Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
CHƯƠNG 6: VỞ KỊCH BẮT CÓC LỖI THỜI TRONG NGÕ VẮNG
Sau vụ bê bối nhục nhã ê chề tại sân trường, Đường Giai Di như một con thú bị dồn vào đường cùng. Danh tiếng thiên kim Kinh Thành vạn người mê mẩn của cô ta đã hoàn toàn nát vụn dưới chân cột cờ trường Trung học Nam Ninh. Sự kiêu ngạo biến thành lòng căm thù tột độ, mụ điên cuồng muốn c.ắ.n xé kẻ đã lột trần mặt nạ của mình . Cô ta không cam lòng, tuyệt đối không chấp nhận bản thân lại t.h.ả.m bại dưới tay một đứa con gái xuất thân từ võ quán bến cảng nghèo nàn.
"Khương Nghênh, tao phải hủy hoại mày! Tao phải khiến mày không ngẩng đầu lên được !"
Trong một quán cà phê vắng vẻ nằm khuất bóng gần khu công nghiệp, Đường Giai Di ngồi đối diện với Tống Trạch Vũ. Gương mặt thanh tú thường ngày của cô ta giờ đây vặn vẹo, đôi mắt đỏ ngầu, hàm răng nghiến c.h.ặ.t đến rỉ m.á.u.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Tống Trạch Vũ lúc này cũng chẳng khá khẩm hơn. Dù đầu óc đang bận rộn tính toán gom tiền cho "dự án ma Kinh Thành" sinh lời gấp mười lần mà Khương Nghênh "vô tình" để lộ, nhưng nỗi nhục nhã bị Khương Nghênh c.h.ử.i thẳng mặt là "hạng nhì thì nên im lặng" vẫn như một cái gai cắm sâu trong lòng hắn . Hai kẻ mang đầy lòng đố kỵ và hận thù lập tức đạt được sự đồng thuận, bàn bạc ra một kế hoạch tàn nhẫn mới.
"Tìm người ở bến bãi, loại hung hãn một chút." Đường Giai Di đập mạnh chiếc ví da xuống bàn, giọng nói rít qua kẽ răng. "Bắt cóc con khốn đó lại . Không cần mạng của nó, nhưng phải đ.á.n.h gãy cả hai tay của nó trước kỳ thi đại học. Tao muốn xem một đứa tàn phế thì làm sao bước vào phòng thi Cao Khảo, làm sao giành chức thủ khoa với cái tay gãy!"
Tống Trạch Vũ cười lạnh, ánh mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn: "Yên tâm, khu bến cảng Nam Ninh có không ít đám côn đồ liều mạng vì tiền. Chỉ cần tiền đủ, bọn chúng sẽ khiến Khương Nghênh biến mất trước kỳ thi."
Bọn họ cho rằng kế hoạch này vô cùng kín kẽ, nhưng bọn họ không biết , Khương Nghênh đã biết trước tất cả.
Từ trong dòng ký ức thức tỉnh, Khương Nghênh nhớ rõ mồn một từng tình tiết của kiếp trước . Trong kịch bản cũ, chính vào buổi chiều ngày hôm nay, cô đã bị một nhóm đàn ông lạ mặt chặn đường, kéo vào con hẻm vắng phía sau trường học để hành hung. Kiếp này , bánh răng vận mệnh đã đổi hướng, cô không những không né tránh mà còn chủ động nghênh chiến.
Tiếng chuông tan học vừa vang lên, Khương Nghênh thong thả thu dọn sách vở. Cô cố ý từ chối lời mời đi chung của đám bạn học, một mình đeo chiếc ba lô vải, lững thững bước ra khỏi cổng trường. Đôi mắt trong vắt của cô khẽ quét qua chiếc xe sang trọng của Tống gia đang đỗ ở góc đường, khóe môi nhếch lên một tia giễu cợt. Cô không đi theo con đường lớn đông đúc, mà dứt khoát rẽ thẳng vào con hẻm nhỏ vắng người phía sau trường – nơi thuộc phạm vi quản lý ngầm của khu vực bến cảng Nam Ninh.
Cùng lúc đó, tại phòng học lớp 12 thường.
Thương Triệt đang thu dọn chiếc máy tính xách tay trong hộc bàn thì hàng lông mày rậm chợt nhíu lại . Khứu giác nhạy bén của một kẻ luôn sống trong vòng vây truy sát giúp anh nhận ra bầu không khí xung quanh trường hôm nay có điều bất thường. Từ cửa sổ lớp học, anh nhìn thấy vài kẻ có nhân dạng bặm trợn, tay giấu trong tay áo dạo quanh con hẻm sau trường. Ánh mắt chúng thỉnh thoảng lại nhìn về phía bóng lưng một mình của Khương Nghênh.
"Chậc..."
Thương Triệt khẽ tặc lưỡi, một cảm giác nóng lòng mơ hồ chưa từng có đột ngột dâng lên trong n.g.ự.c. Anh không kịp suy nghĩ nhiều, dứt khoát chộp lấy cây gậy ba toong gỗ mun bọc bạc, chân trái đi hơi tập tễnh nhưng tốc độ lại cực nhanh, hối hả đuổi theo phía sau cô.
Thế nhưng, điều mà cả nhóm côn đồ lẫn Thương Triệt không ngờ tới chính là, xung quanh con hẻm nhỏ vắng lặng này dường như đã được dàn dựng một thế trận ngầm kinh hoàng.
Cách con hẻm vài chục mét, một người đàn ông mặc bộ quần áo lao công đang cầm chổi quét lá rụng, nhưng bước chân lại nhẹ nhàng, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ vào bộ đàm giấu trong n.g.ự.c áo. Ngay góc cua, một chiếc xe taxi đỗ xịch lại , tài xế không xuống xe nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng luôn găm c.h.ặ.t vào mọi ngóc ngách thông qua gương chiếu hậu. Ở phía đối diện, một người bán hàng rong đẩy chiếc xe chở đầy trái cây đi tới, nhưng bắp tay nổi cuồn cuộn gân cốt hoàn toàn lộ ra lực lượng của một cao thủ cận chiến.
Tất cả bọn họ đều là lực lượng vệ sĩ ngầm của Thương gia do đích thân ông nội Thương Triệt từ Kinh Thành phái tới bảo vệ anh . Khi thấy Thương Triệt chống gậy đuổi theo Khương Nghênh bước vào ngõ vắng, đám vệ sĩ ngầm lập tức áp sát, tay đã đặt vào vị trí rút v.ũ k.h.í nóng. Chỉ cần Khương Nghênh gặp bất kỳ nguy hiểm nào, hoặc có kẻ dám đụng đến một sợi tóc của Thương Triệt, bọn họ sẽ lập tức ra tay, biến con hẻm này thành một bãi tha ma trong vòng một nốt nhạc.
Lúc này , trong con hẻm nhỏ tối tăm, tường gạch loang lổ mốc meo.
Khương Nghênh dừng bước hẳn. Phía
trước
cô, năm tên đàn ông cao lớn, mặt mũi bặm trợn, đầy những vết sẹo dài
trên
mặt
đã
bước
ra
chặn
đứng
lối
đi
. Trên tay bọn chúng đều lăm lăm những thanh gậy sắt sáng loáng, phát
ra
những tiếng
vút, v.
út
lạnh gáy khi vung vẩy trong
không
trung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-thuc-tinh-toi-tro-thanh-la-chan-cua-thuong-thieu/6.html.]
"Con khốn, mày là Khương Nghênh đúng không ?" Tên cầm đầu có quả đầu trọc lốc, xăm trổ đầy cổ bước lên một bước, nhổ một bãi nước bọt xuống đất, hung hãn nói : "Hôm nay có người bỏ tiền mua hai cánh tay của mày. Ngoan ngoãn đứng yên thì bớt đau đớn, bằng không ..."
Hắn vừa nói vừa hung tợn tiến lại gần, gậy sắt giơ lên định ra lệnh bắt người . Thế nhưng, khi khoảng cách thu hẹp, ánh đèn đường lờ mờ hắt xuống, chiếu rõ khuôn mặt thanh tú, góc cạnh và đôi mắt bình thản đến đáng sợ của Khương Nghênh, bước chân của tên trọc đột ngột khựng lại giữa không trung.
Gương mặt hung ác của tên trọc trong một nốt nhạc bỗng chốc co giật dữ dội. Đồng t.ử hắn co rút lại như gặp phải ma giữa ban ngày, sắc mặt xám ngoét, trắng bệch như người c.h.ế.t.
"Mẹ... Mẹ kiếp..." Tên trọc lắp bắp, thanh âm từ hung hãn biến thành sự run rẩy kinh hoàng. Cây gậy sắt trên tay hắn rơi bộp xuống đất, lăn lóc trên nền đá. Hai đầu gối hắn đột ngột mềm nhũn ra , quỳ sụp xuống mặt đất ẩm ướt trước sự ngơ ngác của đám đàn em: "Đại... Đại tiểu thư! Sao lại là cô?!"
Toàn bộ bốn tên đàn em đứng phía sau nhìn thấy đại ca mình quỳ xuống, lại nghe thấy hai từ "Đại tiểu thư", tất cả đều giật mình thon thót, mặt cắt không còn một giọt m.á.u. Bọn chúng vội vã vứt sạch gậy sắt, đồng loạt quỳ rạp xuống theo, đầu cúi sát đất, run rẩy như cầy sấy.
Sự thật chấn động lập tức được hé lộ. Khu bến cảng Nam Ninh này rộng lớn thật đấy, nhưng toàn bộ mạng lưới vận tải, bến bãi và các bang phái hoạt động ngầm hay lộ diện ở đây, có ai mà không ăn cơm của Khương gia? Có ai mà không biết Khương Nghênh chính là "tổ tông" được ông trùm Khương Thiên Bách cưng chiều như sinh mệnh? Đám côn đồ này tuy hoạt động ở vùng ven bến bãi, nhưng ngày thường nhìn thấy các sư huynh của võ quán Khương gia còn phải cúi đầu gọi một tiếng "ca", hôm nay lại bị Tống gia lừa đi bắt cóc con gái của ông trùm, đây chẳng khác gì hành vi tự sát!
Khương Nghênh nhìn đám người đang quỳ rạp dưới chân mình , khuôn mặt cô không một chút gợn sóng, chậm rãi khoanh hai tay trước n.g.ự.c. Cô nhìn tên trọc, giọng điệu nhàn nhạt nhưng đầy uy quyền: "Ai thuê các người ?"
Tên trọc dập đầu lia lịa, khóc không ra nước mắt: "Là... là thiếu gia Tống gia, Tống Trạch Vũ! Hắn thông qua một trung gian đưa cho tụi em năm mươi vạn tệ, bảo tụi em đến chặn đường đ.á.n.h gãy hai tay của cô... Đại tiểu thư, tụi em thật sự bị mù mắt ch.ó mới bị hắn lừa! Tụi em mà biết là cô, cho tụi em thêm mười cái gan tụi em cũng không dám ạ!"
Nghe đến cái tên Tống Trạch Vũ, Khương Nghênh không hề nổi giận. Đôi mắt trong vắt của cô khẽ đảo một vòng, bộ não học bá lập tức hoạt động, dứt khoát thay đổi kế hoạch ban đầu. Nghịch thiên cải mệnh không chỉ là phòng thủ, mà phải biến đòn tấn công của kẻ thù thành v.ũ k.h.í kết liễu chính bọn chúng.
Cô cúi đầu nhìn tên trọc, thanh âm sắc bén đưa ra mệnh lệnh: "Đứng lên đi . Muốn lập công chuộc tội không ?"
Tên trọc như c.h.ế.t đuối vớ được cọc, vội vã gật đầu: "Dạ có ! Dạ có ! Đại tiểu thư sai bảo gì tụi em cũng làm !"
"Tốt." Khương Nghênh khẽ nhếch môi, nụ cười tràn ngập sự áp chế. "Bây giờ các người cầm gậy gộc quay về tìm Tống Trạch Vũ và Đường Giai Di cho tôi . Nói với bọn chúng là đã xử lý xong Khương Nghênh, cô ta đã bị gãy tay nhập viện. Tiện thể đòi thêm năm mươi vạn tệ nữa tiền 'bịt miệng' giáo viên. Nhớ kỹ, bật máy quay điện thoại lên, ghi hình lại toàn bộ quá trình bọn chúng thừa nhận hành vi thuê người hãm hại bạn học. Làm được không ?"
"Làm được ! Bảo đảm làm sạch sẽ cho Đại tiểu thư ạ!" Tống trọc vội vàng nhặt gậy sắt lên, dắt đám đàn em lật đật chạy ra khỏi con hẻm như một làn khói, trong lòng thầm thề phải bóp nát nhà họ Tống để lấy lòng Khương đại tiểu thư.
Ngay khi đám côn đồ vừa giải tán, một tiếng "cộp" nhẹ nhàng vang lên từ đầu ngõ.
Thương Triệt chống gậy gỗ mun đứng đó từ lúc nào. Anh đã chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào Khương Nghênh, còn đám vệ sĩ ngầm xung quanh con hẻm lúc này cũng đang há hốc mồm, từ từ thu hồi v.ũ k.h.í lùi vào bóng tối.
Thương Triệt bước tới, người hơi nghiêng dựa vào bức tường gạch loang lổ mốc meo của con hẻm. Cây gậy ba toong bọc bạc trên tay anh còn chưa kịp vung lên để bảo vệ cô, hoàn toàn trở thành một món đồ trang trí lười biếng. Anh nhìn đám côn đồ vừa chạy đi trối c.h.ế.t như gặp tổ tông, khóe môi khẽ co giật một biên độ nhỏ đầy bất lực và thú vị.
Khương Nghênh quay đầu lại , nhìn thấy Thương Triệt đang đứng dựa tường với chiếc chân trái tập tễnh, cô khẽ nhướng mày, bước lại gần anh , chất giọng bộc trực vang lên: "Cậu đi theo tôi làm gì? Đến cứu tôi à ?"
Thương Triệt nhìn cô gái đứng trước mặt – người vừa dùng danh tiếng của mình dọa cho đám giang hồ bến bãi phải quỳ gối xin tha. Anh khẽ thở hắt ra một hơi , sự phòng bị và lạnh lùng thường ngày hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một nụ cười sủng nịnh xen lẫn tự giễu khàn khàn:
" Tôi vừa định diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân, gậy còn chưa kịp dùng..." Anh bất lực lắc đầu, ánh mắt găm c.h.ặ.t vào nụ cười kiêu hãnh của cô, khẽ cong môi: " Nhưng hình như tôi nhầm rồi . Khương đại tiểu thư, cô mới là người bảo kê cho cả cái thành phố Nam Ninh này mới đúng."
Chaporia
Bình Luận (0)