Lý Lăng Vân và Minh Khuê cưỡi lừa đến Đạo Thuật Phường, lại tìm về hai con ngựa đã gửi ở cửa hàng trâu ngựa bên ngoài cổng phường. Các cửa hàng cho thuê trâu ngựa ở Đông Đô phần lớn đều thuộc cùng một nhà, tuy nói các phường đều có cửa hàng chi nhánh, nhưng thực chất ông chủ chỉ có một người, con lừa cưỡi lúc đến, bọn họ trả lại tại chỗ là được.
Lúc hai người lên ngựa trời đã tối. Vừa trải qua chuyện quỷ dị như vậy, mặc kệ Lý Lăng Vân từ chối thế nào, Minh Khuê đều kiên trì nhất định phải đưa gã về Nghi Nhân Phường.
Bên ngoài cửa vườn thuốc Thái Thường Tự, Lý Lăng Vân và Minh Khuê lại chải chuốt lại một lượt những chuyện kỳ quái trong ngày hôm nay. Người sau phán đoán: “Dọc đường đi, gió mát thổi qua, ngược lại cũng không có triệu chứng đầu óc không tỉnh táo gì, có thể thấy thứ Phượng Cửu cho chúng ta ăn cũng không phải là độc dược gì.”
Lý Lăng Vân suy đoán: “Hắn và a gia ta cùng làm việc, lại là Thiên hậu bảo hắn phối hợp với chúng ta điều tra án, không cần thiết phải làm hại chúng ta. Hắn có lẽ là vì chuyện ở Đạo Thuật Phường, muốn cho chúng ta một chút giáo huấn đi!”
Hai người càng nói càng cảm thấy là cái lý này, nhất định là những việc bọn họ làm ở Đạo Thuật Phường khiến Phượng Cửu không vui, cho nên Phượng Cửu mới thi triển chút trừng phạt mỏng với bọn họ. Nhưng Phượng Cửu rốt cuộc là thi triển như thế nào, khiến hai người bọn họ nhìn thấy huyễn cảnh gần như giống nhau, hai người lại thủy chung không hiểu rõ được.
Mắt thấy sắc trời không còn sớm, Minh Khuê đành phải dặn dò Lý Lăng Vân: “Xem ra lần sau gặp lại Phượng Cửu, rượu cũng không thể uống, thịt cũng không thể ăn, hắn cho cái gì cũng không được nhận.”
Lý Lăng Vân gật đầu nói đúng là nên như vậy, hai người lúc này mới cáo biệt nhau.
Lý Lăng Vân trở về trạch viện, tịnh không định đem trải nghiệm kỳ dị này nói cho bất kỳ ai. Bất quá gã tâm huyết dâng trào, đột nhiên rất muốn xuống lòng đất thăm đệ đệ Lý Lăng Vũ.
Lý Lăng Vũ lúc này đang luyện chữ trong phòng, thấy Lý Lăng Vân bước vào, liền đặt bút sang một bên, hỏi: “A huynh sao vậy, đệ thấy huynh hình như có chút ưu tâm xung xung?”
Lý Lăng Vân không thể nói là vì Phượng Cửu hạ dược mình, đành phải đem tiến triển của vụ án Minh Sùng Nghiễm nói một chặp với đệ đệ.
Lý Lăng Vũ nghe xong, lắc đầu nói: “Sự tình đã đến nước này, cũng chỉ có thể chờ đợi ý chỉ của Thiên hậu. Từ sớm đệ đã nghe a gia nói qua, Đại Lý Tự này trước đây là do Đại Lý Tự Khanh Trương Văn Quán đứng đầu, mà Trương Văn Quán là lão thần trong triều, luôn trung tâm cẩn cẩn với hoàng tộc họ Lý, tịnh không thích Thiên hậu can chính. Người này ở Đại Lý Tự phi thường có nhân vọng, tuy nói năm ngoái đã qua đời, nhưng trên dưới Đại Lý Tự vẫn lấy ông ta làm tiêu chuẩn. Người của Đại Lý Tự nhìn các huynh không thuận mắt, chính là bởi vì người trong tự thiên vị Trương Văn Quán, bài xích Thiên hậu.”
“Không thể làm cứng, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi thôi.” Lý Lăng Vân cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.
Lý Lăng Vũ lại nói: “A huynh chớ có tâm cấp, suy cho cùng là vụ án do Thiên hậu khâm điểm, phóng nhãn toàn bộ Đại Đường, có thể tra rõ vụ án này đến mức thủy lạc thạch xuất, không ai khác ngoài a huynh. Nếu Thiên hậu vì huynh không thể phá án trong thời hạn mà vấn trách huynh, vậy thì bà ta sẽ vĩnh viễn không cách nào biết được chân tướng, cho nên… hiện tại người nên sốt ruột là bà ta mới phải.”
Lý Lăng Vân nghe xong, cũng bất giác tán đồng cách nhìn của đệ đệ, thế là lại nói đến chuyện Minh Khuê hôm nay đưa mình đi du ngoạn Đông Đô, xem một số bách hý thú vị. Nhắc tới chủ đề này, khó tránh khỏi lại nói đến những trò lừa đảo như vớt tiền trong vạc dầu, nói qua nói lại, Lý Lăng Vân nhớ tới lời cảnh cáo của Phượng Cửu đối với gã.
Gã hỏi Lý Lăng Vũ: “Phong Chẩn Đạo chúng ta xưa nay sùng thượng cầu chân, người vì sao mà chết, án vì sao mà gây ra, hung thủ là kẻ nào, những thứ này đều phải tra đối rõ ràng, không thể phu diễn. Thế nhưng trong Đạo Thuật Phường, những người đó lại dùng phương thức lừa gạt người khác để mưu sinh, mà Phượng Cửu cũng không muốn để ta vạch trần, hắn làm như vậy có đạo lý không?”
Lý Lăng Vũ suy nghĩ một chút, cười nói: “Người khác làm việc tự nhiên có một bộ quy củ của người khác, vị Phượng Cửu kia tịnh không nói sai, bất quá hắn nói như vậy, cũng là đứng trên lập trường của mình mà đưa ra phán đoán. Còn về rốt cuộc là quy củ của chúng ta đúng, hay là quy củ của người khác đúng, đều không quan trọng. A huynh nếu đã cho rằng cầu chân mới là đúng, vậy thì cứ kiên trì cầu chân là được. Bất quá có thể thích đáng giữ lại chút thể diện cho người khác, đừng vạch trần trước mặt mọi người, như vậy liền không đến mức kết hạ cừu oán rồi.”
Lý Lăng Vân vẫn cảm thấy điều này vi phạm tác phong nhất quán của mình, Lý Thiệu xưa nay yêu cầu gã không được bị biểu tượng mê hoặc, tra án phải lấy cầu chân làm trọng. Bất quá cách nói của đệ đệ cũng có thể miễn cưỡng thuyết phục gã, gã liền không nghĩ đến chuyện này nữa. Gã nhìn thân thể có chút gầy yếu của đệ đệ, quan tâm hỏi: “Trước đây ta rất lâu không ở nhà, đối với bệnh tình của Nhị Lang cũng không hiểu rõ lắm. Nửa năm nay, đệ vẫn là hễ phơi nắng liền sẽ sinh bệnh sao?”
Lý Lăng Vũ lắc đầu cười khổ. “Đã bao nhiêu năm rồi, nếu có thể có một chút biện pháp nào, a gia cũng sẽ không sớm sinh tóc bạc, ngày ngày vì đệ mà lo lắng. Đệ đời này e là không thấy được ánh mặt trời rồi, a huynh không cần canh cánh trong lòng, đây có lẽ chính là mệnh số của đệ đi!”
“Mệnh số?” Lý Lăng Vân có chút không cam lòng nói, “Ta sẽ chú ý nhiều hơn, nếu sau này lúc nghiệm thi phát hiện có người mắc cùng một chứng bệnh với đệ, có lẽ có thể tra ra nguyên nhân gây bệnh.”
Lý Lăng Vũ cười nói: “Phong Chẩn Đạo chúng ta nói cho cùng vẫn là hiểu rõ chuyện của người chết hơn, muốn làm Kỳ Hoàng thánh thủ gì đó, khiến người ta dược đáo bệnh trừ, lại là rất khó. Mắc bệnh này, chẳng qua là ban ngày không thể ra khỏi cửa, cũng không nói lên được là có trở ngại gì khác, a huynh đừng cố ý tìm kiếm phương pháp chữa trị nữa. Hơn nữa a huynh hôm nay du ngoạn Đông Đô một phen, lẽ nào không cảm thấy lao lụy sao? Vẫn là mau chóng về phòng nghỉ ngơi đi, nếu đói bụng, liền bảo di mẫu phân phó hạ bộc chuẩn bị vài món ăn ngon miệng.”
Lý Lăng Vân xưa nay không thích quan tâm đến những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống, nghe vậy gật gật đầu liền đứng dậy rời đi, lúc gần đi khó tránh khỏi lại dặn dò hai câu, bảo Lý Lăng Vũ chú ý thân thể nhiều hơn.
Sau khi Lý Lăng Vân trở về căn phòng của mình trên mặt đất, quả nhiên cảm thấy có chút cơ khát, liền phân phó hạ bộc chuẩn bị một chút đồ ăn. Nhưng cơm vừa đưa vào miệng, gã lại nhớ tới huyễn cảnh huyết quang nhìn thấy sau khi uống rượu ăn thịt trong lầu của Phượng Cửu, cảm giác khó chịu đột nhiên ập tới, thức ăn có ngon đến mấy cũng không nuốt trôi nữa.
Đêm nay, Lý Lăng Vân ngủ rất không an ổn. Không biết vì sao, huyễn cảnh nhìn thấy ban ngày cứ lặp đi lặp lại trong đầu gã. Đợi đến khi ngày hôm sau tỉnh lại, gã phát hiện mình toàn thân mồ hôi lạnh đầm đìa, làm ướt sũng cả chăn nệm.
Bởi vì trong cung không truyền đến bất kỳ tin tức gì, Lý Lăng Vân ở nhà bách vô liêu lại, liền lật xem những thứ Lý Thiệu để lại cho gã, trong đó cuốn 《Phong Chẩn Bí Yếu》 do các đời thủ lĩnh ghi chép lại khiến gã xem đến say sưa ngon lành.
Mà lúc này gã tịnh không biết rằng, ở huyện Mạnh cách Đông Đô không xa, có người đã bắt gặp một cọc kỳ án—
Sông Hà Dương chảy qua địa phận Hà Nam Đạo, nằm giữa huyện Mạnh và huyện Củng.
Bởi vì nước sông chảy qua đây, cho nên trong địa phận huyện Mạnh mạng lưới sông ngòi dày đặc, những hồ nước lớn nhỏ phân bố như sao trên trời. Phía bắc cầu Hà Dương liền có một hồ nước lớn, do hồ này không thông với dòng sông, cho nên người dân địa phương gọi nó là hồ Tử Thủy.
Địa thế hồ nước trũng thấp, chỉ cần trời mưa, nước mưa xung quanh đều sẽ đổ vào hồ này, đây cũng là nguồn nước chính của hồ này. Tuy là hồ hoang, nhưng xưa nay cũng là sóng nước lấp lánh, chim nước thành đàn, một phái phong quang tú lệ.
Cách hồ không xa phân bố một số thôn lạc. Theo lý mà nói, hồ nước lớn như vậy gần đó có người sinh sống, làm sao có thể thiếu những người vớt tôm bắt cá? Nhiên nhi điều khiến người ta kỳ quái là, hồ Tử Thủy này lại nhân tích hãn chí, dường như những người gần đó đều có chút kiêng kỵ nơi này.
Ngày hôm nay, hai tiểu đồng để chỏm đang không ngừng lội bộ trong khu rừng ven hồ, trong tay xách theo những chiếc bao tải bằng vải gai đựng đầy ắp, mệt đến mức thở hồng hộc.
Ven hồ hơi nước dày đặc, cây cối sinh trưởng xưa nay luôn vượng thịnh, các loại thú và côn trùng sinh sống trong rừng rất đa dạng. Tuy không có ai xuống hồ bắt cá, nhưng bách tính vào rừng săn bắn, bắt côn trùng lại luôn không ít.
Hai tiểu đồng đặt chân vào khu rừng hôm nay, đứa lớn hơn một chút chừng bảy tám tuổi, nhũ danh Cẩu Đản Nhi; tiểu đồng còn lại chỉ mới bốn năm tuổi, là đường đệ của Cẩu Đản Nhi, nhũ danh gọi là Mộc Đầu.
Mộc Đầu tuổi còn quá nhỏ, vác bọc đồ đi thêm một bước liền thở không ra hơi, liên tục kêu la: “Cẩu Đản Nhi ca ca, còn phải đi bao lâu nữa mới đến nơi vậy?”
Cẩu Đản Nhi đưa tay nắm lấy gậy gỗ, để Mộc Đầu theo kịp bước chân của mình, rướn cổ nhìn về phía trước, nói: “Sắp đến rồi, nhìn kìa, cái tổ ong đó ở ngay kia.”
Nói rồi, Cẩu Đản Nhi chỉ tay về phía một cái cây lớn phía trước, chỉ thấy trên cành cây trên cao treo một cái tổ ong hình thoi, cái tổ ong này phi thường lớn, phỏng chừng đã mấy năm rồi không có ai hái qua.
Trẻ con trong thôn xưa nay to gan lớn mật, Cẩu Đản Nhi tuy tuổi không lớn, nhưng cũng biết mật ong rừng hái được lúc đem ra chợ huyện bán có thể được giá cao. Nó đã sớm nhắm trúng cái tổ ong ở đây, nhưng lại không nói cho những người khác biết.
Đường đệ Mộc Đầu là tâm phúc của nó. Hai đứa đã sớm bàn bạc trước cách hái cái tổ ong này xuống. Nhân lúc hôm nay ánh mặt trời tươi sáng, hai đứa lập tức quyết định, hôm nay nhất định phải hái cái tổ ong này xuống, tránh đêm dài lắm mộng. Nghĩ đến thứ mật ong cam điềm kia, còn có những con nhộng ong trắng muốt kia, hai đứa bất giác một trận kích động.
Mò mẫm trong rừng nửa ngày, hai huynh đệ rốt cuộc cũng đến dưới gốc cây lớn kia. Mộc Đầu tuy mệt mỏi, nhưng tận mắt nhìn thấy cái tổ ong khổng lồ kia, cũng đại vi tâm động, trong cơ thể nhỏ bé bất giác tràn đầy sức lực.
Không bao lâu, hai đứa tìm được một vị trí ẩn khuất gần gốc cây lớn kia. Cẩu Đản Nhi lấy đồ trong túi ra ném xuống đất, chất thành một ngọn núi nhỏ. Đó là một đống gỗ ướt sũng, loại gỗ đã được ngâm nước từ trước này, một khi châm lửa liền sẽ khói đặc tứ khởi, dùng để hun những con ong mật hoang dã trốn trong tổ ong ra ngoài, lại thích hợp không gì bằng.
Cẩu Đản Nhi lấy đá đánh lửa ra, phí sức đánh non nửa khắc, lúc này mới châm cháy được bùi nhùi. Hai huynh đệ trước tiên dùng củi khô đốt một đống lửa dưới gốc cây lớn kia, sau đó mới chậm rãi ném thêm gỗ ướt vào.
Trên đống lửa rất nhanh bốc lên một luồng khói đặc, luồng khói đặc kia giống như một sợi dây, hướng thẳng về phía cái tổ ong kia mà ập tới. Đàn ong mật nhận ra tai họa ngập đầu sắp ập đến, nhao nhao chạy trốn khỏi tổ ong, bay ra ngoài, nhưng chúng lại đánh giá thấp uy lực của khói đặc, ra khỏi tổ ong chưa đập cánh được hai cái, liền bị hun đến mức rơi thẳng xuống đất, không còn sức lực vỗ cánh bay lượn nữa.
Hun một khoảng thời gian sau, trên mặt đất đã trải một lớp dày xác ong mật. Cẩu Đản Nhi nheo mắt nhìn tổ ong, thấy không còn ong mật rơi xuống nữa, trong lòng biết thời cơ đã đến, có thể trèo lên hái tổ ong rồi. Nó giao việc canh lửa cho Mộc Đầu, bản thân thì ba chân bốn cẳng trèo lên gốc cây lớn kia.
Cẩu Đản Nhi trèo lên cây hái tổ ong, Mộc Đầu dưới gốc cây lại không dễ chịu cho lắm. Lúc này không biết từ đâu thổi tới một trận gió, thổi luồng khói đặc kia tạt nghiêng qua, hun Mộc Đầu hai mắt sưng húp, nước mắt chảy ròng ròng, ngay lúc nó dùng tay dụi mắt, lại nghe thấy đường huynh trên cây phát ra một trận kinh hô.
“Hồ Tử Thủy… trong hồ Tử Thủy có thứ gì đó.” Cẩu Đản Nhi liên thanh kêu la, hồn bất phụ thể trượt từ trên cây xuống. Mộc Đầu còn chưa hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, Cẩu Đản Nhi đã nắm lấy nó vắt chân lên cổ mà chạy, ngay cả cái tổ ong sắp đến tay trên cây cũng không cần nữa.
Mộc Đầu vừa chạy, vừa thở không ra hơi hỏi: “Cẩu Đản Nhi ca ca, sao vậy?”
Cẩu Đản Nhi quay đầu lại, kinh khủng nói với Mộc Đầu: “Trong hồ có một thứ gì đó trăng trắng, cũng không biết là thứ gì, thoạt nhìn giống người, chúng ta mau chóng quay về báo cho người lớn.”
Phụ thân của Cẩu Đản Nhi vừa làm xong việc đồng áng về nhà, liền nhìn thấy hai đứa trẻ mồ hôi nhễ nhại chạy về, vội vàng hỏi hai đứa đã xảy ra chuyện gì.
Mộc Đầu chỉ lo thở dốc, lời cũng nói không rõ ràng. Chỉ nghe Cẩu Đản Nhi nói: “Chúng con vào rừng hái tổ ong, con trèo lên cây, nhìn thấy trong hồ Tử Thủy kia có thứ gì đó, trăng trắng, một cục rất lớn, có tay có chân, giống như là một người.”
Người lớn trong nhà nghe vậy lập tức đại kinh thất sắc. Gia gia của Cẩu Đản Nhi vỗ đùi nói: “Hồ Tử Thủy kia những năm gần đây bị gọi là ‘hồ chết đuối’, chính là bởi vì những năm nay không ngừng có người mạc danh chết đuối, cho dù là người bơi lội cực giỏi cũng không ngoại lệ. Trong hồ đó có thủy quỷ a! Huyện thái gia đều đã mời thuật sĩ tới làm phép, còn giăng gai sắt xung quanh hồ Tử Thủy, dựng cọc gỗ, không cho phép bất kỳ ai tiếp cận, trong hồ làm sao còn có thể có thứ gì được?”
Phụ thân của Cẩu Đản Nhi nghe vậy cũng không biết làm sao. Ngược lại gia gia của Cẩu Đản Nhi là kỳ lão có tiếng trong thôn, xưa nay luôn có chút chủ ý, ông lão suy nghĩ một chút lại nói: “Nếu Cẩu Đản Nhi đã nói có thể là người, vậy thì chúng ta chi bằng tập hợp thanh tráng niên trong thôn tiến về hồ Tử Thủy tìm hiểu ngọn ngành, xem thử đó rốt cuộc là thứ gì, rồi mới tính tiếp.”
Phụ thân của Cẩu Đản Nhi liên tục gật đầu. “Cũng đúng, không xem làm sao biết được? Nói không chừng là lợn rừng từ trên núi chạy xuống chết đuối trong nước bị ngâm trương phình lên mà thôi, chưa chắc đã là người chết gì.”
Gia gia của Cẩu Đản Nhi nói: “Cứ quyết định như vậy đi, con mau chóng đi tìm người, cùng nhau tiến về hồ Tử Thủy xem thử, tránh truyền ra lời ma quỷ gì. Con không biết đâu, cách đây không lâu kinh kỳ có một vụ án hồ yêu, truyền đến mức huyền huyền hồ hồ, kết quả tra ra là một nữ tử giết người, nghe nói triều đình chấn nộ, đem Huyện thái gia địa phương đều thay thế rồi. Chúng ta mau chóng tra rõ ràng, cũng để cho người ta an tâm một chút.”
Phụ thân của Cẩu Đản Nhi lên tiếng ra khỏi cửa, không bao lâu liền tập hợp một đám thanh tráng niên chạy tới hồ Tử Thủy. Ai ngờ đến ven hồ, lại vì kiêng kỵ lời đồn trong hồ có ma quỷ, không ai dám tiếp tục tới gần nữa.
Một người trong đó sợ hãi hỏi: “Trong hồ này chính là đã chết rất nhiều người, nói không chừng có quỷ mị xuất một. Nếu chúng ta tới gần, liệu có bị xúi quẩy hay không?”
Phụ thân của Cẩu Đản Nhi cắn răng nói: “Lúc trước trên huyện rào hồ lại đã nói, nếu có người tự tiện xông vào hồ Tử Thủy, gây ra án mạng, chính là đại sự, hương thôn xung quanh phát hiện không được giấu giếm. Hôm nay đã xảy ra loại chuyện này, nếu chúng ta giấu giếm, vạn nhất bị trên huyện biết được, cũng tuyệt đối sẽ không tha cho chúng ta đâu.”
Nghe gã nói như vậy, mọi người cũng hiểu, hôm nay thò đầu ra là một đao, rụt đầu lại cũng là một đao, mọi người khích lệ lẫn nhau một chút, cùng nhau xuyên qua khu rừng, vạch cỏ dại, đi tới ven hồ.
Diện tích của hồ Tử Thủy lớn bằng bảy tám cái thôn lạc. Mọi người nheo mắt nhìn từ ven hồ, phát hiện quả thực có một thứ gì đó trăng trắng trôi nổi trên mặt hồ. Bởi vì hồ nước quá lớn, mọi người nhìn thế nào, cũng không cách nào nhìn rõ đó rốt cuộc là thứ gì. Vẫn là một người tên là Cẩu Tam tự cáo phấn dũng trèo lên một cái cây ven hồ nhìn về phía trong hồ.
Cẩu Tam này là một thợ săn trong thôn gần đó, tuy thân hình gầy gò, nhưng mục lực cực giai. Gã trèo lên cành cây, hái một chiếc lá cây cuộn thành hình ống, xuyên qua chiếc lá cuộn tròn nhìn về phía trong hồ.
Phụ thân của Cẩu Đản Nhi ngửa đầu hỏi dưới gốc cây: “Cẩu Tam, ngươi nhìn thấy gì rồi? Là lợn rừng hay là thứ gì khác? Có thể là hươu từ trong núi chạy ra không?”
Ai ngờ Cẩu Tam trên cây run rẩy lẩy bẩy, thân thể run lên như cái sàng, gã bước hụt một cước, rơi từ trên cây xuống, xương chân gãy gập ngay tại chỗ.
Cẩu Tam kia cố nhịn nỗi đau gãy xương, trong miệng gào thét ngao ngao: “Trong hồ có một khúc gỗ, trên khúc gỗ buộc một người… người chết…”
Lý Lăng Vân ở nhà đợi ba ngày, trong cung cũng không truyền đến bất kỳ tin tức gì. Cho đến chạng vạng ngày thứ ba, Tạ Nguyễn mới đăng môn tìm tới.
Từ trong cung đến Nghi Nhân Phường có chút khoảng cách, Tạ Nguyễn vừa ngồi xuống, liền đòi Lý Lăng Vân một bát nước đá lá tía tô để uống.
Cắm cúi uống đến cạn đáy bát, Tạ Nguyễn mới lau miệng, nói: “Ta quả thật là phụ sự phó thác rồi. Mỗ đem phiền phức mà hai người các ngươi gặp phải nói cho Thiên hậu, ngay tối hôm đó liền nói rồi. Thiên hậu nói đã biết, muốn suy nghĩ thêm, nhưng bà ấy nghĩ hai ngày rồi, cũng không thấy có ý tứ hạ chỉ. Ta sợ ngươi đợi đến mức tâm tiêu, nghĩ dứt khoát tới một chuyến nói cho rõ ràng trước.”
“Ngươi nói cái gì thì là cái đó…” Lý Lăng Vân không giỏi nhất là suy đoán nhân tâm, lúc này biết được Thiên hậu không quá nguyện ý tiếp tục truy tra, nhất thời trượng nhị hòa thượng mạc bất trứ đầu não, liền đề nghị, “Nếu bà ấy không nói là muốn đình chỉ tra án, vậy thì chúng ta cũng không nên uổng phí thời gian, chi bằng cùng nhau đi tìm Minh Tử Chương, có lẽ hắn có thể nghĩ ra chút biện pháp.”
Tạ Nguyễn nghe vậy sững sờ, lại cười nói: “Lý Đại Lang làm sao vậy? Gần đây luôn ở cùng một chỗ với Minh Tử Chương, hình như càng ngày càng thích hành động cùng hắn rồi?”
Dù sao hai người cũng phải cùng nhau tra án, Lý Lăng Vân cũng không coi nàng là đang nói đùa, nghiêm túc đáp lại: “Thước có chỗ ngắn, tấc có chỗ dài. Nếu hôm nay là muốn đánh nhau với hạ bộc của Đông Cung, vậy ta khẳng định phải tìm Tạ Tam Nương ngươi. Nhưng nói đến suy đoán nhân tâm, muốn làm rõ Thiên hậu vì sao không muốn hạ chỉ, thì phải đi hỏi Minh Tử Chương, hai người chúng ta có vò đầu bứt tai cũng vô dụng. Ta chỉ biết phong chẩn thuật, ngươi đưa cho ta một cỗ thi thủ, ta có thể làm rõ hắn là chết như thế nào; nhưng ngươi hỏi ta kẻ giết người trong lòng rốt cuộc đang nghĩ gì, loại chuyện này ta liền vô khả nại hà rồi.”
Tạ Nguyễn cảm khái nói: “Lý Đại Lang biết khuyết điểm của mình ở đâu, còn có thể thản nhiên đối mặt, ta chính là thích bộ dạng này của ngươi.”
“Thích?” Lý Lăng Vân không hiểu lặp lại.
“Ta đối với bằng hữu rất xoi mói. Làm sai vặt bên cạnh Thiên hậu, người cố ý tiếp cận ta rất nhiều. Người ta thích rất ít, mà ngươi chính là một trong số đó.” Tạ Nguyễn vỗ vỗ bả vai gã, “Vậy thì đi thôi, chúng ta đi tìm Minh Tử Chương lấy chủ ý.”
Nói rồi, hai người liền chuẩn bị đi tìm Minh Khuê.
Tạ Nguyễn đợi trong viện, thấy Lý Lăng Vân dắt con ngựa hoa kia ra, nhịn không được lại ghét bỏ nói: “Con ngựa này lớn lên thật sự là quá xấu xí, cưỡi loại ngựa xấu xí này đi lại trong thành Đông Đô, ngươi cũng không cảm thấy mất mặt, ta đi song song với ngươi đều có chút ngượng ngùng.”
Lý Lăng Vân lại không cho là đúng trèo lên lưng ngựa, cùng Tạ Nguyễn đang cưỡi con tuấn mã trắng như tuyết sóng vai đi về phía nhà Minh Khuê.
Gã vừa cưỡi ngựa vừa nói: “Con ngựa này nuôi ở nhà chúng ta rất lâu rồi, là một con ngựa già. Từ lúc ta còn rất nhỏ nó đã ở trong cái nhà này. Nó là lớn lên xấu xí, hơn nữa đến mùa hè, mỗi ngày còn phải ăn lê, không cho ăn liền không chịu đi, tuy nói cho nó ăn đều là những quả lê không tươi, nhưng tiền tài tiêu hao cũng không nhỏ. Nhưng ta quen cưỡi nó rồi, nếu đổi con ngựa khác, trong lòng sẽ cảm thấy không an ổn.”
“Không ngờ Đại Lang lại niệm cựu như vậy.” Tạ Nguyễn buồn cười nói, “Mỗ vẫn là tặng ngươi một con tuấn mã đi! Một khi đã cưỡi qua tuấn mã, ngươi tự nhiên sẽ không coi trọng loại liệt mã này nữa.”
Lý Lăng Vân lại lắc đầu. “Nếu cưỡi tuấn mã liền không coi trọng con ngựa già này nữa, vậy ta sau này có phải kết giao với người có quan chức cao hơn ngươi, liền không coi trọng ngươi nữa không? Cưỡi ngựa là như vậy, kết giao bằng hữu cũng là như vậy, mặc kệ tương lai quen biết người tài ba đến mức nào, ngươi và Minh Tử Chương đều là bằng hữu ban đầu của ta, người đến sau là không thể vượt lên trước hai người được.”
Tạ Nguyễn nghe vậy, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Lý Lăng Vân, hồi lâu sau mới nói: “Lý Đại Lang nói chuyện có đôi khi rất khó nghe, bất quá lại là người có thể làm bằng hữu cả đời! Mỗ… nếu có một ngày ta chết bất đắc kỳ tử, nhất định phải để Lý Đại Lang tới điều tra nguyên nhân cái chết của ta. Ta tin tưởng ngươi nhất định sẽ tra ra đến mức thủy lạc thạch xuất.”
Lý Lăng Vân biết Tạ Nguyễn thích nam trang, cũng thích giống như nam nhân tự xưng là “Mỗ”, nhưng có đôi khi cũng sẽ lẫn lộn với “Ta” để nói. Gã cũng không cho là đúng, ngẫm nghĩ lời này của Tạ Nguyễn, trên mặt đột nhiên lộ ra một tia tiếu ý.
Lý Lăng Vân vốn đã sinh ra một bộ da thịt đẹp đẽ, lúc cười lên càng thêm sáng ngời, Tạ Nguyễn nhìn đến ngây người.
Lý Lăng Vân cười nói: “Lời này của Tạ Tam Nương, là người hiểu ta rất sâu mới có thể nói ra được. Ngươi bằng lòng để ta điều tra nguyên nhân cái chết của ngươi, ta cũng bội cảm vinh hạnh.”
Tạ Nguyễn vì che giấu sự thất thố, cầm roi ngựa gõ gõ đầu ngựa, hơi lúng túng cười nói: “Lý Đại Lang quả thật không phải người thường. Đáng tiếc rồi, ta và a gia ngươi chỉ là từng gặp mặt, lẫn nhau tịnh không quen thuộc, bất quá ta nghĩ a gia ngươi cũng giống như ngươi phi bỉ tầm thường, nếu không Thiên hậu cũng sẽ không thường xuyên treo ông ấy trên cửa miệng rồi.”
Hai người trò chuyện khá là vui vẻ, đến nhà Minh Khuê, trên mặt vẫn mang theo tiếu ý, khiến Minh Khuê hiểu lầm là ý chỉ của Thiên hậu đã đến, hỏi ra mới biết vẫn không có tin tức gì.
Ba người vây quanh chiếc kỷ gỗ trong tiểu viện của Minh Khuê ngồi xuống, uống chút trà, lại ăn chút điểm tâm như thạch trái cây. Tạ Nguyễn phiền muộn nói: “Vụ án này quả thực giống như một con nhím, khiến người ta không biết hạ thủ từ đâu. Thi thủ a gia ngươi đã cất giữ quá lâu, lại trải qua vài lần phẫu kiểm, trong liệm phòng Đại Lý Tự không tra ra được manh mối gì thêm, tiếp theo rốt cuộc phải làm sao mới tốt?”
Minh Khuê cũng gật đầu nói: “Đông Cung và nhà thần thuộc Đông Cung đã bị Tạ Tam Nương ngươi lục soát một lượt, nếu có gì dị thường, ngươi đã sớm phát giác rồi. Cho dù thật sự là bọn họ làm, những thứ cần giấu e là cũng đã giấu giếm đi rồi, bây giờ có lục soát nữa cũng vô ý nghĩa.”
Lý Lăng Vân vuốt ve chén trà. “Đại Lý Tự ngược lại là có án quyển, nhưng cũng không cho người ta xem. Ngươi và ta không có ý chỉ của Thiên hậu, lại không thể ép buộc bọn họ. Người duy nhất có thể trông cậy chỉ có Phượng Cửu. Có lẽ điều duy nhất chúng ta có thể kỳ vọng, là Phượng Cửu có thể từ trong lưu ngôn dân gian, đào ra được huyền án tương tự với cái chết của a gia ngươi.”
Tạ Nguyễn liên tục lắc đầu. “Đông Đô tuy không thể so sánh với Trường An, nhưng cũng có trăm vạn người sinh sống trong thành, càng đừng nói trong vòng kinh kỳ còn có bao nhiêu người nữa. Vụ án này có huyền hồ đến mấy, từ dân gian lại có thể dò la được gì? Huống hồ truyền thuyết dân gian xưa nay không có phổ, cho dù là một vụ án bình thường, không bắt được hung thủ, cũng sẽ bị truyền ra chuyện quái dị, muốn từ trong đó tìm ra manh mối hữu dụng, ta thấy căn bản chính là mò kim đáy bể.”
Nghe Tạ Nguyễn nói như vậy, Lý Lăng Vân và Minh Khuê cũng cảm thấy hy vọng mong manh, mọi người lại rơi vào một vòng trầm mặc mới, ai nấy đều bắt đầu phát sầu.
Đang lúc ba người đau đầu không thôi, bên ngoài đột nhiên có một tiểu lại đi tới, nói có chuyện quan trọng cầu kiến Minh Khuê.
Tiểu lại kia bước vào hành lễ nói: “Còn xin Minh thiếu khanh mau chóng tiến về Đại Lý Tự, từ huyện Mạnh báo lên một cọc nghi nan án kiện, nghe nói tình tiết vụ án phi bỉ tầm thường, Huyện lệnh cũng không biết xử lý thế nào, lại sợ sẽ tạo thành ảnh hưởng bất lương ở địa phương, cho nên gia cấp báo vào trong tự, người từ trên huyện tới đang đợi ở Đại Lý Tự!”
Minh Khuê nghe vậy, bảo tiểu lại kia về tự trước trấn an người từ trên huyện tới, lập tức gọi tỳ nữ tới thay y phục, chuẩn bị lập tức chạy tới Đại Lý Tự.
Tạ Nguyễn kỳ quái hỏi: “Ngươi ở Đại Lý Tự xưa nay không được coi trọng, vì sao vụ án này báo lên, lại có người vội vã tới tìm ngươi?”
Minh Khuê cười khổ nói: “Ngươi ngược lại tính toán thời gian một chút, hôm nay là ngày gì? Đây không phải là đúng lúc triều đình hưu mộc sao?”
Tạ Nguyễn cúi đầu bấm đốt ngón tay tính toán, liễu nhiên nói: “Triều đình Đại Đường ta mười ngày nghỉ một lần, ngày hưu mộc tịnh không làm việc, cho nên còn gọi là tuần hưu, hôm nay đúng là nên hưu mộc. Bất quá ta thấy ngươi bình thường cũng không có việc gì, gần như tương đương với hưu mộc ở nhà rồi, nhiều nhất chính là đến Đại Lý Tự điểm danh một vòng, dù sao bọn họ cũng không vui vẻ để ngươi quản vụ án của Đại Lý Tự, trước đây ngươi không phải đều là đi điểm danh, sau đó liền trực tiếp về nhà sao? Lúc này bọn họ ngược lại nhớ tới ngươi rồi?”
Minh Khuê bất đắc dĩ nói: “Chính là bởi vì bình thường không vui vẻ dùng ta, cho nên đến lúc mọi người đều nghỉ ngơi, mới gọi ta đi nhận án. Đây có lẽ chính là chỗ hữu dụng của người vô dụng đi!”
Tạ Nguyễn nghe mà cười lớn liên tục, suýt chút nữa thở không ra hơi. “Lúc có chuyện tốt thì không có phần của ngươi, lúc mọi người đều ở nhà nghỉ phép, lại cứ gọi ngươi đi. Ây, ta nói, ngươi cái này có tính là nuôi binh ngàn ngày, dùng binh một giờ không?”
Hai người nói không ngừng, lúc này Lý Lăng Vân bất thình lình ở bên cạnh hỏi: “Vụ án này, vì sao địa phương lại cấp thiết trình lên Đại Lý Tự như vậy?”
Tạ Nguyễn trách nói: “Lý Đại Lang trí nhớ thật không tốt, người vừa rồi không phải nói tình tiết vụ án phi đồng tầm thường, sợ tạo thành ảnh hưởng bất lương, cho nên mới thượng báo sao?”
Lý Lăng Vân thì ngây ngốc hỏi: “Nhưng rốt cuộc có chỗ nào phi đồng tầm thường? Lại sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt gì?”
Minh Khuê và Tạ Nguyễn nhìn nhau một cái, dường như từ trong lời nói của Lý Lăng Vân phẩm ra được chút mùi vị. Chỉ nghe Lý Lăng Vân lại nói: “Các ngươi không cảm thấy những lời này nghe rất quen tai sao?”
“Là có chút quen tai,” Tạ Nguyễn nói, “Ta đặc biệt cảm thấy, lời này hình như chính mình còn từng nói qua… Ngươi để ta nghĩ xem… Ta từng nói lời này lúc nào nhỉ…”
Không đợi Tạ Nguyễn nhớ ra, Minh Khuê ở bên cạnh đột nhiên hiểu ra, vội nói: “Vụ án hồ yêu, là vụ án hồ yêu.”
Nói rồi, Minh Khuê tháo thanh trực đao vỏ da cá mập xanh đặc chế của Đại Lý Tự trên tường xuống giắt vào đai lưng điệp hiệp bằng bạc bên hông, nói: “Vụ án này hơn phân nửa cũng là nghi nan án kiện ở địa phương, Huyện lệnh nhất thời không tìm ra manh mối gì, nếu bỏ mặc không quản, dân gian lại khẳng định sẽ xuất hiện các loại lưu ngôn kỳ quái, cho nên mới thượng báo cho Đại Lý Tự xử lý. Hy vọng vụ án này và vụ án của a gia ta có thể có chút ít chỗ tương tự.”
“Nếu vụ án này tương tự với vụ án của a gia ngươi, nói không chừng a gia ngươi chính là bị hung thủ của vụ án này sát hại.” Tạ Nguyễn xưa nay có sao nói vậy, hùa theo to gan suy đoán.
Lý Lăng Vân lúc này cũng đã xỏ hài vào. Lúc ba người cùng nhau ra đến trong viện, hạ nhân đã dắt ngựa tới từ trước. Lý Lăng Vân trèo lên lưng ngựa, nói: “Hung thủ sát hại a gia của Minh Tử Chương chưa chắc đã là hung thủ của vụ án này, nhưng nếu đã là kỳ án, liền có giá trị tìm hiểu ngọn ngành.”
Tạ Nguyễn cảm thấy kỳ quái. “Nếu hung thủ của vụ án này không phải là hung thủ sát hại a gia của Minh Tử Chương, vậy giá trị của việc truy tra vụ án này ở đâu?”
Lý Lăng Vân suy nghĩ một chút, nói: “Vụ án này nếu đã được trình giao cho Đại Lý Tự, hơn phân nửa phải tốn một phen công phu mới có thể phá án. Dù sao bây giờ cũng không có việc gì làm, nếu chúng ta giành trước Đại Lý Tự tìm được chứng cứ quan trọng, hoặc trực tiếp bắt được hung thủ phá vụ án này, vậy thì tương lai Đại Lý Tự còn muốn ngăn cản chúng ta tra án quyển, chẳng phải là không nói qua được sao? Ít nhất bọn họ không thể cứ mãi ngăn cản Minh Tử Chương chứ? Suy cho cùng đến lúc đó, vị Minh thiếu khanh này của hắn đã giải quyết qua kỳ án, là người của Đại Lý Tự danh phó kỳ thực rồi.”
Tạ Nguyễn cúi đầu cười một tiếng. “Đúng thật là cái đạo lý này. Đều nói Minh thiếu khanh là tà phong quan, bày rõ ra là coi thường Minh Tử Chương. Nếu chúng ta thật sự phá án trước thời hạn, liền có thể khiến Đại Lý Tự không còn lời nào để nói, chúng ta muốn lật xem án quyển, tên Từ Thiên kia cũng không tiện ngăn cản, nếu không đệ một tờ tấu chương lên, cáo hắn một trạng… Mọi người đều là Thiếu khanh, nếu muốn so đo thật giả, hắn cũng không quản được Minh Tử Chương.”
Lý Lăng Vân và Tạ Nguyễn tề tề quay đầu nhìn về phía Minh Khuê. Dù sao nghĩ thì nghĩ vậy, có thật sự muốn tiếp nhận vụ án này hay không, còn phải xem ý của Minh Khuê. Chỉ có hắn nguyện ý nhận án, và lấy danh nghĩa Thiếu khanh nắm vụ án trong tay, lợi dụng thời gian hưu mộc đánh Đại Lý Tự một đòn trở tay không kịp, mới có thể biến vụ án của Đại Lý Tự thành của mình. Nhưng làm như vậy, cũng tương đương với việc nhúng tay vào việc nhận án của Đại Lý Tự, hơn phân nửa sẽ vi phạm quy củ, Minh Khuê cũng phải gánh chịu trách nhiệm.
Minh Khuê tư tác một hồi, tiếp đó dùng roi ngựa dùng sức quất một cái vào mông ngựa, con tuấn mã nhanh chóng lao vọt lên phía trước.
Lý Lăng Vân và Tạ Nguyễn vội vàng bám theo. Chỉ nghe Minh Khuê ở phía trước lớn tiếng nói: “Thân là nam nhi, ta nhất định phải phá vụ án của a gia, bắt được tên hung thủ kia, vì điều này, bảo ta làm gì cũng được. Chẳng qua là điều tra một vụ án, ta thân là Đại Lý Tự Thiếu khanh là thực thi chức trách bình thường, trách vô bàng thải. Hôm nay cơ hội nếu đã rơi vào tay ta, ta liền tuyệt đối sẽ không bỏ qua.”
“Tốt, tại thế vi nhân liền nên có thái độ như vậy.” Tạ Nguyễn vỗ ngựa bám theo. Lý Lăng Vân biết đề nghị của mình đã được tiếp nạp, tiếp theo nhất định còn có một trận ngạnh trượng phải đánh, cũng vỗ một cái vào cái mông béo ngậy của con ngựa hoa, lộc cộc đuổi theo.
Ba người một đường đi tới Đại Lý Tự. Để không thu hút sự chú ý của lại viên lưu thủ, Tạ Nguyễn và Lý Lăng Vân tịnh không vào tự, mà là đợi ở chỗ ẩn khuất ngoài cửa. Ngày hưu mộc, trong Đại Lý Tự trống hoác, Minh Khuê giục ngựa đi vào, cũng không gặp phải tình huống ngoài ý muốn gì.
Lý Lăng Vân đứng ở cửa nhìn vào trong. “Trong Đại Lý Tự này dường như không có người, hay là dứt khoát nhân cơ hội này lật xem án quyển một chút?”
Tạ Nguyễn lắc đầu. “Văn thư ghi chép trong Lục bộ Cửu tự xưa nay tuyệt mật, không có thủ tục chính quy không được lật xem, một khi bị người ta bắt được, tội trách không nhẹ. Ngay cả vụ án này, cũng là bởi vì những người khác trốn việc, không muốn nhận án trong ngày hưu mộc, lúc này mới rơi vào tay chúng ta. Mượn danh nghĩa tà phong quan của Minh Tử Chương, cộng thêm chúng ta là giúp Thiên hậu làm việc, cho dù bị người ta phát hiện chúng ta tự tiện tham dự điều tra, cùng lắm thì người của Đại Lý Tự cho chúng ta chút sắc mặt xem, sẽ không xảy ra đại sự gì; nhưng nếu lén lút đi tra quyển tông, khó tránh khỏi mang danh cản trở tư pháp, nếu có người bé xé ra to, e rằng ngay cả Thiên hậu cũng không thể bảo toàn cho ngươi và ta, hạ ngục đều là hình phạt nhẹ nhất.”
Tạ Nguyễn nói xong, Lý Lăng Vân lập tức nhớ tới mùi vị của nửa năm tai ương lao ngục kia, đành phải đánh tan ý niệm này.
Hai người đợi ở cửa hồi lâu, mới thấy Minh Khuê dẫn một tiểu lại đi ra. Tiểu lại kia một thân bụi đất, ăn mặc khá quê mùa, hẳn là từ trên huyện tới, sắc mặt nôn nóng. Minh Khuê lại điềm đạm khuyên nhủ bên cạnh: “Ngươi cũng không cần kinh hoảng, tuy nói hôm nay hưu mộc, nhưng ta đã làm tốt ghi chép, ngày mai liền sẽ có người tiến về huyện của ngươi điều tra vụ án này rồi.”
“Cái này ta biết, chỉ là vụ án này mười phần quái dị.” Tiểu lại kia cấp thiết nói, “Không biết liệu có thể hôm nay liền phái người tiến về huyện ta điều tra không? Tốt nhất có thể cùng ta quay về.”
Lý Lăng Vân và Tạ Nguyễn trốn ở đằng xa, nghe không rõ đoạn đối thoại bên kia, nhưng thấy tiểu lại này tâm cấp như phần, hai người bất giác lòng hiếu kỳ đại tăng, lại men theo chân tường tiến lên phía trước một chút. Chỉ nghe Minh Khuê nói với tiểu lại kia: “Ta hiểu, trên huyện các ngươi xảy ra chuyện cổ quái như vậy, Đại Lý Tự không sớm ngày khám tra, bách tính phong truyền, thế tất lại sẽ truyền ra chút hồ thoại quỷ quái hồ tiên gì đó. Nếu như một số kẻ không có ý tốt lợi dụng lưu ngôn, lại chĩa mũi nhọn vào Thiên hậu, e rằng chiếc mũ ô sa trên đầu Huyện lệnh các ngươi cũng không đội được mấy ngày nữa.”
Tiểu lại nhân vi ngôn khinh, tuy trong lòng nghĩ giống hệt như những gì Minh Khuê nói, nhưng gã làm gì có gan nói thẳng, đặc biệt còn liên quan đến vị Thiên hậu có quyền thế nhất Đại Đường kia. Nghe Minh Khuê một lời nói toạc ra, tiểu lại gật đầu như gà mổ thóc nói: “Minh thiếu khanh nói rất phải, nói rất phải…”
Minh Khuê liếc nhìn đối phương một cái, cố làm ra vẻ khó xử nói: “Ta cũng hiểu nỗi khổ tâm của các ngươi… Chi bằng thế này, hôm nay ta liền mang theo tùy tùng và ngỗ tác trong tự cùng ngươi đi trước tới trên huyện tra án, sau đó những người khác trong tự lại chạy tới, như vậy có thể tiết kiệm được rất nhiều công phu.”
Tiểu lại kia nghe vậy tiếu trục nhan khai, khom lưng liên tục vái dài nói: “Minh thiếu khanh thật sự là người tốt a!”
Minh Khuê đỡ gã dậy. “Ngươi một đường lên kinh tân lao, chi bằng trước tiên ăn chút đồ ăn trong thành, tìm một chỗ nghỉ ngơi chốc lát, sau đó đến cửa thành phía bắc đợi ta. Ta đi tập hợp nhân thủ trước, hôm nay dù sao cũng là ngày hưu mộc, người đều không ở gần đây. Đợi ta tìm đủ người, liền cùng ngươi đi tới trên huyện.”
Tiểu lại kia vẫn có chút không yên tâm, lo lắng Minh Khuê mượn cớ kéo dài, cười gượng nói: “Đa tạ Minh thiếu khanh, ta có thân thích ở trong thành Đông Đô này, có thể đến nhà hắn kiếm chút đồ ăn, chỉ là không biết ngươi và ta hẹn gặp nhau lúc nào nhỉ?”
Minh Khuê ước tính một chút. “Hai canh giờ sau, chúng ta gặp nhau ở cửa thành.”
Tiểu lại kia có được thời gian chính xác, tự nhiên lại là một phen tạ ơn. Gã có lẽ quả thực cơ khát, sau đó liền nhanh chóng rời đi.
Minh Khuê đã liếc thấy chỗ ẩn nấp của Lý Lăng Vân và Tạ Nguyễn, sải bước đi tới. “Đều nghe thấy rồi chứ? Ai nấy về chuẩn bị, chúng ta gặp nhau ở cửa thành là được.”
Lý Lăng Vân không hiểu vì sao lại phiền phức như vậy, liền nói: “Đến nhà ta bảo A Nô và Lục Nương chuẩn bị tốt xe phong chẩn, sau đó liền có thể đi rồi…”
Tạ Nguyễn nghe xong, kéo Lý Lăng Vân đi, thấy gã bất mãn, liền giải thích: “Minh Tử Chương còn phải chuẩn bị các loại văn thư. Lần này chúng ta tra án nhất định sẽ kinh động đến Đại Lý Tự, Đại Lý Tự muộn nhất ngày mai liền sẽ biết chúng ta đã làm gì, cho nên hắn bây giờ bắt buộc phải hoàn thiện văn thư của từng bước, nếu Đại Lý Tự phát nan, chúng ta cũng dễ có cái để nói, nếu không người vào ngục e là không phải hung thủ, mà là mấy người chúng ta rồi.”
Lý Lăng Vân nghe xong, cảm thấy quả thực có lý, càng thêm sốt ruột về nhà lấy xe phong chẩn. Tạ Nguyễn một thân võ nghệ, cũng không cần chuẩn bị bất kỳ dụng cụ gì, nàng trên đường cùng Lý Lăng Vân trở về tìm một tửu lâu, không biết nói gì với ông chủ kia, liền cùng Lý Lăng Vân trở về phủ đệ Lý gia.
Lý Lăng Vân về nhà tìm A Nô và Lục Nương tới, nói cho bọn họ biết phải ra ngoài làm án, A Nô và Lục Nương đắc lệnh lui xuống chuẩn bị. Đợi an bài thỏa đáng, gã kỳ quái hỏi Tạ Nguyễn: “Ngươi thật sự không có gì cần chuẩn bị sao?”
Tạ Nguyễn bách vô liêu lại tựa vào chiếc ghế cao ăn lê xốp, nói: “Chỉ cần ở trong cảnh nội Đại Đường, mỗ đi bất cứ đâu đều không cần mang theo bất kỳ thứ gì, chỉ cần báo cho trong cung biết ta muốn đi đâu, tự nhiên có người lo liệu đồ dùng. Thiên hậu một lòng muốn tra vụ án Minh Sùng Nghiễm, tuy nói không biết vì sao không muốn hạ chỉ, nhưng vì tra án, cho dù mỗ có chút xuất cách, Thiên hậu cũng sẽ không để ý. Còn về việc ta không về trong cung nha, cũng là chuyện thường tình, dù sao có việc phải làm thì dặn dò một tiếng là được.”
Nghe Tạ Nguyễn nói như vậy, Lý Lăng Vân cũng không quản nàng nữa. Đợi A Nô và Lục Nương đánh xe phong chẩn tới thông báo, hai người và Hồ thị chạm mặt, báo cho một tiếng, liền lại rời khỏi Lý gia.
Hai người gặp được Minh Khuê ở cửa thành, còn có vị tiểu lại vừa ăn cơm xong liền vội vã chạy tới, đã đợi từ rất lâu kia. Minh Khuê từ xa nháy mắt với hai người, Tạ Nguyễn nhướng mày đáp lại. Lúc giới thiệu Lý Lăng Vân và Tạ Nguyễn với tiểu lại, Minh Khuê hàm hồ kỳ từ, chỉ nói bọn họ một người là ngỗ tác họ Lý của Đại Lý Tự, người kia thì là lại viên họ Tạ của Đại Lý Tự.
Tiểu lại kia quanh năm giao thiệp với bách tính, tâm nhãn tự nhiên nhiều hơn vài phần, gã đối với Lý Lăng Vân ngược lại không hoài nghi, chỉ là cảm thấy y phục cách ăn mặc của Tạ Nguyễn nhìn thế nào cũng lộ ra vẻ quá mức phú quý. Bất quá gã không nắm rõ nước của Đại Lý Tự sâu đến mức nào, cũng không tiện hỏi nhiều, cho nên trên miệng ngoại trừ liên tục cảm tạ, cũng không nói ra lời nào khác.
Lúc một đoàn người đến trên huyện đã là nửa đêm về sáng, bởi vì sắc trời đã tối, không cách nào tra xét hồ Tử Thủy. Ba người đến huyện nha huyện Mạnh, Bạch Huyện lệnh biết mọi người là tới giải quyết nghi nan cho mình, tiếp đãi đặc biệt nhiệt tình, không những an bài cơm nước đặc sắc, còn tỉ mỉ hỏi han khởi cư, và hẹn sau bữa sáng ngày mai, trước tiên nghiệm thi thủ, sau đó khám hiện trường.
Từ sau khi bị Phượng Cửu bài bố một phen, Lý Lăng Vân liền phát hiện mình trở nên dễ dàng nhập mộng hơn rất nhiều. Gã ở trong khách phòng huyện nha vừa nhắm mắt lại, liền lại trở về vũng máu kia, xung quanh vây quanh một đám người. Trong mắt gã đều là huyết sắc, duy chỉ có một chỗ đặc biệt tái nhợt:
Bàn tay nữ nhân mà gã vừa quen thuộc lại vừa xa lạ kia…
Chaporia
Bình Luận (0)