Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi cứ ngỡ Cố Quân sẽ rẽ hướng khác ngay trước cửa thư viện, nhưng anh ta có vẻ như cứ đi cùng đường với tôi mãi.
"Chúng mình cùng đường à ? Nhà tớ ở ngay khu chung cư phía trước kìa." Tôi chỉ tay về phía khu chung cư ở cuối phố.
"Không xa lắm, tớ tiễn cậu một đoạn đi . Trời tối rồi , một đứa con gái như cậu đi một mình , cho dù có bắt xe cũng không an toàn ."
Cố Quân đeo ba lô một bên vai, mặc chiếc quần jean phối với áo sơ mi trắng, hai tay đút túi quần.
Dáng đi của học thần trông cũng bảnh bao ra phết.
Tôi cũng bắt chước điệu bộ của anh ta , đút hai tay vào túi áo, còn tranh thủ thời gian hỏi thêm một câu Tiếng Anh nữa.
Cố Quân vừa đi vừa giảng giải cho tôi , không cần nhìn sách cũng chẳng cần xem đề, giảng xong thậm chí còn tự ra đề ngay tại chỗ cho tôi làm thử.
Đúng là làm người ta ghen tị đến phát điên mà.
Nhưng câu này tôi làm đúng rồi nhé!
" Đúng rồi , cậu chuyển đến trường tớ thì hiện tại cậu đang ở đâu thế?"
Cố Quân đột nhiên thở dài một tiếng.
"Sao thế? Có phải tớ không nên hỏi không ..."
Cố Quân gật đầu: "Ừ, cậu quả thực không nên hỏi."
Ngay khi tôi đang nghĩ nơi ở hiện tại của Cố Quân là bí mật riêng tư, thì lại nghe thấy anh ta nói tiếp: "Cậu không hỏi thì tớ còn có thể bảo là tớ đặc biệt đưa cậu về nhà, cậu hỏi rồi , tớ mà nói tớ ở ngay khu chung cư đối diện nhà cậu , chẳng phải cậu sẽ biết thừa là tớ tiện đường nên mới đưa cậu về sao ?"
Tôi : "..."
Nhạt nhẽo quá đi mất.
"Học thần à , thật ra cậu không hợp với lối nói chuyện khôi hài này đâu ."
"Cậu đừng gọi tớ là học thần nữa, cứ gọi thẳng tên đi ." Cố Quân nói .
Hai chúng tôi cứ thế vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã đến trước cổng khu chung cư nhà tôi .
Tôi chỉ tay vào cổng: "Tớ đến nơi rồi , Cố Quân, cậu ..."
Dưới ánh đèn đường, bóng dáng kia sao mà quen mắt thế nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/cai-danh-tra-xanh-nay-toi-nhan/4.html.]
Lâm Mạn Khởi?
Cô ta đến đây làm gì? Nhà cô ta đâu có ở khu này ?
Lâm Mạn Khởi đang nhìn chằm chằm vào cổng khu chung cư phía đối diện bên đường kìa.
Thật kỳ lạ, cô ta muốn nhìn khu đối diện thì mắc gì lại đứng ở cổng khu nhà tôi mà nhìn ?
Tôi thu hồi ánh mắt, coi như không nhìn thấy cô ta .
"Tớ
vào
nhà đây Cố Quân, tạm biệt nhé.
"
"Tớ tiễn cậu vào hẳn trong cổng." Cố Quân tiếp tục bước về phía cổng khu chung cư nhà tôi , "Ngày mai mấy giờ cậu đến thư viện?"
"Tớ sẽ đi sớm, cửa vừa mở là tớ vào liền, tớgiữ chỗ cho cậu ."
Cố Quân gật đầu: "Vậy tớ cũng đi sớm, tớ..."
"Cố Quân? Sao cậu lại ở đây?" Giọng nói đầy ngạc nhiên của Lâm Mạn Khởi vang lên.
Cố Quân nhìn theo tiếng gọi, khựng lại một chút: "Cậu biết tôi à ?"
Lâm Mạn Khởi tiến lại gần, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và Cố Quân mấy lượt.
Cô ta cười khẩy một tiếng: "Cậu là học thần đỉnh cao mà, ai mà không biết chứ? Nhưng tôi không ngờ đấy, cậu mới chuyển đến có một tháng mà đã thân thiết với Lâm Đại Ngọc của lớp chúng tôi như thế này rồi . Hạ Kim Dạ, không phải mày lại giở cái bài cũ rích ra đấy chứ? Bảo với học thần là mày bị bệnh tim rồi giả vờ yếu đuối à ? Không ngờ học thần cũng c.ắ.n câu cái bài này cơ đấy."
Cô ta lại quay sang nhìn Cố Quân: " Nhưng mà học thần ơi, em gái Lâm của chúng tôi đã rêu rao suốt hai năm là tim mình có vấn đề rồi , ấy thế mà chỉ có duy nhất một lần cãi lý không lại tôi nên mới cố tình ngất xỉu thôi, chứ tôi chưa từng thấy nó phát bệnh thêm lần nào nữa đâu nhé. Em gái Lâm ơi, không phải mày quên mất cái hình tượng bệnh tim mà mình tự dựng lên rồi đấy chứ?"
Tôi không ngờ Lâm Mạn Khởi lại mò đến tận đây để kiếm chuyện cãi nhau với tôi .
Tôi tiến lên một bước: "Phải đấy, học thần người ta thích cái bài này của tôi đấy, thì sao nào? Chẳng nhẽ lại đi thích cái kiểu của cô à ? Đừng nói là học thần, ngay đến tôi còn thấy cô là một đứa ngốc nghếch, đầu óc có vấn đề, tôi thậm chí còn nghi ngờ không biết cô thi lên cấp ba kiểu gì nữa, chắc không phải là bỏ tiền ra chạy chọt đấy chứ? Lâm Mạn Khởi, đầu óc đã không bình thường thì ở nhà cho lành, đừng có vác mặt ra đường làm trò hề nữa, được không ?"
Lâm Mạn Khởi trừng mắt dữ dội nhìn tôi : "Mày..."
Nhật Nguyệt
Giọng nói của Cố Quân cũng vang lên ngay sau đó: "Tim của Hạ Kim Dạ có vấn đề hay không là chuyện riêng tư của cậu ấy , cậu ấy không rảnh đến mức lúc nào cũng phải báo cáo với cậu chứ? Sao nào, cậu là bác sĩ à ?"
Lâm Mạn Khởi dường như không thể ngờ nổi Cố Quân lại dùng thái độ đó để nói chuyện với mình , cô ta nghẹn họng, không thốt lên nổi một lời nào.
Giọng nói ấm áp thường ngày của Cố Quân lúc này lại lạnh đi vài phần: "Đã không phải bác sĩ thì đừng có tùy tiện đi xăm xoi hoài nghi người khác, cái kiểu này của cậu chỉ khiến người ta thấy cậu là một kẻ thích gây sự thôi."
Khóe miệng Lâm Mạn Khởi giật giật, ánh đèn đường soi rõ khuôn mặt đỏ gay và vẻ lúng túng, bẽ bàng hiện rõ trên nét mặt cô ta .
Chaporia
Bình Luận (0)