Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

5

 

Chẳng mấy chốc đã đến ngày đại hôn.

 

Đêm động phòng hoa chúc.

 

Khách khứa tan hết.

 

Nến đỏ cháy cao.

 

Tiêu Yến bước vào .

 

Trên người mang theo mùi rượu nhàn nhạt.

 

Đuôi mắt ửng đỏ.

 

Lúc uống rượu giao bôi.

 

Ta nhìn thấy bóng mình trong đôi đồng t.ử đen thẳm ấy .

 

Hai kẻ liều mạng.

 

Hai hồn ma không cam lòng.

 

Khoác lên lớp da trẻ tuổi.

 

Lại ngồi cùng nhau một lần nữa.

 

Chuẩn bị khuấy đảo thế gian mục nát này long trời lở đất.

 

“Tiêu Yến.”

 

“Ước pháp tam chương có đốt rồi cũng không sao .”

 

“ Nhưng có một chuyện ta phải nói rõ với ngươi trước .”

 

“Nàng nói đi .”

 

“Đời này ta sẽ không đầu độc tiểu thiếp của ngươi.”

 

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn .

 

“ Nhưng nếu ngươi dám động tới người của ta .”

 

“Ta sẽ khiến ngươi cả đời cũng không thể làm Hoàng đế.”

 

Tiêu Yến không nổi giận.

 

Thậm chí còn cười .

 

“Được.”

 

“Thiên hạ là thiên hạ của hai chúng ta .”

 

“Không ai được độc chiếm.”

 

Giọng hắn khàn khàn trầm thấp.

 

Ta nhìn hắn .

 

Ác long vẫn là con ác long ấy .

 

Toàn thân đầy gai nhọn.

 

Hai tay nhuốm m.á.u.

 

Nhưng đêm nay.

 

Hiếm hoi thay .

 

Lại nói tiếng người .

 

Không hiểu vì sao .

 

Mặt ta hơi nóng lên.

 

Màn gấm đỏ cuộn trào.

 

Thân thể quấn lấy nhau giữa sóng tình nhấp nhô.

 

Tiêu Yến thở dốc bên tai ta .

 

Khàn giọng thì thầm:

 

“Nam sủng kia của nàng...”

 

“Từng tới đây chưa ?”

 

“Ầm!”

 

Trong đầu ta như có thứ gì đó nổ tung.

 

6

 

Toàn thân ta nóng bừng.

 

Thế nhưng lại bị Tiêu Yến giam c.h.ặ.t trong vòng tay, không thể động đậy.

 

Nam sủng dịu dàng săn sóc.

 

Tiêu Yến bá đạo mãnh liệt.

 

Ta đương nhiên đều hưởng thụ cả.

 

Nhưng hắn đột nhiên nhắc tới chuyện ấy .

 

Lại khiến ta có vài phần ngượng ngùng.

 

Thấy bộ dạng này của ta , Tiêu Yến khẽ cười trầm thấp.

 

“Xem ra vẫn là ta được lòng phu nhân hơn.”

 

Lời ấy như một thanh sắt nung đỏ.

 

Thiêu đến mức cả người ta co rúm lại .

 

Nhưng trong lòng lại khó chịu.

 

Thế là ta c.ắ.n hắn một cái để trút giận.

 

“Chẳng qua chỉ là một món đồ mua vui giải khuây mà thôi, cần gì phải so với hắn .”

 

Sau khi tắm rửa thay y phục.

 

Ta mệt đến cực điểm.

 

Tiêu Yến lại vui vẻ một cách khó hiểu.

 

Sáng sớm luyện kiếm.

 

Trong miệng còn khe khẽ ngâm nga khúc nhạc.

 

Ngày thứ ba sau khi thành thân .

 

Xảy ra một chuyện khiến ta hoàn toàn không ngờ tới.

 

Hoàng đế phái Tiêu Yến tới Kiến An dẹp đám Oa khấu nhiều lần xâm phạm bờ biển.

 

Đi một chuyến rồi trở về.

 

Ít nhất cũng phải bốn tháng.

 

Nhưng ba tháng sau .

 

Chính là thời điểm Hung Nô phạm biên ở kiếp trước .

 

Trận chiến này .

 

Liên quan tới việc Tiêu Yến có thể hoàn toàn nắm giữ binh quyền Bắc Cảnh hay không .

 

Ta đã sắp xếp mọi thứ thỏa đáng.

 

Chuẩn bị chu toàn không chút sơ hở.

 

Lại bị sự điều động đột ngột của Hoàng đế đ.á.n.h cho trở tay không kịp.

 

Buổi tối.

 

Mật thám trong cung giải đáp nghi hoặc cho ta .

 

Chỉ có bốn chữ.

 

Lệ phi tiến cử.

 

Lệ phi!

 

Quả là Lệ phi!

 

Kiếp trước tuy ta cũng gả cho Tiêu Yến.

 

Nhưng sau đó vẫn có ý xoa dịu thế lực của Lệ phi.

 

Đời này không làm gì cả.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hai-doi-yeu-han-mot-kiep-dong-tam/3.html.]

Ngược lại bị bà ta ghi hận.

 

Ngày Tiêu Yến xuất chinh.

 

Trời còn chưa sáng.

 

Ta giúp hắn chỉnh lại áo giáp.

 

Chỉ nói một câu.

 

“Kinh thành bên này , giao cho ta .”

 

Hắn đưa tay ra .

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Kiếp trước .

 

Mỗi lần xuất chinh.

 

Hắn đều ôm ta một cái.

 

Đời này .

 

Bàn tay đưa ra dường như không biết nên đặt nơi nào.

 

Cuối cùng chỉ vỗ nhẹ lên vai ta .

 

“Yên tâm.”

 

7

 

Sau khi Tiêu Yến rời đi .

 

Ta cùng phụ thân lật tung cả kinh thành.

 

Trong Lục Bộ.

 

Ai dùng được .

 

Ai cần bỏ.

 

Ta đều lần lượt phân loại rõ ràng.

 

Âm thầm cài người vào .

 

Phụ thân theo ta làm việc mà tim đập chân run.

 

“Lão già nhà con tuy đã ngồi tới vị trí Tả Thừa tướng, nhưng cũng chỉ dám khéo léo chu toàn các bên.”

 

“Con lại dám giăng một tấm lưới lớn như vậy trong kinh thành.”

 

“Chỉ cần sơ suất một chút, cửu tộc đều khó giữ.”

 

Ta cười híp mắt nhìn ông.

 

“Chỉ làm tới Tả Thừa tướng mà người đã mãn nguyện rồi sao ?”

 

“Vậy còn nhạc phụ của Hoàng đế thì sao ?”

 

Phụ thân nhìn ta .

 

Chân mềm nhũn.

 

Ta ghé sát lại .

 

Nhẹ giọng dụ dỗ:

 

“Người ngồi trên long ỷ sau này , đều là hậu duệ của người .”

 

Phụ thân hít mạnh một hơi khí lạnh.

 

Sau cơn kinh hãi.

 

Lưng ông dần dần thẳng lên.

 

Khẽ ho một tiếng.

 

“Bốn mươi tuổi, chính là tuổi nên xông pha.”

 

Ta hài lòng gật đầu.

 

Như vậy mới đúng chứ!

 

Kiếp trước .

 

Ta không dám biểu lộ dã tâm.

 

Là phụ thân tự mình nhận ra .

 

Vừa khuyên nhủ vừa thấp thỏm giúp đỡ ta .

 

Đời này có mục tiêu rõ ràng.

 

Ông làm việc cũng mạnh dạn dứt khoát hơn.

 

Không bao lâu sau .

 

Tấu chương đàn hặc phụ thân của Lệ phi vì cưỡng đoạt dân nữ.

 

Như tuyết rơi dày đặc trên ngự án của Hoàng đế.

 

Lão Hoàng đế ngu muội .

 

Có lòng che chở ái phi.

 

Nhưng không chống nổi sự phẫn nộ của quần thần.

 

Lệ phi bị giáng liền hai cấp.

 

Từ đó co mình trong hậu cung như chim cút.

 

Ngay cả Tam hoàng t.ử cũng ngoan ngoãn hơn hẳn.

 

8

 

Tháng thứ hai sau khi Tiêu Yến xuất chinh.

 

Kiến An truyền về tin thắng trận.

 

Nhanh hơn ta tưởng tượng.

 

Cùng với chiến báo.

 

Là thư nhà của hắn .

 

“Giặc đã lui, phòng tuyến ven biển đã vững.”

 

“Chẳng bao lâu nữa sẽ hồi kinh.”

 

“Chớ nhớ mong.”

 

Ta cười lạnh.

 

Ai nhớ ngươi chứ?

 

Như vậy .

 

Hắn vẫn kịp đuổi tới thời điểm Hung Nô phạm biên ở kiếp trước .

 

Ta ngồi lại trước án thư.

 

Trải bản địa đồ ra .

 

Việc chuẩn bị cho chiến sự Bắc Cảnh.

 

Ta đã hoàn thành một nửa.

 

Lương thảo do Hộ Bộ điều động.

 

Quân lực do Binh Bộ phân phối.

 

Hệ thống truyền tin của các trạm dịch dọc đường.

 

Mỗi một mắt xích.

 

Ta đều sắp xếp người của mình .

 

Nửa còn lại .

 

Phải dựa vào chính Tiêu Yến.

 

Binh quyền Bắc Cảnh.

 

Kiếp trước Tiêu Yến có thể thu phục quân đội Bắc Cảnh.

 

Không chỉ vì hắn biết đ.á.n.h trận.

 

Cha mẹ hắn đều xuất thân từ thế gia võ tướng Bắc Cảnh.

 

Trong quân đội nơi đó.

 

Có nhân mạch.

 

Có danh vọng.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...