Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta không bị hưu.
Ta mang theo của hồi môn của mình , sính lễ mà Tống gia đã trao, cùng toàn bộ tài sản riêng tích góp được trong những năm qua, hòa ly với Tống Diệu Xuyên, vị Đại tướng quân mới được phong vương.
Hai năm trước , trước khi xảy ra chuyện, hắn đang chìm đắm trong tình yêu với ái thiếp Viên Viên, còn muốn cưới nàng ta làm thê t.ử.
Hắn đã viết hưu thư cho ta .
Hưu thư là mẫu có sẵn do quân thư lại chuẩn bị .
Hắn chỉ chép lại một lần , hoàn toàn không để trong lòng.
Viết xong, giao cho thuộc hạ gửi về kinh.
Ngay sau đó bên hắn xảy ra biến cố.
Những chuyện vụn vặt trước sau ngày ấy , hắn đã quên từ lâu.
Cũng chưa từng cảm thấy hưu một người thê t.ử chưa từng gặp mặt có gì không ổn .
Hắn chưa từng nghĩ tới nỗi khó xử của ta .
Nhưng hiện giờ, hắn rất thích ta .
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ít nhất chính hắn nói như vậy .
Hắn nói là ta khiến hắn quên được Viên Viên, là ta giúp hắn đứng dậy lần nữa.
Ta tin.
Tình cảm chẳng qua chỉ là một dòng suối bất chợt dâng lên trong lòng người , nó có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Hai năm qua ở cạnh nhau .
Ta tự nhận mình chưa từng bạc đãi hắn .
Hắn động lòng cũng là chuyện bình thường.
Nhưng thứ ấy … ta không cần.
…
Ban đầu, hắn không chịu hòa ly.
Mẹ chồng tát hắn một cái.
Bà chất vấn: “Nàng thủ tiết sống như góa phụ suốt sáu năm.”
“Lúc ấy con đang ở đâu , phong lưu khoái hoạt với ai?”
Hắn không trả lời được .
Chỉ nói : “Về sau con sẽ đối xử tốt với nàng ấy .”
Mẹ chồng lại hỏi: “Con có biết nàng sợ côn trùng không ? Kể cả đom đóm?”
Hắn không nói nên lời.
Mẹ chồng tiếp tục:
“Con yêu nàng ấy nên muốn trói buộc nàng ấy bên mình .”
“Vậy lúc con yêu vị ái thiếp kia , con cũng đối xử với nàng ta như thế sao ?”
Hắn chỉ im lặng.
…
Ngày ta chuyển nhà.
Hắn đứng ngoài cửa tiễn ta .
Ánh mắt thấp thỏm bất an.
Ta mỉm cười với hắn .
Đối với hắn , ta vẫn luôn mang lòng kính trọng.
Không chỉ vì hắn có tài năng.
Ta chuyển đến một con ngõ rộng rãi, thanh tĩnh.
Đó là ngôi nhà ta đã chuẩn bị từ rất lâu.
Cha chồng khóc đến nghẹn ngào, ông nói Tống gia có lỗi với ta .
Ngày ta dọn đến nhà mới.
Mấy vị tiểu thúc t.ử và tiểu cô đều tới dùng bữa, bọn họ không gọi ta là tẩu tẩu nữa, mà gọi ta là tỷ tỷ.
…
Vị Đại tướng quân mới được phong vương vô cùng bận rộn.
Hiện giờ hắn đang làm việc tại Binh bộ.
Các thế gia quyền quý liên tục gửi thiệp mời, muốn kết giao với hắn .
Hắn từ chối tất cả.
Suốt mười ngày liền, hắn quanh quẩn ngoài con ngõ nơi ta ở.
Cuối cùng, ta mời hắn vào nhà.
Dùng trà ngon tiếp đãi.
Hắn gầy
đi
rất
nhiều, sắc mặt mệt mỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-canh-chiet-hoan/chuong-7.html.]
Khi nhìn ta , trong mắt vẫn là nỗi buồn sâu đậm ấy .
“Chúc mừng Đại tướng quân được phong vương.”
Ta nói .
Hắn cười khổ.
“Ta chẳng có gì đáng để vui, trái tim ta đã vỡ nát rồi .”
“Tranh nhi, ta phải làm thế nào mới có thể bù đắp cho nàng?”
Trong giọng nói của hắn là nỗi đau đớn đặc quánh.
Nghe đến mức khiến người ta muốn rơi lệ.
Ta cũng có chút khó chịu trong lòng, ta chưa từng muốn làm tổn thương ai.
“Đã biết ngày hôm nay nàng sẽ bỏ ta mà đi .”
“Vậy năm đó vì sao còn cứu ta ?”
“Khi ta trở thành phế nhân, vì sao không trực tiếp hòa ly với ta ?”
Từng chữ hắn nói đều đau đớn vô cùng.
Ta khẽ đáp: “Xin lỗi .”
“Ta chỉ không hiểu.”
“Rõ ràng nàng đối xử với ta chân thành như vậy .”
“Vì sao đến khi ta trở lại thời khắc huy hoàng nhất, nàng lại rời đi ?”
Hắn hỏi.
Ta cho hắn câu trả lời.
“Mười năm trước , ở ngoài huyện Lâm Nha thuộc Châu Tông.”
“Chàng từng cứu mạng ta , mẫu thân và đệ đệ ta .”
Hắn khẽ sững người .
Ta chậm rãi kể tiếp.
“Tổ phụ ta qua đời. Cả nhà trở về quê quán an táng, rồi ở đó thủ hiếu.”
“Trong ba năm thủ hiếu ấy , phụ thân ta ỷ vào thân phận hoàng thân quốc thích, vơ vét của cải vô số .”
“Từ quan viên địa phương cho đến phú hào hương thân , ai cũng phải hiếu kính ông ấy .”
“Sau khi mãn tang trở về kinh. Chúng ta gặp thổ phỉ ngoài huyện Lâm Nha.”
“Bọn chúng không chỉ g.i.ế.c sạch năm mươi hộ vệ của nhà ta mà còn g.i.ế.c cả tiêu sư được phụ thân thuê.”
“Thấy thổ phỉ sắp đuổi tới nơi, để tự cứu mình , phụ thân ta đã c.h.é.m đứt dây cương xe ngựa.”
“Đẩy chiếc xe chở ba mẹ con ta cùng toàn bộ tiền bạc xuống khe núi, còn bản thân thì cưỡi ngựa bỏ chạy.”
Kể đến đây.
Ta dừng lại một lát.
Ký ức ấy quá mức tàn nhẫn.
“Khi ấy bọn thổ phỉ đã bắt được chúng ta .”
“Chúng thèm muốn sắc đẹp của mẫu thân ta .”
“Mà lúc ấy ta cũng đã mười hai tuổi.”
“ Đúng lúc chàng dẫn người hồi kinh đi ngang qua, chàng g.i.ế.c sạch đám thổ phỉ, cướp lại toàn bộ tài vật và cứu ba mẹ con ta .”
Ta nói rất chậm.
Bởi đoạn ký ức ấy .
Thật sự quá đau đớn.
Tống Diệu Xuyên cũng nhớ ra .
“ Đúng là có chuyện ấy . Năm đó ta từng tiêu diệt một toán thổ phỉ. Nhưng …”
Nhưng hắn đã quên mình từng cứu ai.
Khi ấy hắn là thiếu niên tướng quân danh chấn thiên hạ, xuân phong đắc ý, trong đầu chỉ có chuyện lập công danh.
Mà lúc đó hắn đang vội vàng hồi kinh báo cáo công vụ rồi trở lại biên thành.
“Chàng đã cứu ta , cứu mẫu thân ta và cứu đệ đệ ta .”
“Lúc nghị thân , là ta tự nguyện gả cho chàng . Chàng rõ ràng có thể chờ thêm một ngày rồi mới xuất chinh, nhưng lại vì muốn tránh cuộc hôn nhân này mà bỏ đi .”
“Vậy mà ta vẫn cam tâm ở Tống gia suốt sáu năm. Khi chàng bị thương trở về, Tống gia gặp nạn, đúng lúc cần đến ta nhất, ta cũng tình nguyện giúp đỡ.”
Ta chậm rãi nói .
Hắn ngẩn người .
“Năm đó số tiền tài mà phụ thân ta bỏ lại , mẹ chồng nói dối rằng đã bị thổ phỉ cướp mất.”
“Thực ra toàn bộ đều được đổi thành ngân phiếu, làm sính lễ của Tống gia trao cho ta .”
Ta nói tiếp.
Hắn lại sững sờ.
Chaporia
Bình Luận (0)