20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

“Có số bạc ấy , ta cùng mẹ chồng và nhị đệ vẫn luôn làm ăn.”

 

“Chúng ta kiếm được rất nhiều bạc.”

 

“Sáu năm trước đó, ta không chỉ thủ tiết, ta còn đang kiếm tiền.”

 

Ta cũng nói cho hắn biết .

 

Những chuyện này chưa từng có ai nói với hắn .

 

Bao gồm cả mẹ chồng.

 

Bao gồm cả nhị đệ đang nắm giữ một kho riêng sung túc.

 

“Ta dùng tám năm để báo đáp ân cứu mạng năm xưa.”

 

“Tướng quân, đây không phải tư tình, đây là nghĩa khí.”

 

Ta mỉm cười , lại nói thêm:

 

“Có lẽ chàng sẽ không cho rằng nữ t.ử cũng có nghĩa khí.”

 

Hắn nhất thời không biết phải đáp thế nào.

 

Ta tiếp tục: “Đến tận hôm nay ta vẫn kính trọng chàng .”

 

“Chàng là vị đại tướng quân đội trời đạp đất. Có tài năng, có chí lớn.”

 

“ Nhưng ta không định làm người nữ chủ nhân không có gương mặt phía sau lưng chàng .”

 

Hắn nhìn ta .

 

“Sao nàng lại là người không có gương mặt?”

 

“Bởi vì chàng chưa từng nhìn thấy con người thật của ta .”

 

“Trong mắt chàng , chỉ có một Vương Hành hữu dụng.”

 

Ta bình tĩnh đáp.

 

Hắn không phản bác nữa.

 

Ta lại hỏi:

 

“Nếu tướng quân yêu ta , vậy chàng sẽ yêu thế nào?”

 

“Ép buộc ta sao ?”

 

Hắn nhìn ta thật sâu, trong mắt dần ngập nước.

 

“Có lẽ…cả đời này ta sẽ không thể cưới thêm ai nữa.”

 

Hắn khàn giọng nói .

 

Ta chỉ cười .

 

Lời này lúc này là thật lòng.

 

Ta tin.

 

Nhưng lòng người sẽ thay đổi.

 

Ta cũng biết .

 

Năm đó hắn yêu Viên Viên đến vậy , sau này vẫn có thể thích ta .

 

Hiện giờ cảm thấy Tô Tranh chỗ nào cũng tốt , vậy thêm vài năm nữa, Lý Tranh cũng đáng yêu, Vương Tranh cũng đáng yêu.

 

Ta vẫn luôn nhớ.

 

Bóng lưng phụ thân bỏ lại mẫu thân , đệ đệ và ta để chạy thoát thân năm ấy .

 

Ta cũng luôn nhớ.

 

Ngày xem mắt trước hôn sự, ánh mắt khinh thường của Tống Diệu Xuyên khi nhìn sang nơi khác.

 

Từ rất nhỏ ta đã hiểu, ta yêu chính mình , ta muốn trọn vẹn nghĩa khí, không để lại tiếc nuối, nhưng ta cũng sẽ không thỏa hiệp.

 

Càng không vì thứ thâm tình đến muộn mà cảm động.

 

 

Sau đó Tống Diệu Xuyên không tới nữa.

 

Sau khi hòa ly, ta chẳng những không bị người đời ghét bỏ, ngược lại giá trị bản thân càng ngày càng cao.

 

Bà mối gần như giẫm nát ngưỡng cửa nhà ta .

 

Ngay cả những thế gia quyền thế nhất triều đình cũng sai người tới cầu thân .

 

Nghe đâu bên ngoài đang đồn rằng ta vừa thông tuệ lại vừa có phúc khí.

 

Tống gia là do một tay ta vực dậy, có lẽ những lời ấy là do mẹ chồng cũ cố ý truyền ra .

 

Nữ nhân luôn hiểu hoàn cảnh của nữ nhân cũng hiểu nữ nhân cần gì.

 

Ta không lập tức từ chối những người tới làm mai.

 

Ta không hề căm ghét thế gian này .

 

Ngược lại , ta thích hoa, thích cỏ, thích ánh bình minh vừa lên, cũng thích ánh tà dương lúc hoàng hôn.

 

Chỉ là ta không thích côn trùng.

 

Ta bằng lòng thử một lần nữa.

 

Tái giá cũng được .

 

Sinh con dưỡng cái cũng được .

 

Ta đều nguyện ý.

 

 

Thái hậu thường xuyên triệu ta vào cung.

 

Trong cung của Thái hậu, ta gặp Tống Diệu Xuyên.

 

Hắn chỉ lặng lẽ nhìn ta thật sâu.

 

Ta cũng gặp Thái t.ử.

 

Lần nào hắn cũng cười dịu dàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/xuan-canh-chiet-hoan/chuong-8.html.]

“Tranh nhi không thích ăn cay.”

 

Hắn thường nói như vậy .

 

Hoặc: “Tranh nhi, b.úi tóc của muội hơi lỏng rồi .”

 

Hay: “Tranh nhi sao lại gầy đi thế? Hôm nay chân mày vẽ quá mảnh, không hợp với muội .”

 

Hắn luôn chú ý tới từng chi tiết nhỏ trên người ta .

 

Hắn thích một Tô Tranh cụ thể.

 

Một Tô Tranh chân thật.

 

 

Năm thứ ba sau khi hòa ly.

 

Ta trở thành kế phi của Đông cung Thái t.ử.

 

Đêm khuya, hắn ôm ta vào lòng rồi nhỏ giọng làm nũng:

 

“Ta đợi nàng cập kê rồi sẽ xin phụ hoàng ban hôn.”

 

“Ai ngờ trước khi cập kê nàng đã đính hôn.”

 

“Ta chờ suốt hơn mười năm.”

 

Bề ngoài hắn ôn hòa nhưng bên trong lại đầy tâm cơ.

 

Hắn là biểu ca của ta .

 

Thuở nhỏ, ngoại trừ hắn , nam t.ử ta gặp nhiều nhất cũng chỉ có hắn .

 

Ta biết hắn thích ta .

 

Từ nhỏ đã biết .

 

Ta đâu phải kẻ ngốc.

 

Nam nhân có yêu ta hay không , ta nhìn ra được .

 

Chỉ là khi ấy , ta không muốn gả cho Thái t.ử.

 

Nam nhân hoàng gia, biết đâu cũng sẽ giống phụ thân ta .

 

Đến thời khắc quan trọng sẽ bỏ lại ta rồi tự mình chạy trốn.

 

Khi đó, ta muốn gả cho vị thiếu niên tướng quân kia .

 

Ta cho rằng hắn sẽ vĩnh viễn không phản bội thê t.ử và hài t.ử của mình .

 

Đó là suy nghĩ của ta lúc mười mấy tuổi.

 

Nhưng khi ta đã ngoài hai mươi, ta không còn sợ nữa.

 

Trên xe ngựa, có chỗ của Thái t.ử, cũng có chỗ của ta .

 

Nếu hắn chạy được , ta cũng chạy được .

 

Tuổi tác và trải nghiệm đã cho ta sự tự tin ấy .

 

Ta không còn sợ nữa.

 

Thái t.ử vẫn yêu ta .

 

Vậy thì ta gả cho hắn .

 

 

Đại tướng quân vương Tống Diệu Xuyên vẫn anh tuấn như xưa.

 

Uy phong lẫm liệt.

 

Vẫn có vô số thế gia muốn kết thân với hắn .

 

Nhưng hắn không cưới ai.

 

Năm ta sinh đứa con thứ tư.

 

Lúc ấy ta đã là Hoàng hậu.

 

Đang vui mừng vì vị tiểu công chúa đầu tiên của triều đại ra đời.

 

Cũng là năm thứ mười kể từ ngày ta và Tống Diệu Xuyên hòa ly.

 

Hắn c.h.ế.t rồi .

 

Hắn c.h.ế.t trong Như Trúc đường ở ngõ Vạn Cảnh.

 

Nghe nói hôm ấy cả Như Trúc đường phủ kín ánh đom đóm.

 

Mà hắn tự vẫn.

 

Tự tay kết thúc sinh mệnh khi vẫn còn đang ở độ tráng niên.

 

Những năm qua hắn liên tục chinh chiến khắp nơi.

 

Chưa từng bại trận.

 

Hắn bình định biên cương.

 

Phò tá Hoàng đế tạo nên một thời thái bình thịnh thế.

 

Hai mươi năm tới e rằng sẽ không còn trận chiến nào để đ.á.n.h nữa.

 

Có lẽ hắn không còn chống đỡ nổi nữa.

 

Hắn từng nói , cả đời này hắn chỉ yêu một mình ta .

 

Nhưng hắn không nói cho ta biết .

 

Thì ra cả đời của hắn lại ngắn ngủi đến thế.

 

Khi nghe tin hắn qua đời.

 

Một hàng nước mắt lặng lẽ trượt xuống.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Trong lòng ta trống rỗng đến tê dại.

 

Ta sẽ mãi nhớ vị thiếu niên tướng quân trên quan đạo năm ấy . Gò má hắn vương vài giọt m.á.u của đám thổ phỉ.

 

Hắn từng là dũng khí để ta tiếp tục sống.

 

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...