Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Vậy sao ? Chúc mừng Hầu gia đã dọn dẹp được mớ rắc rối của ngài," nàng nhấp một ngụm trà nguội, nhàn nhạt đáp. " Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến ta ? Ân oán giữa ngài và Lâm gia là chuyện của Hầu phủ. Khế ước giữa chúng ta đã xé, ta giờ chỉ là bà chủ của Tình Thiên Các, ngài báo cáo những việc này với ta e là tìm nhầm người rồi ."
"Không nhầm! Sao lại không liên quan chứ?" Lục Ngạn Lâm kích động tiến thêm một bước, hai tay chống lên mặt bàn, ánh mắt đỏ ngầu ghim c.h.ặ.t vào nàng, bộc lộ sự hối hận tột cùng. "Uyển Tình, ta biết ta sai rồi . Ta đã bị che mắt bởi thứ ân nghĩa giả tạo, ta đã để nàng phải chịu đựng sự tủi nhục suốt bốn năm qua. Người cứu ta là nàng! Người thức trắng đêm chăm sóc ta trong sơn động là nàng! Người mang vết sẹo trên lưng vì chắn đá cho ta cũng là nàng! Tại sao ... tại sao nàng chưa bao giờ nói ra ?"
Tô Uyển Tình khẽ buông chén trà xuống, ánh mắt xẹt qua một tia bi ai thay cho nguyên chủ. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập tràn sự đau đớn của hắn , lạnh lùng vạch trần:
"Nói ra thì ngài sẽ tin sao ? Khi ngài tỉnh lại , trong mắt ngài chỉ có miếng ngọc bội mà Lâm Mạn Mạn nhặt được . Mỗi lần ta định mở lời, ngài lại dùng ánh mắt chán ghét nhìn ta , cho rằng ta vì muốn tranh sủng mà bịa đặt. Lục Ngạn Lâm, sự thất vọng không phải được tạo ra trong một ngày. Bốn năm qua, từng chút từng chút một, sự lạnh nhạt của ngài đã g.i.ế.c c.h.ế.t thứ tình cảm ngu ngốc đó rồi . Giờ ngài biết sự thật thì đã sao ? Chẳng lẽ ngài cho rằng, chỉ cần ngài quay đầu lại , ta vẫn phải đứng ở chỗ cũ đợi ngài ban phát chút tình thương tàn dư hay sao ?"
Lời nói của nàng sắc bén như kiếm, đ.â.m thủng lớp phòng ngự cuối cùng của Lục Ngạn Lâm. Hắn hô hấp khó nhọc, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Hắn biết nàng nói đúng. Tội lỗi của hắn quá lớn, không thể chỉ dùng vài câu xin lỗi là có thể xóa nhòa.
Lục Ngạn Lâm chậm rãi lùi lại một bước. Sau đó, trước ánh mắt ngỡ ngàng của Tô Uyển Tình, vị Trấn Bắc Hầu cao cao tại thượng, người từng khiến vạn quân địch phải khiếp sợ, đột nhiên vén vạt áo, gập một đầu gối, quỳ thẳng xuống mặt sàn gỗ lạnh lẽo.
"Lục Ngạn Lâm, ngài điên rồi sao ?" Tô Uyển Tình giật mình đứng phắt dậy. Ở thời đại này , nam t.ử hán đại trượng phu, lại là bậc Vương Hầu, quỳ lạy trời đất, quỳ lạy quân vương, quỳ lạy song thân , tuyệt đối không có chuyện quỳ gối trước một nữ nhân.
"Ta điên rồi . Điên vì đã đ.á.n.h mất báu vật lớn nhất của đời mình ," Lục Ngạn Lâm ngước lên nhìn nàng, ánh mắt kiên định đến cố chấp.
Hắn thò tay
vào
n.g.ự.c áo, cẩn thận lấy
ra
một chiếc hộp gấm bằng gỗ đàn hương, hai tay dâng lên ngang mày. Chiếc hộp mở
ra
, bên trong là "Ngọc bội Hải Dương" - khối ngọc bích xanh thẳm mang hình dáng giọt nước, tỏa
ra
ánh sáng dịu nhẹ nhưng đầy quyền uy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hau-gia-hoi-han-do-mat-nai-ni-ky-lai-khe-uoc/chuong-17.html.]
"Uyển Tình, đây là Ngọc bội Hải Dương. Nàng biết rõ ý nghĩa của nó," giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong căn phòng nhỏ. "Nó không chỉ là tín vật gia truyền của chủ mẫu Hầu phủ, mà còn là chìa khóa mở ra toàn bộ kho bạc, khống chế toàn bộ sản nghiệp, điền trang, và cả ấn tín điều động ám vệ của Lục gia. Hôm nay, ta mang toàn bộ gia sản, tính mạng và sự tôn nghiêm của mình đặt dưới chân nàng."
Hắn dừng lại một chút, yết hầu lăn lộn, giọng nói mang theo sự nài nỉ hèn mọn nhất: "Bản khế ước cũ đã bị xé, ta không dám cầu xin nàng tha thứ ngay lập tức. Nhưng ta xin nàng, hãy nhận lấy thứ này , coi như đây là sính lễ ta hỏi cưới nàng lại từ đầu. Lần này , không có khế ước, không có thời hạn. Toàn bộ Lục gia là của nàng, và cái mạng của Lục Ngạn Lâm này ... cũng là của nàng. Nàng muốn đ.á.n.h, muốn mắng, muốn sai bảo thế nào cũng được . Chỉ xin nàng... đừng đuổi ta đi ."
Tô Uyển Tình nhìn khối ngọc bội vô giá nằm tĩnh lặng trong hộp gấm, rồi lại nhìn nam nhân quyền khuynh thiên hạ đang quỳ gối dưới chân mình , trong lòng không khỏi chấn động. Nàng là một nữ cường nhân hiện đại, nàng hiểu rõ giá trị của việc một kẻ cầm quyền tự nguyện giao nộp toàn bộ tài sản và quyền lực. Đó không còn là lời xin lỗi suông, mà là sự thần phục tuyệt đối.
Nhưng vết thương bốn năm đâu dễ dàng liền sẹo. Nàng mím môi, định lên tiếng cự tuyệt thì từ bên ngoài, một giọng nói trầm ấm, uy nghi nhưng lại pha lẫn sự nghẹn ngào vang lên.
"Ngạn Lâm nói đúng. Uyển Tình, con hãy nhận lấy đi ."
Cánh cửa phòng lại được đẩy ra . Thẩm Quý Lam - Thái phu nhân của Trấn Bắc Hầu Phủ, được hai tỳ nữ dìu bước vào . Khác với vẻ ngoài sắc sảo, nghiêm khắc và luôn vận những bộ y phục lộng lẫy uy quyền trước đây, Thẩm Quý Lam hôm nay ăn mặc vô cùng nhã nhặn. Trên gương mặt điểm những nếp nhăn của tuổi tác hiện rõ sự tiều tụy và ân hận.
"Thái phu nhân..." Tô Uyển Tình theo bản năng định hành lễ, nhưng Thẩm Quý Lam đã vội vã bước tới, đưa đôi bàn tay run rẩy, ấm áp nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng.
"Đừng gọi ta là Thái phu nhân, xa cách quá. Nếu con còn chịu, hãy gọi ta một tiếng nương," khóe mắt Thẩm Quý Lam ươn ướt. Bà gạt đi giọt nước mắt chực trào, nhìn Tô Uyển Tình bằng ánh mắt xót xa. "Mấy ngày nay, ta đã suy nghĩ rất nhiều. Là Hầu phủ chúng ta có mắt không tròng, để một viên ngọc quý như con phải chịu thiệt thòi suốt bốn năm qua. Ta luôn miệng nói trọng quy củ, nhưng lại dung túng cho một kẻ tâm cơ giả tạo như Lâm Mạn Mạn ức h.i.ế.p con dâu danh chính ngôn thuận của mình . Mẫu thân thật hồ đồ!"
Tô Uyển Tình sững người . Trong ký ức của nguyên chủ, mẹ chồng luôn là một ngọn núi cao không thể vượt qua, luôn dùng gia pháp và lễ nghi để chèn ép nàng. Sự thay đổi ch.óng mặt này khiến nàng nhất thời không biết phải phản ứng ra sao .
Chaporia
Bình Luận (0)