Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sau buổi họp lớp, nhóm của Tả Xuân Kiều bị gọi lên văn phòng để giáo huấn và phê bình riêng.
Đám người đó cuối cùng cũng chịu im hơi lặng tiếng nhưng họ cũng bắt đầu cô lập và lờ tôi đi hoàn toàn .
Chỉ có Hà Gia Bình là vẫn đối xử với tôi như bình thường, thỉnh thoảng anh ta còn dùng thân phận người anh để biện minh cho Tả Xuân Kiều.
"Tính cô ấy thẳng thắn, không có ý xấu đâu , em đừng chấp nhặt cô ấy làm gì."
"Lần sau nếu cô ấy còn quậy phá, anh sẽ dạy dỗ cô ấy giúp em."
Và rồi , tôi nhận được cái kết là trò Đại mạo hiểm khiến mình phải bật khóc , còn "hình phạt" dành cho cô ta là được anh ta tặng cho tận bốn ly trà sữa.
Anh ta không hề biết rằng, ngày hôm đó tôi khóc không phải vì đau lòng hay tủi thân khi bị thanh mai trúc mã trêu chọc.
Mà là vì cuối cùng tôi cũng nhìn thấu một sự thật:
Vị anh hùng nhỏ năm xưa cứu tôi khỏi cảnh bị bắt nạt giờ đây đã thay đổi đến mức không thể nhận ra nữa rồi .
Tôi và Hà Gia Bình, duyên phận đến đây là hết.
4.
Nhưng tôi cũng không ngờ rằng, thời khắc cắt đứt hoàn toàn lại đến nhanh như vậy .
Sáng sớm hôm sau , mẹ gửi tin nhắn cho tôi :
[Vân Vân, tác giả truyện trinh thám con thích có buổi ký tặng tại thành phố A vào cuối tuần này , con có muốn đến không ?]
Tôi hào hứng đồng ý ngay lập tức.
Mẹ đặt luôn vé tàu chiều hôm đó cho tôi .
Vừa kéo vali ra khỏi cửa, tôi đã gặp dì Hà đang tươi cười rạng rỡ đi tới.
"Vân Vân định đi đâu chơi thế? Gia Bình bảo tuần sau định đi thành phố H chơi đấy, con có muốn đi cùng không ?"
Tả Xuân Kiều vốn là học sinh chuyển trường từ thành phố H tới.
"Sau này hai đứa lên đại học S thì xa thành phố H lắm, tranh thủ bây giờ còn gần thì đi chơi vài chuyến."
"Cái thằng bé đó giờ suốt ngày mải chơi bên ngoài, chẳng chịu ở nhà gì cả. Đợi đến lúc vào đại học S, con nhớ trông chừng nó giúp dì nhé."
Dì Hà là bạn thân của mẹ tôi , dì vốn rất quan tâm tôi , có món gì ngon hay đồ gì tốt dì cũng đều dành cho tôi một phần.
Tôi thành thật trả lời:
"Dì ơi, con đăng ký đại học A rồi ạ, giờ con đang chuẩn bị sang thành phố A chơi đây."
Dì hơi khựng lại một chút nhưng sau đó liền nở nụ cười dịu dàng.
"Cũng tốt , mẹ con một mình bươn chải ở thành phố A, ba bốn năm nay chỉ được nhìn mặt con qua điện thoại."
"Vào đại học A rồi , hai mẹ con sẽ có nhiều thời gian ở bên nhau hơn."
Tạm biệt dì xong, tôi ngồi trên taxi và thói quen mở bảng tin bạn bè lên xem.
Tôi bắt gặp bài đăng chín ảnh của Tả Xuân Kiều:
Trong một tiệm trò chơi, một nhóm nam sinh đang nô đùa vui vẻ, cô ta chẳng hề kiêng dè mà cười rạng rỡ rồi tựa sát vào lòng Hà Gia Bình.
Dòng chú thích đi kèm: [Tuổi trẻ là phải cùng anh em vui chơi, quậy phá hết mình ! Tình bạn muôn năm!]
Hạo T.ử bình luận bên dưới :
[Cậu đã chặn "kẻ hay mách lẻo" kia chưa đấy? Đừng để anh Bình bị mẹ tóm cổ về nhà.]
Ngay khoảnh khắc sau , bài đăng đó đã biến mất.
Tôi cười nhạt một tiếng đầy cạn lời, rồi lần lượt cho từng người bọn họ vào danh sách đen.
5.
Ngày diễn ra buổi ký tặng, trời cao trong xanh, cái nóng oi bức tỏa ra một cách đầy phóng khoáng.
Bước vào hội trường, hơi lạnh từ điều hòa ập tới khiến tôi cảm giác như mình vừa được hồi sinh.
Bạn nam đứng ngay phía trước tôi đang ôm một cuốn sách phiên bản giới hạn y hệt cuốn tôi đang cầm.
Tôi
khẽ vỗ vai
cậu
ấy
, hỏi
số
thứ tự in
trên
sách.
"Số 22."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/duong-hoang-theo-gio-may-troi-tu-do/chuong-3.html.]
"Trùng hợp thật đấy, tớ số 23 này !"
Bốn mắt nhìn nhau , trong ánh mắt cả hai đều lộ rõ vẻ ngạc nhiên xen lẫn sự đồng điệu và ý cười .
"Tớ là Phùng Tư Niên, cậu cũng là sinh viên đại học à ?"
"Vương Dã Vân, tân sinh viên của đại học A."
"Tớ cũng vậy ! Tớ học khoa Máy tính đại học A."
Cậu ấy ưỡn n.g.ự.c đầy tự hào nhưng ngay sau đó vai lại xụ xuống.
"Thực ra tớ luôn muốn học khoa Văn nhưng khi đặt b.út viết rồi mới thấy văn chương mình dở tệ, viết cái gì nhìn cũng như bản hướng dẫn sử dụng vậy , nên đành phải thực tế mà chọn khối tự nhiên."
Tôi mím môi mỉm cười .
"Tớ học khoa Văn đây."
Đôi mắt cậu ấy sáng rực lên ngay lập tức.
Hai đứa tôi trò chuyện say sưa từ tiểu thuyết trinh thám cho đến những câu chuyện ma ở đại học A, nói suốt dọc đường không dứt.
Đến khi buổi ký tặng kết thúc, cậu ấy đã nhiệt tình lên sẵn lịch trình, hứa sẽ dẫn tôi đi chơi khắp thành phố A.
Một thời gian sau , bố gọi điện bảo giấy báo nhập học của đại học A đã được gửi tới nhà.
Tôi báo cho Phùng Tư Niên biết mình phải về thành phố N, hai đứa hẹn gặp lại nhau vào ngày khai giảng.
Thế nhưng, vừa về tới nhà và đang tra chìa khóa vào cửa, tôi đột nhiên nhận được tin nhắn riêng của cậu ấy :
[Mấy ngày tới tớ có thể sang chỗ cậu chơi được không ?]
Vừa nhắn tin đồng ý với cậu ấy xong, phía sau tôi bất chợt vang lên một giọng nói quen thuộc.
"Vương Dã Vân, cuối cùng em cũng chịu về rồi ."
Tôi hơi nghiêng người gật đầu chào Hà Gia Bình một cái cho có lệ, rồi định đẩy cửa bước vào trong.
Anh ta vừa định nói gì đó thì bị một bóng người lao tới cắt ngang.
"Anh Gia Bình, nhanh lên, Hạo T.ử đang đợi chúng ta kìa."
Đó là Tả Xuân Kiều.
Nhìn thấy tôi , cô ta khẩy cười một tiếng.
"Kẻ hay mách lẻo về rồi đấy à ? Xem ra hôm nay anh không đi chơi với bọn em được rồi , em phải chuồn lẹ trước khi mẹ anh về mới được ."
Sắc mặt Hà Gia Bình sa sầm xuống, giọng điệu đầy vẻ bất mãn.
"Vương Dã Vân, em không thích Xuân Kiều và nhóm của Hạo Tử, anh chưa bao giờ ép buộc em cả."
" Nhưng tại sao em lại lén lút đi mách lẻo với mẹ anh ?"
"Bây giờ mẹ cấm anh qua lại với họ rồi , em vừa lòng chưa ?"
"Cứ phải ép anh chỉ được chơi với mỗi mình em thôi sao ? Như thế là quá ích kỷ rồi đấy."
"Em mau đi giải thích rõ ràng với mẹ anh đi , nếu không thì đến lúc khai giảng, em cứ tự mình đi báo danh một mình đi !"
Anh ta hầm hầm giận dữ kéo Tả Xuân Kiều quay người rời đi .
Tôi ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.
Thằng em trai tôi thò đầu ra từ sau cánh cửa.
"Chị, chị tránh xa cái anh Hà Gia Bình đó ra một chút."
Tôi ngạc nhiên nhìn nó.
"Chẳng phải trước đây em vẫn gọi là anh Gia Bình sao ?"
"Trước kia anh ta là người tốt nhưng giờ mẹ không cho em chơi với anh ta nữa."
Tôi lập tức đóng cửa lại để nghe nó kể chuyện hóng hớt.
Hóa ra hôm đó họ đang tụ tập ở cửa hàng Board Game, bố của Tả Xuân Kiều đột nhiên xông vào mắng nhiếc cô ta trước mặt mọi người .
Thì ra cô ta không muốn ở nhà chăm em trai, nên đã đưa cho nó một chiếc điện thoại cũ rồi lén chạy ra ngoài chơi, sau đó canh lúc bố mẹ sắp đi làm về thì chạy về giả vờ như không có chuyện gì.
Nhưng hôm đó bố cô ta đột nhiên có việc phải về nhà sớm, thấy con gái lớn biến mất, con trai thì chỉ mải mê chơi điện thoại, bài tập về nhà thì trắng trơn.
Chaporia
Bình Luận (0)