mình rồi .”
Trong phủ lại bắt đầu thu dọn rương hòm.
Hạ nhân không đủ, mẹ chồng bận rộn tìm người môi giới để mua thêm gia nhân.
Như Trúc đường cũng được thu dọn gọn gàng.
…
Ngày Tống Diệu Xuyên khải hoàn .
Ngõ Vạn Cảnh cũng đã chuẩn bị xong xuôi để chuyển nhà.
Hôm ấy .
Ngoài Ngọ môn cử hành lễ hiến tù binh.
Cả kinh thành đổ ra xem.
Con phố chật kín người .
Ta không đi .
Trong cung mở tiệc khoản đãi Tống Diệu Xuyên.
Tửu lượng của hắn vốn rất tốt , nhưng lại lấy cớ thương thế cũ chưa lành, không uống một giọt rượu nào.
Sau đó trực tiếp trở về ngõ Vạn Cảnh.
Hắn trước tiên tới thỉnh an phụ mẫu.
Rồi vội vàng quay lại Như Trúc đường.
Ngay khi bước vào cửa.
Hắn dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy ta .
Hắn đã cởi bỏ khôi giáp.
Tắm rửa sạch sẽ.
Thay bộ y phục thường ngày.
Trên người còn phảng phất mùi bồ kết.
Hắn ôm quá c.h.ặ.t, khiến ta gần như không thở nổi.
Rất lâu sau hắn mới buông ta ra .
Đúng lúc hắn muốn hôn ta , ta lại nghiêng đầu tránh đi .
Hắn nhìn ta chăm chú.
“Tranh nhi.”
“Nàng đã hứa với ta , đợi ta trở về, chúng ta sẽ có một kết quả.”
Ta khẽ cười : “Ta nhớ.”
Tống Diệu Xuyên không ép buộc.
Chỉ hỏi: “Bao giờ chuyển nhà? Ta gọi phó tướng tới giúp.”
Ta lắc đầu.
“Không cần! Đệ đệ ta sẽ dẫn người tới giúp ta chuyển đi .”
Hắn bật cười .
“Nàng còn có đệ đệ sao ?”
Ta gật đầu.
Hắn kéo ta ngồi lên đùi mình , ôm vào lòng.
Nhẹ giọng nói : “Tranh nhi, cảm ơn nàng.”
“Nếu ta không yêu nàng, lần này gặp lại Viên Viên, ta sẽ không xuống tay được .”
“Ta hận nàng ta đến tận xương tủy.”
Vị ái thiếp kia quả thật là mật thám Bắc Địch mai phục nhiều năm.
Nàng ta là nữ t.ử hoàng thất, sau khi lập công mới được phong làm công chúa.
Ta lặng lẽ nghe , sắc mặt không đổi.
Chỉ hỏi: “Tướng quân.”
“Chàng yêu ta rồi sao ?”
“Phải.”
Hắn nhìn ta thật sâu, trong mắt chỉ còn lại một mình ta .
Tình cảm nóng bỏng và sâu đậm.
“Chàng có biết ta tên gì không ?”
Ta mỉm cười hỏi.
Hắn ngẩn người .
“Chẳng phải nàng đã nói rồi sao ?”
“Nàng tên Vương Hành.”
Ta khẽ cười .
“Thật ra , ta tên là Tô Tranh.”
Hắn sững sờ.
“ Nhưng …”
“Chàng ở kinh thành hơn một năm, chưa từng nghĩ tới việc tìm hiểu về ta dù chỉ một chút.”
“Người chàng yêu là một nữ nhân sẵn lòng nâng đỡ chàng .”
“Bất kể nàng ấy là ai, tên là gì, chàng cũng đều sẽ yêu.”
“Chàng không yêu ta .”
Ta đứng dậy khỏi lòng hắn , lấy ra một phong thư đưa tới trước mặt hắn .
“Tướng quân, vào hai năm trước , đây là thư hưu mà chàng viết cho ta .”
Chaporia
Bình Luận (0)