Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
CHƯƠNG 7: GẬY ÔNG ĐẬP LƯNG ÔNG VÀ CƠN THỊNH NỘ TỪ KINH THÀNH
Kế hoạch lật kèo của Khương Nghênh được triển khai với một tốc độ chuẩn xác và tàn nhẫn đến mức đối phương không kịp có một giây phòng bị .
Ngay trong đêm, sau khi nhận được mệnh lệnh dứt khoát từ "Khương đại tiểu thư", tên trọc cùng nhóm đàn em bến bãi lập tức thu dọn hung khí, nhanh ch.óng quay trở lại điểm hẹn bí mật tại khu nhà kho bỏ hoang ngoại ô thành phố Nam Ninh để gặp Tống Trạch Vũ và Đường Giai Di. Khi cánh cửa sắt rỉ sét mở ra , Tống Trạch Vũ đang đứng hút t.h.u.ố.c bên cạnh chiếc xe sang trọng, còn Đường Giai Di thì lo lắng khoanh tay, vẻ mặt vừa hồi hộp vừa vặn vẹo vì chờ đợi.
"Xong rồi chứ?" Tống Trạch Vũ ném điếu t.h.u.ố.c xuống đất, dẫm nát dưới đế giày, vội vã bước lên đón đầu.
Tên trọc lau mồ hôi trên trán, giả vờ thở hổn hển, gật đầu lia lịa: "Xong rồi , Tống thiếu gia! Tụi em chặn con nhỏ đó ở ngõ vắng sau trường, đập gãy nát hai tay nó rồi . Hiện tại nó đã bị người ta khiêng vào bệnh viện trung ương bến cảng, bảo đảm trước kỳ thi Cao Khảo không có cách nào chạm vào cây b.út."
Nghe thấy hai từ "gãy nát", Đường Giai Di đứng phía sau lập tức bật cười thành tiếng. Nụ cười bạch liên hoa dịu dàng thường ngày hoàn toàn bị thay thế bởi sự đắc ý tột cùng, hai mắt mụ lóe lên tia sáng độc ác. Tống Trạch Vũ cũng cười lớn đầy ngạo mạn, hoàn toàn tin tưởng vào năng lực của đám giang hồ bến bãi này . Hắn dứt khoát rút điện thoại ra , không một chút do dự mà chuyển thêm năm mươi vạn tệ vào tài khoản của tên trọc:
"Tốt lắm! Đây là phần tiền thưởng thêm cho các người . Khương Nghênh ơi Khương Nghênh, để tôi xem một đứa tàn phế thì làm sao ngồi cùng phòng thi với tôi ."
Tuy nhiên, nụ cười của Tống Trạch Vũ chưa kịp tắt thì tên trọc đã khẽ nháy mắt với đàn em. Theo đúng yêu cầu nghiêm ngặt của Khương Nghênh, bốn tên đàn ông cao lớn lập tức tản ra , âm thầm khóa c.h.ặ.t các lối thoát của nhà kho, đồng thời một tên trong số đó đã bí mật bật camera ẩn trên chiếc cúc áo khoác.
Tên trọc đột ngột thay đổi sắc mặt, tiến lên một bước chặn trước n.g.ự.c Tống Trạch Vũ, giọng điệu trở nên tham lam, tống tiền: "Tống thiếu gia, năm mươi vạn này chỉ là tiền công đ.á.n.h người . Nhưng lúc nãy tụi em ra tay hơi nặng, camera giám sát đầu ngõ hình như đã quay được biển số xe của đàn em tôi . Chuyện này nếu cảnh sát sờ gáy, tụi em buộc phải khai ra người đứng sau đấy."
Đường Giai Di biến sắc mặt: "Các người muốn lật lọng sao ? Tiền đã nhận đủ rồi !"
"Đường tiểu thư, đây là Nam Ninh, không phải Kinh Thành." Tên trọc gầm gừ, vỗ mạnh thanh gậy sắt vào lòng bàn tay phát ra tiếng động chát chúa, dồn ép hai kẻ non nớt vào góc tường: "Muốn tụi em ngậm miệng, hai người phải tự mình nói rõ ràng xem vụ này rốt cuộc là thế nào. Ai là người chủ mưu thuê người bắt cóc bạn học? Ai là người ra lệnh đ.á.n.h gãy tay Khương Nghênh? Nói cho rõ ràng để tụi em biết đường mà giấu giếm, bằng không , chúng ta cùng nhau vào đồn!"
Dưới áp lực bặm trợn của năm tên côn đồ bến bãi, Tống Trạch Vũ và Đường Giai Di hoàn toàn bị hoảng loạn. Để chứng minh mình có đủ quyền lực và tiền bạc để b bịt miệng vụ này , Tống Trạch Vũ không chịu nổi sự uy h.i.ế.p, lập tức gào lên đầy tự phụ:
"Là tôi thuê các người thì sao chứ?! Chính tôi và Đường tiểu thư đây đã bỏ ra năm mươi vạn để mua hai cánh tay của Khương Nghênh! Chính cô ta dám sỉ nhục tôi ở trường, dám bôi nhọ Đường Giai Di trước toàn trường, cô ta đáng bị phế! Cả cái âm mưu nhét thư nặc danh vu khống gian lận trước đó cũng là do chúng tôi dàn dựng! Tống gia chúng tôi nắm giữ nửa cái bến cảng này , các người chỉ cần ngậm miệng ăn tiền, không ai dám động đến các người đâu !"
Đường Giai Di đứng bên cạnh cũng gật đầu điên cuồng, phụ họa: " Đúng thế! Là tôi muốn hủy hoại tương lai của nó! Các người cầm tiền rồi thì lo mà dọn dẹp cho sạch sẽ!"
Toàn bộ những lời thú nhận điên cuồng, ngu xuẩn đó, từ hành vi thuê người bắt cóc, cố ý gây thương tích, mưu hại bạn học cho đến các âm mưu hãm hại trước đó, đều được chiếc camera ẩn thu lại rõ nét đến từng khung hình, âm thanh không sót một chữ. Toàn bộ quá trình được lưu lại thành bằng chứng pháp lý đanh thép nhất.
Tống Trạch Vũ và Đường Giai Di hoàn toàn không hề hay biết mình vừa tự tay đào hố chôn sống chính mình . Sau khi tên trọc lấy cớ rời đi , hai kẻ phản diện vẫn đang say sưa trong men chiến thắng giả tạo, mơ tưởng về một Khương Nghênh đang nằm thoi thóp, tàn phế trên giường bệnh.
Cùng lúc đó, tại một không gian hoàn toàn khác, cách Nam Ninh hàng ngàn cây số .
Kinh Thành, trong căn biệt thự xa hoa bậc nhất của Thương gia. Bầu không khí nơi đây luôn lạnh lẽo, ngột ngạt đến đáng sợ dù lụa là gấm vóc ngập tràn.
"Rầm!"
Một tiếng động ch.ói tai vang lên trong phòng làm việc xa xỉ. Bà mẹ kế Thương gia – trùm phản diện tuyến hào môn – nổi điên đập mạnh xấp báo cáo tài chính xuống mặt bàn đá cẩm thạch. Gương mặt mụ ta vặn vẹo vì tức giận, lớp phấn son đắt tiền không thể che giấu được sự hoảng hốt tột độ.
Mụ ta vừa nhận được báo cáo từ hệ thống máy chủ ngầm của tập đoàn. Nhiều tài khoản bí mật dùng để rửa tiền lậu của mụ và gã nhân tình tại khu vực phía Nam đột ngột bị đóng băng hoàn toàn . Các khoản tiền ngầm khổng lồ trị giá hàng trăm triệu tệ chuẩn bị tẩu tán ra nước ngoài bỗng chốc bị khóa c.h.ặ.t bởi một mã độc ma trận bậc cao, không cách nào rút ra được .
"Rốt cuộc là kẻ nào?!" Bà mẹ kế gầm lên, ngón tay sơn móng đỏ rực siết c.h.ặ.t đến run rẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-thuc-tinh-toi-tro-thanh-la-chan-cua-thuong-thieu/7.html.
]
Cửa phòng bật mở, gã nhân tình tàn nhẫn của mụ ta bước vào , sắc mặt xám ngoét, trên tay cầm một chiếc máy tính bảng: "Đã có kết quả điều tra từ các h.a.c.ker hàng đầu. Dấu vết của dòng mã độc phong tỏa tài khoản... xuất phát từ thành phố Nam Ninh. Thủ pháp lập trình thuật toán này , chính là chữ ký số của hệ thống bảo mật do mẹ ruột Thương Triệt để lại ."
Hai người bọn họ nhìn nhau , trong mắt đồng loạt hiện lên một sự kinh hoàng tột độ. Đến giây phút này , bọn họ cuối cùng cũng hiểu ra một sự thật kinh khủng: Đứa con ghẻ Thương Triệt chưa từng bị phế bỏ sau vụ t.a.i n.ạ.n xe một năm trước , anh cũng chưa từng giả ngốc trở thành một tên vô dụng ở cái xó Nam Ninh đó. Anh đang lừa gạt toàn bộ tai mắt của Kinh Thành, âm thầm dùng cái đầu thiên tài công nghệ để phản sát, bóp nghẹt cuống họng tài chính của bọn họ!
Bà mẹ kế nổi điên, mụ ta thẳng tay đập vỡ chiếc ly thủy tinh pha lê xuống sàn nhà, mảnh vỡ găm tung tóe: "Thằng khốn đó! Nó dám lừa tao! Nó dám dùng cái chân què đó để che mắt tao!"
Gã nhân tình ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn, giọng lạnh tanh: "Không thể kéo dài nữa. Ông già ở Thương gia dạo này bắt đầu nghi ngờ chúng ta rồi . Nếu để Thương Triệt quay trở lại Kinh Thành với số tài sản sạch đó, chúng ta sẽ không còn đường sống."
Bà mẹ kế nghiến răng, sát khí trong mắt bùng lên dồn dập. Mụ ta lập tức cầm điện thoại chuyên dụng lên, bấm một số gọi ra nước ngoài, ra lệnh xử lý dứt điểm bằng giọng điệu không một chút nhân tính:
"Kích hoạt đội sát thủ chuyên nghiệp cấp S. Đúng , đội có kinh nghiệm thực chiến quốc tế. Mang theo v.ũ k.h.í nóng đến Nam Ninh cho tôi . Mệnh lệnh duy nhất: G.i.ế.c c.h.ế.t Thương Triệt, tuyệt đối không được để nó sống sót bước vào phòng thi đại học Cao Khảo!"
Một cơn bão m.á.u tanh từ Kinh Thành chính thức được điều động, hướng thẳng về phía thành phố nhỏ Nam Ninh với một mục tiêu hủy diệt duy nhất.
Tại Nam Ninh, hai ngày sau đó.
Khương Nghênh bước ra khỏi văn phòng điều hành của bến cảng Nam Ninh, hàng lông mày thanh tú của cô nhíu c.h.ặ.t lại . Bản năng nhạy bén của con nhà võ và sự cảnh giác cao độ của một kẻ đã thức tỉnh ký ức giúp cô ngửi thấy mùi nguy hiểm đang cận kề.
Dạo gần đây, có quá nhiều dấu hiệu bất thường xuất hiện xung quanh bến cảng Nam Ninh. Nhiều người lạ mặt mang theo khí chất sát phạt, lạnh lùng, nói giọng Kinh Thành bắt đầu dạo quanh các khu bến bãi. Các tuyến vận tải logistics chính của Khương gia ngầm bị theo dõi, định vị bởi những thiết bị công nghệ lạ.
Giây phút nhìn thấy một vết hằn lốp xe tải hạng nặng đè lên lối đi riêng của Thương Triệt ở cổng trường vào buổi chiều, một luồng điện lạnh ngắt dọc theo sống lưng Khương Nghênh đ.á.n.h thẳng vào đại não cô.
Ký ức kiếp trước như một vũng m.á.u tươi hiện về rõ mồn một. Thời điểm Thương Triệt bị sát thủ dồn vào bến cảng hoang số 4, bị bẻ gãy gậy mun rồi ném xuống biển sâu t.ử nạn... chính là vào đúng giai đoạn này ! Kiếp trước , anh c.h.ế.t ngay trước kỳ thi đại học vì sự xuất hiện của đội sát thủ chuyên nghiệp mang theo v.ũ k.h.í nóng từ Kinh Thành.
"Đến rồi ." Khương Nghênh siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đôi mắt trong vắt bỗng chốc đóng băng đầy sát khí.
Cô không chậm trễ một giây nào, lập tức hành động để giành lấy thế chủ động. Khương Nghênh phóng xe thẳng về võ quán Khương gia, đẩy cửa phòng làm việc của bố cô ra .
"Bố! Sát thủ Kinh Thành đến rồi !" Khương Nghênh thẳng thắn mở lời, giọng nói dứt khoát, không một chút hoang mang: "Bọn chúng đến để lấy mạng Thương Triệt. Địa bàn bến cảng số 4 dạo này bị theo dõi, đó chính là nơi bọn chúng chọn để ra tay. Con cần toàn bộ nhân sự tinh nhuệ nhất của võ quán Khương gia và chuỗi logistics bến cảng vào cuộc!"
Khương Thiên Bách đang ngồi xem sổ sách, nghe con gái nói xong liền đứng bật dậy, thân hình hộ pháp như một ngọn núi nhỏ tỏa ra áp lực kinh người . Ông không hỏi Khương Nghênh tại sao lại biết , ánh mắt dữ dằn của ông trùm bến bãi nheo lại đầy hào sảng và tàn nhẫn: "Mẹ kiếp! Đám người Kinh Thành dám mang đao b.úa đến địa bàn Nam Ninh của Khương Thiên Bách này để làm loạn sao ? Chiêu mộ toàn bộ các sư huynh đệ trong võ quán! Bảo đám đàn em ở bến cảng khóa c.h.ặ.t các cửa ngõ xuất nhập kho!"
Khương Nghênh gật đầu dứt khoát, cô quay sang ra lệnh cho Quản gia Lâm tăng cường lực lượng vệ sĩ ngầm của ông nội xung quanh Thương Triệt, đồng thời tự mình túc trực bên cạnh anh 24/7 tại lớp học. Kiếp này cô đã thức tỉnh, cô nắm giữ thế cờ, cô tuyệt đối quyết tâm phải thay đổi bằng được vận mệnh t.h.ả.m khốc của anh .
Đêm khuya, trời Nam Ninh bắt đầu đổ một trận mưa giông lớn, sấm chớp rạch ngang bầu trời đêm đầy căng thẳng.
Khương Nghênh mặc bộ đồ đen bó sát cá tính, đứng một mình trên tầng cao nhất của võ quán Khương gia. Gió đêm thổi mạnh làm tung bay mái tóc buộc cao của cô, nhưng cơ thể cô vẫn đứng bất động như một bức tượng tạc vững chãi.
Từ góc độ này nhìn xuống, toàn bộ bến cảng Nam Ninh chìm trong màn đêm loang lổ ánh đèn vàng và tiếng sóng biển gầm rú dữ dội. Khương Nghênh siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại chứa đoạn video bằng chứng phạm pháp của Tống Trạch Vũ trong tay, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khu vực bến cảng hoang số 4 xa xa.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Trong đầu cô, hình ảnh Thương Triệt của kiếp trước với chiếc chân què, cơ thể đầy m.á.u bị nhóm sát thủ tàn nhẫn đẩy xuống biển sâu lạnh lẽo hiện lên rõ ràng đến đau lòng. Ánh mắt Khương Nghênh trong một nốt nhạc bỗng chốc lạnh hẳn đi , sát khí dâng lên đến cực hạn, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng đầy quyết tâm. Cô khẽ mím bờ môi mỏng, buông một lời thề sắc lạnh vào màn đêm giông bão:
"Lần này ... Tôi tuyệt đối sẽ không để cậu phải c.h.ế.t."
Chaporia
Bình Luận (0)