Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

CHƯƠNG 8: THAY ĐỔI KỊCH BẢN — TRẬN CHIẾN BẾN CẢNG HOANG

Màn đêm buông xuống bến cảng số 4 thành phố Nam Ninh kèm theo một trận giông bão tàn khốc. Tiếng sấm rền vang rạch đôi bầu trời đen kịt, mưa đổ xuống rào rào như trút nước, từng đợt sóng biển cuồn cuộn gầm rú, đập mạnh vào những dải đá ngầm ven bờ, tung bọt trắng xóa. Giữa màn mưa mù mịt, khu nhà kho bỏ hoang nằm cô độc như một con quái vật bằng sắt thép rỉ sét, hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.

"Rầm!"

Cánh cửa sắt của nhà kho bị đẩy mạnh ra . Một chiếc xe tải chở hàng hạng nặng, thân xe loang lổ bùn đất lùi thẳng vào bên trong. Đèn pha xe tải vụt tắt, để lại không gian nhập nhẹm ánh sáng từ những kẽ hở dột nát trên mái nhà kho.

Bước xuống từ cabin xe là bốn gã đàn ông mặc đồ đen bó sát, cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt toát lên vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn của những kẻ tích lũy vô số huyết án trên đấu trường quốc tế. Bọn chúng lôi từ thùng xe sau xuống một chàng trai.

Thương Triệt bị ném mạnh xuống nền xi măng lạnh ngắt, ẩm ướt. Chiếc áo khoác đồng phục trường Nam Ninh của anh đã dính đầy bụi bẩn và vệt m.á.u loang lổ, cây gậy ba toong bằng gỗ mun đen bóng bị tước mất, vứt chỏng chơ một góc. Sau nhiều ngày rình rập và theo dõi mọi hành tung của mục tiêu, đội sát thủ Kinh Thành do bà mẹ kế phái đến đã ra tay vô cùng gọn gàng. Bọn chúng dàn dựng một vụ va chạm giao thông hoàn hảo ở đoạn đường vắng ngoại ô, tạo hiện trường giả như một vụ t.a.i n.ạ.n bỏ trốn thông thường để qua mặt tai mắt của cảnh sát địa phương, thành công bắt cóc anh đưa đến đây.

Thương Triệt khẽ rên rỉ một tiếng, chống tay xuống sàn từ từ ngồi dậy. Gương mặt anh dính vài vệt m.á.u, nhưng đôi mắt sâu thẳm dưới hàng mi dài lại không có lấy một tia sợ hãi, ngược lại còn bình lặng một cách đáng sợ. Chân trái của anh co rút lại , cơn đau thấu xương từ khớp gối truyền thẳng vào đại não.

Khung cảnh này , thời tiết này , ngay cả tiếng sóng biển ngoài kia ...

Thương Triệt nhìn quanh cấu trúc nhà kho rỉ sét, trong lòng thầm cười lạnh. Anh thấu suốt mọi chuyện. Nơi này chính là địa điểm t.ử vong được lựa chọn tỉ mỉ để kết liễu cuộc đời anh .

"Thương thiếu gia." Gã thủ lĩnh sát thủ bước lên, trên mặt có một vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống cằm. Hắn rút ra một con d.a.o găm sáng loáng, vừa xoay nhẹ lưỡi d.a.o vừa nhìn anh bằng ánh mắt khinh miệt của kẻ bề trên nắm giữ sinh sát. Hắn dùng mũi d.a.o nâng cằm Thương Triệt lên, cười một cách tàn nhẫn: "Mẹ kế của mày gửi lời chào. Mày ở cái xó Nam Ninh này giả ngu giả ngốc lâu như vậy , suýt chút nữa đã lừa được bà lớn rồi . Đáng tiếc, cái đầu thiên tài của mày lại dùng sai chỗ. Hôm nay mày chạy bằng niềm tin à ?"

Đám đàn em phía sau phá lên cười hắc hắc, âm thanh lọt thỏm giữa tiếng mưa giông gầm rú bên ngoài. Bọn chúng nhanh ch.óng tản ra , dứt khoát khóa c.h.ặ.t toàn bộ các lối thoát hiểm bằng xích sắt, chuẩn bị sẵn bao tải trọng tải lớn và những khối đá nặng. Thủ pháp thủ tiêu vô cùng chuyên nghiệp: Đập gãy tứ chi, bỏ bao tải dìm xuống đáy biển bến cảng, bảo đảm vài tháng sau xác cũng chẳng thể nổi lên.

"Gia hỏa ở Kinh Thành chỉ cho các người bấy nhiêu tiền để mua mạng của tôi thôi sao ?" Thương Triệt khẽ nhướng mái tóc rối, khóe môi nhếch lên một biên độ giễu cợt, dù đang ở thế yếu nhưng khí chất vương giả độc tôn của anh vẫn không hề giảm bớt. Anh nhàn nhạt nói : "Thật rẻ mạt."

"C.h.ế.t đến nơi còn già mồm. Ra tay!" Gã thủ lĩnh sa sầm mặt, dứt khoát vung d.a.o găm đ.â.m thẳng xuống.

"Đoàng!"

Một tiếng động kinh thiên động địa đột ngột cắt ngang vũng bùn c.h.ế.t ch.óc trong nhà kho.

Từ phía cửa chính, ánh đèn led công suất lớn từ một chiếc mô tô phân khối lớn x.é to.ạc màn mưa, chiếu thẳng vào mắt nhóm sát thủ khiến bọn chúng lập tức bị lòa mắt. Tiếng động cơ gầm rú dồn dập, gầm thét như một con mãnh thú điên cuồng.

"Rầm! Xoảng!"

Chiếc mô tô phân khối lớn bọc thép đen tuyền lao thẳng xuyên qua hệ thống cửa kính chịu lực của nhà kho bỏ hoang. Kính vỡ tung tóe, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ b.ắ.n ra bốn phương tám hướng dưới ánh đèn pha sáng rực.

Khương Nghênh mặc bộ đồ da đen bó sát cá tính, tóc buộc cao dứt khoát, ánh mắt sắc lạnh như băng rủ, một tay siết c.h.ặ.t t.a.y ga, điều khiển chiếc xe trượt một đường hoàn hảo trên nền đất ẩm ướt, chắn ngay trước mặt Thương Triệt. Nhờ vào hệ thống định vị ma trận mà hai người từng tích hợp trên máy tính, giây phút tín hiệu cầu cứu ngầm của Thương Triệt bị ngắt do vụ tai nạn, Khương Nghênh đã lập tức xác định được vị trí bến cảng số 4 trong ký ức cũ.

Theo sau cô, hàng chục chiếc xe bán tải của võ quán Khương gia ập tới, vây kín toàn bộ khu vực bên ngoài. Đám vệ sĩ ngầm của Thương gia ẩn thân xung quanh cũng dứt khoát phối hợp hành động.

"Đại tiểu thư!" Toàn bộ lực lượng tinh nhuệ của võ quán Khương gia mang theo đoản côn bước xuống, sát khí đằng đằng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-thuc-tinh-toi-tro-thanh-la-chan-cua-thuong-thieu/8.html.]

Trận chiến kinh hoàng lập tức bùng nổ. Sát thủ Kinh Thành là những kẻ liều mạng, thấy có biến liền rút v.

ũ k.h.í nóng ra ứng chiến, nhưng người của võ quán Khương gia vốn là những tay đao b.úa lão luyện ở bến bãi, lại có ưu thế áp đảo về số lượng, lập tức lao vào giáp lá cà, tạo nên một cuộc hỗn chiến đẫm m.á.u.

Khương Nghênh dứt khoát rút thanh đoản côn kẹp bên hông xe, cô không nói một câu nhảm nhí nào, đạp chân phóng mình rời khỏi yên xe, trực tiếp lao thẳng vào vòng chiến.

"Bốp! Bốp!"

Ba tên sát thủ chuyên nghiệp lập tức vây quanh cô. Khương Nghênh di chuyển với tốc độ kinh người , các chiêu thức của nhà võ bộc trực, dứt khoát và đầy tính triệt hạ. Cô một mình đối đầu ba sát thủ cấp S mà không hề rơi vào thế hạ phong. Đặc biệt, bất kể di chuyển ra sao , cơ thể Khương Nghênh luôn khéo léo duy trì khoảng cách, chắn hoàn toàn trước vị trí chân trái đang bị thương của Thương Triệt ngồi phía sau . Cô biến bản thân thành một lá chắn kiên cố nhất, dùng thực lực tàn nhẫn của mình để bóp nát mọi đường đao hướng về phía anh .

Giữa trận chiến hỗn loạn, Thương Triệt chống tay nhìn bóng lưng dứt khoát, kiên cường của cô gái đang liều mạng bảo vệ mình , l.ồ.ng n.g.ự.c anh cuộn lên một luồng cảm xúc dồn dập, điên cuồng phá nát sự khống chế cảm xúc suốt bao năm qua. Con sói hoang trong anh hoàn toàn tỉnh giấc.

"Mẹ kiếp."

Thương Triệt khàn giọng c.h.ử.i thề một tiếng. Anh lật bài ngửa, không còn giả vờ yếu đuối, bất lực nữa. Anh dùng một tay chụp lấy cây gậy gỗ mun nằm bên cạnh, dứt khoát dùng lực đứng bật dậy bằng một chân phải vững chãi.

Ngay giây phút một tên sát thủ lén vung d.a.o định đ.á.n.h lén sau lưng Khương Nghênh, Thương Triệt đã di chuyển. Cây gậy ba toong gỗ mun bọc bạc trong tay anh lập tức biến thành một v.ũ k.h.í g.i.ế.c người tàn nhẫn.

"Rắc!"

Một đòn đập thẳng vào khớp vai của tên sát thủ, tiếng xương gãy giòn giã vang lên. Thủ pháp cận chiến của Thương Triệt hoàn toàn là các đòn đ.á.n.h sinh t.ử của đặc nhiệm nước ngoài – chính xác, tàn nhẫn, hiệu quả và không có một động tác thừa. Anh không cần dùng chân trái, chỉ dựa vào lực cánh tay kinh hoàng và những đòn khóa cổ, chọc gậy vào t.ử lộ, trong vòng chưa đầy hai phút đã khiến hai tên sát thủ nằm gục xuống sàn, co giật trong vũng m.á.u.

Khương Nghênh xoay người quật ngã tên sát thủ cuối cùng, cô quay lại nhìn Thương Triệt, đôi mắt trong vắt khẽ nhướng lên đầy kinh ngạc trước sức chiến đấu kinh hoàng của anh . Two người nhìn nhau một cái, không cần ngôn từ, lập tức đạt được sự đồng điệu tuyệt đối, đồng loạt chuyển hướng lao về phía gã thủ lĩnh có vết sẹo.

Gã thủ lĩnh sát thủ lúc này đã bị bao vây, tay chân run rẩy. Hắn định giơ v.ũ k.h.í lên liều mạng thì Thương Triệt đã áp sát. Cây gậy mun quét một đường xé gió, đập bay con d.a.o găm của hắn , ngay sau đó, bàn tay thon dài của Thương Triệt chộp lấy cổ tay hắn , dứt khoát vặn ngược một góc chín mươi độ.

"Rắc! Á!"

Tiếng gào thét t.h.ả.m thiết của gã thủ lĩnh vang vọng khắp nhà kho. Thương Triệt dùng gậy mun thúc mạnh vào bụng hắn , lực lượng kinh người ép gã đàn ông hung hãn phải quỳ sụp xuống nền xi măng lạnh ngắt trước mặt mình và Khương Nghênh.

Toàn bộ đội sát thủ Kinh Thành hoàn toàn bị khống chế, nằm la liệt dưới sàn. Lực lượng võ quán Khương gia nhanh ch.óng dọn dẹp chiến trường, khóa c.h.ặ.t bọn chúng bằng xích sắt.

Khương Nghênh đứng bên cạnh Thương Triệt, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng vì mất sức, cô liếc nhìn gã thủ lĩnh đang quỳ rạp dưới chân, rồi nhìn sang gương mặt sắc sảo của Thương Triệt. Trong ký ức cũ thức tỉnh của cô, bến cảng hoang này là nơi anh bỏ mạng, là nơi bắt đầu chuỗi bi kịch của Khương gia. Nhưng hiện tại, vết m.á.u trên sàn nhà này hoàn toàn là của kẻ thù.

Kịch bản t.ử vong tàn khốc của kiếp trước đã chính thức bị hai người bọn cô đập nát và thay đổi hoàn toàn bằng thực lực. Cuộc chiến ngầm giữa Thương Triệt và bà mẹ kế tại Kinh Thành cũng từ đêm nay chính thức bị kéo ra ngoài ánh sáng.

Dưới màn mưa giông bắt đầu ngớt dần bên ngoài nhà kho, gió biển lạnh ngắt thổi vào qua những ô kính vỡ tung té.

Thương Triệt đứng thẳng người , người hơi nghiêng dựa vào cây gậy gỗ mun, đôi mắt sâu thẳm, đen đặc nhìn chằm chằm vào Khương Nghênh đang đứng chắn bên cạnh mình . Ánh mắt anh lúc này không còn sự phòng bị , không còn sự lười nhác ngụy trang, lần đầu tiên xuất hiện một sự rung động thật sự, dồn dập và sâu sắc đến mức không thể che giấu.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Anh khẽ tiến lên một bước, thanh âm khàn khàn mang theo sự dịu dàng tột cùng vang lên giữa tiếng sóng biển: "Cô lại cứu tôi một mạng rồi , Nghênh Nghênh."

Khương Nghênh ngước mắt lên nhìn anh , rồi quay đầu nhìn ra biển đêm đen kịt ngoài kia , nơi kiếp trước từng chôn vùi sinh mệnh của chàng trai này . Khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười kiêu hãnh, bộc trực vốn có , trong lòng thầm nghĩ một câu đầy nhẹ nhõm:

"Lần này ... cậu tuyệt đối không c.h.ế.t nữa."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...