Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lâm Mạn Mạn khẽ nhếch mép, ánh mắt lấp lánh sự tham lam và đắc thắng. Đêm qua trời mưa lớn, ả nghe hạ nhân báo lại rằng Lục Ngạn Lâm đã nổi điên đập phá đồ đạc trong thư phòng rồi lao ra khỏi Hầu phủ. Ả đinh ninh rằng, chắc chắn Lục Ngạn Lâm đã tức giận đến mức đi tìm Tô Uyển Tình để ném tờ giấy hòa ly vào mặt nữ nhân đê tiện đó. Bốn năm qua, Tô Uyển Tình chỉ là một cái bóng mờ nhạt, một món đồ trang trí vô giá trị trong Hầu phủ, làm sao có thể so sánh với "ân nhân cứu mạng" là ả?

"Tô Uyển Tình đã rời đi , vị trí chủ mẫu Hầu phủ sớm muộn gì cũng là của ta ," Lâm Mạn Mạn vuốt ve chiếc trâm ngọc bích trên đầu, giọng nói mang theo sự ngạo mạn không che giấu. "Chỉ cần ta nhỏ vài giọt nước mắt, kêu đau một tiếng, Ngạn Lâm ca ca sẽ lại ngoan ngoãn xoay quanh ta thôi. Đàn ông trên thế gian này , quyền lực đến đâu cũng không thoát khỏi chữ 'ân'."

Lâm phu nhân từ ngoài bước vào , trên mặt rạng rỡ nụ cười : "Mạn Mạn của nương nói đúng lắm. Lâm gia chúng ta nhờ có con mà mấy năm nay làm ăn phát đạt, cửa hàng tơ lụa mở rộng khắp kinh thành. Đợi con chính thức gả vào Hầu phủ, cha con cũng sẽ được Lục Ngạn Lâm nâng đỡ lên chức quan to hơn. Cái ân tình nhặt được ngọc bội năm xưa, đúng là món hời lớn nhất đời này của Lâm gia ta !"

Hai mẹ con nhìn nhau cười phá lên, tiếng cười lanh lảnh vang vọng trong căn phòng ấm áp, hoàn toàn không biết rằng, một lưỡi hái t.ử thần đã kề sát tận cổ.

"Rầm!"

Một tiếng động chát chúa vang lên như sấm rền, cắt đứt tiếng cười của hai kẻ ảo tưởng. Cánh cổng gỗ lim kiên cố của Lâm phủ bị một lực lượng kinh hoàng đạp tung, đổ sầm xuống nền gạch vỡ nát.

Tiếng bước chân rầm rập, nhịp nhàng nhưng mang theo sát khí ngút trời vang lên. Hàng chục Hắc giáp vệ – đội tinh binh khét tiếng tàn độc nhất của Trấn Bắc Hầu – tay lăm lăm trường kiếm, lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, ồ ạt xông vào phủ như một cơn lũ đen kịt. Bọn chúng không nói một lời, vung tay hất văng mọi hạ nhân, gia đinh dám cản đường. Tiếng la hét, tiếng gốm sứ vỡ vụn, tiếng khóc lóc hoảng loạn lập tức biến Lâm phủ thành một mớ hỗn độn.

"Chuyện... chuyện gì thế này ? Kẻ nào to gan dám xông vào Lâm phủ?" Lâm phu nhân tái mặt, lảo đảo bước ra khỏi phòng.

Lâm Mạn Mạn cũng hoảng hốt chạy theo. Khi ánh mắt ả chạm đến bóng người đang sải bước qua khoảng sân rộng, nhịp tim ả bỗng chốc đình trệ.

Lục Ngạn Lâm xuất hiện.

Hắn không mặc bộ mãng bào quyền quý thường ngày, mà khoác trên mình bộ hắc y thêu chìm ám vân, vạt áo vẫn còn vương hơi ẩm lạnh lẽo của cơn mưa đêm qua. Mái tóc đen nhánh b.úi cao, ngũ quan tuấn mỹ giờ đây vặn vẹo trong một cơn thịnh nộ nguyên thủy. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, hằn lên những tia m.á.

u đáng sợ, tỏa ra hàn khí bức người khiến nhiệt độ xung quanh như giảm xuống mức đóng băng. Ánh mắt hắn nhìn Lâm Mạn Mạn không phải là nhìn một con người , mà là nhìn một đống rác rưởi ghê tởm nhất trên thế gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-gia-hoi-han-do-mat-nai-ni-ky-lai-khe-uoc/chuong-14.html.]

"Ngạn... Ngạn Lâm ca ca?" Lâm Mạn Mạn cố nuốt nước bọt, ép bản thân nặn ra một nụ cười yếu ớt, nước mắt chực chờ rơi xuống theo thói quen. Ả nhào tới, định bắt lấy cánh tay hắn : "Chàng làm sao vậy ? Ai chọc giận chàng ? Cả đám lính này nữa..."

"Cút!"

Một âm thanh trầm khàn, rít lên từ kẽ răng vang lên. Lục Ngạn Lâm không thèm động tay. Hắn chỉ hất mạnh vạt áo. Sức lực tỏa ra từ luồng nội kình khiến Lâm Mạn Mạn văng ra xa ba thước, ngã nhào xuống nền đất lạnh lẽo, bộ y phục màu đỏ lụa là đắt tiền ngay lập tức bị lấm lem bùn đất.

"Ngạn Lâm! Hầu gia! Ngài làm cái gì vậy ? Mạn Mạn là ân nhân của ngài cơ mà!" Lâm phu nhân xót con, gào lên lao tới đỡ lấy Lâm Mạn Mạn.

"Ân nhân?" Lục Ngạn Lâm bật cười . Tiếng cười của hắn vang lên khùng khục trong l.ồ.ng n.g.ự.c, ma quái và tràn ngập sự mỉa mai tột độ. Hắn chậm rãi bước tới, chiếc giày chiến mãng giẫm mạnh lên vạt áo đỏ của Lâm Mạn Mạn, nghiến c.h.ặ.t.

"Bốp!"

Một xấp giấy tờ dày cộm, ướt sũng m.á.u tươi bị Lục Ngạn Lâm ném thẳng vào mặt Lâm Mạn Mạn. Góc tờ giấy sắc lẹm xẹt qua gò má ả, để lại một vệt m.á.u rỉ ra ch.ói mắt.

"Mở to đôi mắt ch.ó của ngươi ra mà nhìn xem, đây là lời khai của Lưu ma ma – kẻ đã hầu hạ ngươi nhiều năm! Ngươi nói xem, vị 'ân nhân' cao quý đây đã làm cách nào để cướp đi ngọc bội của Uyển Tình, làm cách nào để bỏ mặc nàng ấy thoi thóp trong hang tuyết, rồi mặt dày mày dạn mang miếng ngọc đó đến trước mặt ta nhận công?"

Giọng nói của Lục Ngạn Lâm như sấm sét nổ tung bên tai Lâm Mạn Mạn. Sắc mặt ả thoắt cái trắng bệch như tờ giấy nát. Cả cơ thể ả run lên bần bật, đôi mắt trợn ngược nhìn những dòng chữ bằng m.á.u trên tờ khai. Lưu ma ma đã khai sạch. Bà ta không chịu nổi hình phạt của Hắc giáp vệ, đã khai ra toàn bộ sự thật dơ bẩn của bốn năm trước .

"Không... không phải đâu ... Ngạn Lâm ca ca, chàng nghe thiếp giải thích! Mụ già đó vu oan cho thiếp ! Chính thiếp đã cứu chàng , chính thiếp đã sưởi ấm cho chàng trong hang động..." Lâm Mạn Mạn điên cuồng lắc đầu, bò tới định ôm lấy chân Lục Ngạn Lâm.

"Câm miệng!" Lục Ngạn Lâm gầm lên, sát khí bùng nổ khiến đám Hắc giáp vệ xung quanh cũng phải lùi lại một bước. Hắn cúi người , những ngón tay như gọng kìm bóp c.h.ặ.t lấy cằm ả, nhấc bổng ả lên khỏi mặt đất. "Ngươi có biết , trên lưng người cứu ta có một vết sẹo do đá cắt phải không ? Ngươi có biết , đêm đó người sưởi ấm cho ta có mùi hương thảo mộc thanh khiết, chứ không phải cái mùi son phấn rẻ tiền buồn nôn trên người ngươi không ?"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...