Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ông ta giận lôi đình, tuyên bố tại chỗ là sẽ cắt luôn tiền học phí đại học, bắt cô ta phải tự đi làm mà kiếm sống.

 

Ông ta lại thấy con gái mình đàn đúm với một đám con trai, nên khẳng định là đám con trai đó đã dụ dỗ làm hư con mình .

 

Thế là ông ta tìm đến tận cửa từng nhà một, mắng c.h.ử.i con trai nhà người ta có ý đồ xấu với Tả Xuân Kiều.

 

Dì Hà cả đời hiền hậu, giữ thể diện, bị làm nhục giữa bàn dân thiên hạ mà chẳng biết phản bác thế nào, mặt mũi tái mét, chịu đủ mọi sự xấu hổ.

 

Sau đó, lúc đi dạo dì tình cờ gặp giáo viên chủ nhiệm nên muốn hỏi han kinh nghiệm dạy dỗ con cái.

 

Nào ngờ dì lại tình cờ biết được chuyện trước đó Hà Gia Bình và những người khác đã lấy danh nghĩa "Đại mạo hiểm" để thực hiện hành vi bắt nạt ngầm đối với bạn học.

 

Dì Hà hoàn toàn suy sụp, không thể tin nổi đứa con trai vốn dĩ ngoan ngoãn hiểu chuyện của mình lại trở nên đổ đốn như vậy .

 

Về đến nhà, dì lập tức tịch thu hết tiền tiêu vặt của anh ta , nghiêm cấm anh ta qua lại với đám người Tả Xuân Kiều.

 

"Cũng có cấm được đâu ?"

 

"Người lớn còn phải đi làm mà, có thể thật sự giam cầm trái phép đâu , dù sao thì bọn họ cũng bị tịch thu sạch tiền rồi ."

 

" Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến chị?"

 

Thằng em tôi hạ thấp giọng.

 

"Bọn họ bảo là do chị đi mách lẻo."

 

"Hôm đó mẹ bảo em sang nhà họ Hà lấy đồ, kết quả em đứng ngoài cửa nghe thấy một đám người đang c.h.ử.i chị."

 

"Họ bảo chị ghen tị vì họ có bạn bè."

 

"Còn nói chị từ nhỏ đã biết dùng nước mắt để giả vờ đáng thương, ép mọi người phải nhường nhịn, đúng là mắc bệnh công chúa."

 

"Còn Hà Gia Bình, từ đầu đến cuối anh ta không hề phản bác lấy một câu."

 

Tôi im lặng, tiếng ve sầu ngoài cửa sổ bỗng chốc trở nên ồn ào đến lạ kỳ.

 

"Chị à , sau này tránh xa bọn họ ra một chút."

 

6.

 

Mấy ngày sau , tôi nghi ngờ thằng em mình bị quạ tinh nhập xác thật rồi .

 

Tôi dẫn Phùng Tư Niên đi tham quan các điểm du lịch, tình cờ gặp Tả Xuân Kiều đang làm thêm tại một tiệm trà sữa.

 

Vốn dĩ tôi định coi như không quen biết .

 

Nhưng khi nhận lấy ly trà sữa, tôi phát hiện màu sắc không đúng, lại còn ngửi thấy mùi hương liệu matcha nồng nặc.

 

"Ly này không phải món tôi gọi."

 

Tả Xuân Kiều lập tức cao giọng, ngữ khí vừa khoa trương vừa uất ức.

 

"Thưa nàng công chúa này , cô có thể đối chiếu mã số đơn hàng, xin đừng tùy tiện khiếu nại tôi ."

 

" Tôi vất vả lắm mới tìm được công việc làm thêm này , nếu bị đuổi việc thì tôi sẽ không có tiền đóng học phí đại học đâu ."

 

Người đi đường lần lượt ngoái lại nhìn .

 

Tôi nén lại sự bực bội trong lòng, nhìn sang một nhân viên khác.

 

" Tôi gọi trà sữa caramen, ly này là matcha..."

 

Tả Xuân Kiều nghiêng đầu mỉm cười nhẹ nhàng.

 

"Trà sữa matcha cũng là món bán chạy nhất của quán mà, chị Dã Vân, chị sẽ không so đo cả chút chuyện nhỏ nhặt này chứ?"

 

"Làm người thì nên rộng lượng, dễ tính một chút mới được người ta yêu quý."

 

Tôi giữ tay Phùng Tư Niên đang định tiến lên, bình tĩnh lên tiếng:

 

" Tôi bị dị ứng matcha, uống vào sẽ khó thở, nổi mề đay khắp người . Cô muốn dùng một công việc làm thêm để đ.á.n.h sập cả cái tiệm này luôn đấy à ?"

 

Sắc mặt cô ta cứng đờ, sau đó khẽ thở dài một tiếng, vẻ mặt đầy bất lực.

 

"Chị Dã Vân, lần nào chị cũng hết cái này không ăn được đến cái kia không uống được , lúc thì dị ứng, lúc thì sợ nổi mụn, bắt mọi người ai cũng phải chiều theo chị, mệt mỏi lắm."

 

"Hôm nay công chúa điện hạ có thể bao dung một chút cho kẻ bình dân thô kệch quen rồi như tôi được không ?"

 

Phùng Tư Niên tiến lên một bước, cắt ngang màn kịch của cô ta .

 

"Số thẻ nhân viên của cô là bao nhiêu?"

 

Cô ta sững người .

 

Tôi cười khẩy một tiếng, chỉ vào tấm áp phích trên tường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/duong-hoang-theo-gio-may-troi-tu-do/chuong-4.html.]

"Cô không nói cũng không sao , đằng kia có thông tin liên hệ của cửa hàng trưởng, trong tiệm cũng có camera giám sát toàn bộ."

 

" Tôi xin thuật lại quá trình vừa rồi : Cô làm sai đơn hàng, phớt lờ cảnh báo dị ứng của khách, ngược lại còn bảo yêu cầu của khách hàng là không hợp lý."

 

"Dựa vào ghi chép của camera, tôi sẽ khiếu nại lên cơ quan quản lý thị trường để bảo vệ quyền lợi của mình ."

 

Sắc mặt cô ta lập tức cắt không còn giọt m.á.u, lúng túng không biết phải làm sao .

 

Đúng lúc này , tôi bị ai đó xô ra .

 

Hà Gia Bình nhanh chân chắn trước mặt Tả Xuân Kiều, giận dữ nhìn tôi .

 

"Vương Dã Vân, em cố ý phải không ?"

 

"Công việc gia sư anh tìm cho Xuân Kiều đã bị em phá hỏng rồi , giờ cô ấy vất vả đi làm trà sữa, em cũng phải dẫn người đến gây sự sao ?"

 

Tôi bình thản ngước mắt lên.

 

"Em họ tôi đang nỗ lực thi vào khoa Máy tính của Đại học A tốt nhất cả nước, nó không cần một gia sư chỉ đủ điểm sàn nguyện vọng bổ sung, lại học chuyên ngành không phổ biến."

 

Tôi lại nhìn sang Tả Xuân Kiều.

 

"Cô làm lại một ly cho đúng đi , tôi sẽ không khiếu nại nữa."

 

Tả Xuân Kiều kéo kéo tay áo Hà Gia Bình, vành mắt hơi đỏ lên, cố tỏ ra phóng khoáng.

 

"Anh ơi, thôi bỏ đi , là do tay nghề em không tốt , em không nên làm sai đơn hàng khiến chị Dã Vân giận."

 

"Em chỉ muốn chăm chỉ kiếm ít tiền học phí để học xong đại học, không thể gây thêm phiền phức cho anh được ."

 

Cô ta c.ắ.n môi dưới , hằn học đổ ly trà sữa matcha vào bồn rửa, chất lỏng màu xanh văng tung tóe khắp nơi.

 

Ánh mắt Hà Gia Bình nhìn tôi tràn đầy sự thất vọng.

 

"Chi li tính toán, ép người quá đáng, em hài lòng chưa ? Dã Vân, sao em lại trở nên thế này ?"

 

Tôi dùng giọng điệu mỉa mai đáp lại .

 

" Đúng vậy , tôi chỉ là dị ứng matcha suýt mất mạng thôi, còn cô ta thì mất cả công việc làm thêm cơ mà!"

 

Hà Gia Bình khựng lại , trong mắt thoáng qua vẻ lo lắng nhưng miệng vẫn nói :

 

"Cô ấy chỉ không cẩn thận nhầm đơn thôi mà, dù sao em cũng chưa uống, không thể bao dung một chút sao ?"

 

Tả Xuân Kiều dùng hai tay đưa ly trà sữa caramel lên, mắt rũ xuống, vẻ mặt sợ hãi nói :

 

"Chị Dã Vân đừng giận, anh Gia Bình chỉ là tính tình thẳng thắn, khẩu xà tâm phật thôi, thực ra anh ấy không thật sự trách chị đâu ."

 

"Cầu xin chị đừng khiếu nại, em thật sự không thể mất công việc này được ."

 

Tôi đang định nhận lấy, Phùng Tư Niên đã nhanh tay hơn, kiểm tra kỹ lưỡng một lượt rồi mới đưa vào tay tôi .

 

Hà Gia Bình nhìn chằm chằm Phùng Tư Niên với vẻ cảnh giác.

 

"Cậu là ai? Trước đây tôi chưa từng thấy cậu ở bên cạnh Dã Vân."

 

Tôi mỉm cười nhạt.

 

"Bạn bè, học thần khoa máy tính trường A."

 

Sắc mặt anh ta càng thêm sa sầm.

 

Tôi và Phùng Tư Niên quay người rời đi , cuộc đối thoại phía sau nương theo gió truyền lại .

 

"Anh Gia Bình, cảm ơn anh đã luôn bảo vệ em. Nhưng anh và chị Dã Vân đã hẹn làm đôi tình nhân ở trường S, hay là em nên tránh mặt anh đi , để chị ấy khỏi hiểu lầm?"

 

"Không liên quan đến em, là bây giờ cô ấy trở nên kiêu ngạo hẹp hòi, suy nghĩ cực đoan. Sau này anh sẽ từ từ uốn nắn cô ấy ."

 

Giọng nói cố tình phóng đại, có vẻ như là cố ý để tôi nghe thấy.

 

Phùng Tư Niên đầy vẻ khó hiểu.

 

"Đôi tình nhân trường S?"

 

Tôi không ngoảnh đầu lại , khẽ cười một tiếng.

 

"Chút tình cảm sai lầm trong quá khứ thôi."

 

7.

 

Sau khi chơi suốt một tuần, Phùng Tư Niên lên tàu cao tốc trở về thành phố A.

 

Trước khi đi , cậu ấy tặng tôi một chiếc kẹp sách gỗ điêu khắc.

 

"Mình dùng máy khắc làm đấy, hy vọng cậu sẽ thích."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...