Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lục Ngạn Lâm nghiến răng, hận không thể bóp nát xương hàm của kẻ đang thoi thóp trong tay mình . "Bốn năm. Bốn năm ròng rã ngươi dùng cái danh ân nhân giả mạo này để lừa gạt ta , xúi giục ta lạnh nhạt với thê t.ử danh chính ngôn thuận của mình . Ngươi hạ độc vào trà vu oan cho Uyển Tình, ngươi giả vờ ốm yếu để phá hoại tình cảm của chúng ta . Ngươi giẫm đạp lên lòng tốt của nàng ấy để leo lên cái vị trí này !"

Hắn ném mạnh ả xuống đất như vứt một thứ xú uế. Lâm Mạn Mạn ho sặc sụa, m.á.u từ khóe miệng trào ra , đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn tột độ. Ả biết , mọi chuyện đã kết thúc. Vỏ bọc hoàn hảo của ả đã bị lột sạch sành sanh trước mắt con ác thú đang khát m.á.u này .

Đúng lúc đó, Lâm phụ – cha của Lâm Mạn Mạn, một viên quan nhỏ trong triều – bị hai tên Hắc giáp vệ lôi xềnh xệch từ ngoài cổng vào , ném phịch xuống sân. Trông ông ta tơi tả, chiếc mũ quan đã bị lột mất, khuôn mặt xám ngoét vì sợ hãi.

"Hầu gia tha mạng! Hầu gia tha mạng! Hạ quan không biết gì cả, tất cả là do nghiệt nữ này tự làm chủ!" Lâm phụ dập đầu liên tục xuống nền đá cứng, m.á.u chảy ròng ròng.

Lục Ngạn Lâm rút một chiếc khăn lụa trắng từ trong n.g.ự.c áo, chậm rãi lau đi những ngón tay vừa chạm vào Lâm Mạn Mạn, giọng nói bình thản đến mức lạnh người : "Lâm gia các người , dựa vào uy danh của Trấn Bắc Hầu Phủ ta mà vơ vét của cải, ức h.i.ế.p bá tánh, mở rộng thương hội. Hôm nay, Lục Ngạn Lâm ta sẽ thu hồi lại từng đồng một."

Hắn liếc mắt sang tên Thống lĩnh Hắc giáp vệ. Tên thống lĩnh bước lên một bước, dõng dạc tuyên bố: "Theo lệnh của Hầu gia, toàn bộ ba mươi sáu cửa hiệu tơ lụa, gạo, muối của Lâm gia tại kinh thành và các tỉnh lân cận đã bị phong tỏa. Mọi nguồn cung cấp hàng hóa đã bị cắt đứt. Các chủ nợ của Lâm gia đã được Hầu phủ mua lại giấy nợ, hiện tại Lâm gia nợ Hầu phủ tổng cộng năm mươi vạn lượng bạc ròng. Lệnh tước bỏ quan tịch của Lâm thị lang đã được đệ trình lên Lại bộ, nội trong hôm nay sẽ có thánh chỉ giáng chức thành thường dân!"

Từng lời phán quyết vang lên như những nhát b.úa tạ giáng thẳng vào đầu gia đình họ Lâm. Sụp đổ. Sụp đổ hoàn toàn chỉ trong một buổi sáng. Từ một gia tộc đang lên, Lâm gia giờ đây gánh trên lưng khoản nợ khổng lồ không bao giờ trả nổi, trắng tay, mất chức, trở thành những kẻ bần cùng dưới đáy xã hội.

"Không! Lục Ngạn Lâm, ngươi không thể làm thế! Ngươi không thể tàn nhẫn như vậy !" Lâm Mạn Mạn điên cuồng gào thét, mái tóc xõa xượi rũ rượi như một ác quỷ. Sự ghen tị và uất hận khiến khuôn mặt ả méo mó.

"Tô Uyển Tình thì có gì tốt ? Nàng ta đã vứt bỏ ngươi rồi ! Nàng ta đã xé khế ước rồi ! Ngươi dồn ép ta đến đường cùng thì nàng ta cũng không quay lại nhìn ngươi một cái đâu !"

"Chát!"

Một cái tát trời giáng không phải từ Lục Ngạn Lâm, mà từ chính Thống lĩnh Hắc giáp vệ giáng thẳng vào mặt Lâm Mạn Mạn khiến ả hộc m.á.u, vài chiếc răng gãy văng ra nền gạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-gia-hoi-han-do-mat-nai-ni-ky-lai-khe-uoc/chuong-15.html.]

"Hỗn xược! Dám gọi thẳng danh húy của Hầu phu nhân!" Tên thống lĩnh quát lớn.

Lục Ngạn Lâm bước tới, bóng lưng cao lớn của hắn che khuất cả ánh sáng mặt trời, đổ ập lên người Lâm Mạn Mạn một bóng đen nghẹt thở.

"Ngươi nói đúng. Nàng ấy đã rời đi vì sự ngu xuẩn của ta . Và để bù đắp cho nàng ấy , ta sẽ tự tay dọn sạch mọi thứ rác rưởi từng cản đường nàng ấy ." Giọng nói của Lục Ngạn Lâm nhẹ bẫng nhưng chứa đựng sự tàn độc vô biên. Hắn ra lệnh: "Lôi tiện nhân này vào Lao ngục kinh thành. Giao cho Hình bộ thị lang. Truyền lệnh của ta : Kẻ này phạm tội khi quân lừa gạt tước hầu, mưu hại Hầu phu nhân, tội ác tày trời. Đem gông cùm nặng nhất đeo vào cổ ả. Mỗi ngày đ.á.n.h ba mươi trượng, không được để ả c.h.ế.t, cũng không được cho ả một ngày sống yên ổn . Ta muốn ả phải nếm trải cảm giác thoi thóp trong góc tối, nếm trải sự tuyệt vọng mà Uyển Tình từng phải chịu đựng!"

"Không! Đừng đưa ta vào đó! Ngạn Lâm ca ca, nể tình chúng ta lớn lên bên nhau , cầu xin chàng ..." Lâm Mạn Mạn hoảng loạn tột độ. Lao ngục kinh thành là nơi giam giữ những t.ử tù tàn ác nhất, một nữ nhân yếu đuối nhan sắc như ả bước vào đó, kết cục chẳng khác nào rơi vào địa ngục trần gian, bị hành hạ, lăng nhục cho đến lúc c.h.ế.t dở sống dở.

Nhưng Lục Ngạn Lâm không hề quay đầu lại . Hai tên lính thô bạo lôi xềnh xệch Lâm Mạn Mạn đi . Tiếng la hét, khóc lóc, van xin của ả ch.ói tai xé rách không gian, rồi nhỏ dần và mất hút sau cánh cổng vỡ nát.

Lâm phụ và Lâm phu nhân quỳ rạp trên mặt đất, run rẩy như cầy sấy, không dám thốt lên một lời cầu xin cho con gái. Bọn họ biết , Hầu gia nổi cơn thịnh nộ, giữ được mạng ch.ó của hai lão già này đã là sự bố thí cuối cùng.

"Tịch thu toàn bộ tài sản trong phủ để cấn nợ. Đuổi tất cả ra đường. Kẻ nào dám chứa chấp Lâm gia, chính là kẻ thù của Trấn Bắc Hầu Phủ."

Mệnh lệnh cuối cùng được ban ra . Đám binh lính lập tức tiến lên, lột sạch những trang sức đắt tiền trên người Lâm phu nhân, tống cổ hai ông bà già cùng đám hạ nhân ra khỏi phủ.

Bầu trời quang đãng nhưng mặt đất vẫn còn lầy lội bùn nước. Lâm phu nhân và Lâm phụ bị ném mạnh xuống vũng bùn trước cửa nhà. Những bá tánh xung quanh, những kẻ từng bị Lâm gia ức h.i.ế.p, nay đứng chật kín hai bên đường, chỉ trỏ, cười nhạo và ném những ánh mắt khinh bỉ vào hai kẻ từng cao ngạo xưng bá kinh thành.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...